
Nằm Ngủ Ngoài Triền Đê
Chuyến tàu hỏa vẫn chầm chậm chạy ngang qua cánh đồng chở đầy ký ức của một tuổi thơ đã xa… đưa “mình” về nơi miền quê yên bình.
Tuổi thơ của “mình” là những trưa hè rực nắng, đám trẻ chạy nhảy khắp triền đê xanh mát, cánh diều no gió lững lờ giữa trời không, từng bước chân lấm lem bùn đất lùa trâu ra đồng gặm cỏ. Là khi cả xóm ngồi cùng nhau xem ti vi đen trắng nhiễu màn hình, hay những đêm hè cúp điện, dưới ánh đèn dầu lay lắt là tiếng bà kể chuyện cổ tích ấm áp như lời ru. Tuổi thơ ấy từng ngây thơ tin rằng người lớn là hình mẫu hoàn hảo cho đến khi chứng kiến thằng bạn bị đánh oan, và hiểu rằng đôi lúc nỗi buồn không đến từ roi vọt mà từ sự im lặng không một lời xin lỗi.
Cuốn sách như một chuyến tàu ngược thời gian, đưa “mình” trở về với bà, với mẹ, với ba, với làng quê, với đám trẻ hồn nhiên chưa biết muộn phiền và trở về với chính “mình” bé bỏng, bướng bỉnh, được yêu thương vô điều kiện giữa một thế giới từng rất đỗi thiếu thốn nhưng cũng vô cùng đủ đầy.

Về Nhà Ăn Bát Cháo Hành
“Tuần nào về nhà, mẹ cũng gói ghém rau, cá, thịt thà cho mình mang ra nấu ăn. Mẹ để dành phần ngon nhất đợi khi nào mình về thì nấu những món mình thích. Đều đặn mỗi tuần ba sẽ kiểm tra lốp xe có mềm không rồi bơm hơi cho mình. Ba sẽ nhắc chừng chuyện áo mưa, treo cho ráo rồi dặn mẹ xếp lại để nhắc mình bỏ cốp xe kẻo quên.
Sống xa nhà nhiều năm như thế, vậy mà mình chẳng quen được. Nhiều lúc đặt nồi cơm, ngồi ăn một mình trong phòng trọ, mình phải loay hoay mãi mới ăn xong bữa cơm. Nhiều đêm nghe tiếng mưa lộp độp trên mái tôn nhà trọ, mình nằm trằn trọc mãi, không biết ở quê nắng mưa như thế nào, giờ này ba mẹ đã ngủ chưa. Mình nhớ nhà đến quay quắt, chẳng biết làm sao để vào giấc.
Càng lớn, đường về nhà càng xa. Chỉ mong mỏi trở về gian bếp ấm của mẹ, cả nhà lại ngồi cùng nhau bên mâm cơm chuyện trò rôm rả.”
Đó là những dòng đầy xúc cảm chan chứa nỗi lòng của đứa con xa nhà trong “Về nhà ăn bát cháo hành”. Cuốn sách ghi lại những mẩu chuyện nhỏ về ngôi nhà đầy ắp yêu thương. Cuộc đời dài đằng đẵng, nhà có khi đông khi vơi, có khi vui khi buồn, nhưng hễ còn sum vầy, còn hội tụ là vẫn còn gắn kết. Nhà, nơi tình thương có từ trước khi một con người tồn tại ở quả đất này!
Đời người, sẽ có rất nhiều người đến và đi. Duy chỉ có gia đình, chẳng thể nào nói bỏ là bỏ. Giận đó, rồi thương đó. Càng khôn lớn, có những người trong gia đình dẫu ít gặp, hoặc chẳng thể gặp được nữa, trong tâm thức vẫn âm thầm ghi nhớ cái tên và bóng hình, luôn mong cầu họ hạnh phúc dù ở bất kỳ tinh cầu nào.
Mong bạn dẫu có đi khắp tinh cầu này, vẫn còn gia đình để trở về.
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi