Nằm Ngủ Ngoài Triền Đê
Chuyến tàu hỏa vẫn chầm chậm chạy ngang qua cánh đồng chở đầy ký ức của một tuổi thơ đã xa… đưa “mình” về nơi miền quê yên bình.
Tuổi thơ của “mình” là những trưa hè rực nắng, đám trẻ chạy nhảy khắp triền đê xanh mát, cánh diều no gió lững lờ giữa trời không, từng bước chân lấm lem bùn đất lùa trâu ra đồng gặm cỏ. Là khi cả xóm ngồi cùng nhau xem ti vi đen trắng nhiễu màn hình, hay những đêm hè cúp điện, dưới ánh đèn dầu lay lắt là tiếng bà kể chuyện cổ tích ấm áp như lời ru. Tuổi thơ ấy từng ngây thơ tin rằng người lớn là hình mẫu hoàn hảo cho đến khi chứng kiến thằng bạn bị đánh oan, và hiểu rằng đôi lúc nỗi buồn không đến từ roi vọt mà từ sự im lặng không một lời xin lỗi.
Cuốn sách như một chuyến tàu ngược thời gian, đưa “mình” trở về với bà, với mẹ, với ba, với làng quê, với đám trẻ hồn nhiên chưa biết muộn phiền và trở về với chính “mình” bé bỏng, bướng bỉnh, được yêu thương vô điều kiện giữa một thế giới từng rất đỗi thiếu thốn nhưng cũng vô cùng đủ đầy.
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi