
Nước Cờ Lãnh Đạo
Cờ vây không chỉ là một trò chơi trí tuệ, mà còn là một ẩn dụ sâu sắc cho nghệ thuật quản lý và lãnh đạo. Trong cuốn sách này, các tác giả mời bạn – những nhà quản lý, lãnh đạo doanh nghiệp – theo dõi nhịp điệu của một ván cờ vây để khám phá những tương đồng bất ngờ giữa bàn cờ và thương trường.
Thông qua lăng kính cờ vây, bạn sẽ học cách đổi mới góc nhìn và thực hành quản lý hiệu quả hơn:
Hình dung đơn giản sự phức tạp:
- Nhìn xa, đặt mốc và hiện diện ở nhiều nơi
- Cùng tồn tại với những lực lượng đối lập
- Kết nối và kiến tạo các lãnh thổ ảnh hưởng
- Giữ vững sự nhất quán trong hành động
- Luôn tạo cho mình những khoảng tự do cần thiết
- Rèn luyện bản lĩnh chinh phục
- Linh hoạt giữa chiến lược mở rộng và chiến lược kìm hãm
- Dẫn dắt bằng sự kiên định và đạo đức
Điều đặc biệt, bạn không cần phải biết luật chơi cờ vây để đọc cuốn sách này. Ngược lại, chính cuốn sách có thể trở thành một cánh cửa khởi đầu, đưa bạn bước vào thế giới của trò chơi trí tuệ kỳ thú này.
Mục lục:
Vấn đề của gia đình Toussaint (Thay lời tựa)
Những nguyên tắc cơ bản của cờ vây
Cờ vây, suy nghĩ của người Trung Quốc và suy nghĩ của người phương Tây
Chương 1: Bàn cờ vây là “sân chơi” của nhà quản lý
Chương 2: Có một ý đồ chiến lược và làm bật lên được ý đồ chiến lược đó trong công ty ty của bạn
Chương 3: Những quân cờ đặt xuống bàn tượng trưng cho những hành vi phục vụ ý đồ chiến lược của bạn
Chương 4: Xem nghịch cảnh như một ván cờ chấp cần phải vượt qua
Chương 5: Ngắm mục tiêu rộng và… vây chặt
Chương 6: Khiến cho mỗi quyết định của bạn đều mở ra một “không gian sống” mới
Chương 7: Ưu tiên những kết nối xã hội, từ đó đặt trọng tâm vào văn hóa và các giá trị được chia sẻ
Chương 8: Áp dụng “chiến thuật bám biên”
Chương 9: Gọi nên các kết nối và thái độ ứng xử hợp tác
Chương 10: Xây dựng các vùng lãnh thổ, dạng hoàn thành của ý đồ chiến lược của bạn
Chương 11: Hãy xây dựng tổ chức của bạn như một quần đảo, chứ không phải một hòn đảo
Chương 12: Luyện tập để phát triển khả năng bao vây, tránh bị bao vây
Chương 13: Xem việc phát biểu ý kiến của mình như một hành trình đi chiếm đất
Chương 14: Biết từ bỏ cái đã mất và giữ thế chủ động
Chương 15: Chấp nhận dòng chuyển động vô tận của cuộc sống, hãy biết chuyển đổi!
Chương 16: Thỏa hiệp với những điều không chắc chắn và phức hợp của thế giới xung quanh
Chương 17: Xa hơn hiệu quả, hãy nhắm đến hiệu suất hoàn thành
Chương 18: Lấy vị trí cao
Chương 19: Hãy tìm kiếm niềm vui, vừa hiệu quả vừa… căng thẳng: Trò chơi là như vậy!
Lời kết: Cờ vây, một trò chơi rất “xã hội động học”
Phụ lục: Luật chơi cờ vây cơ bản
Đôi nét về tác giả:
Jean-Christian Fauvet đã để lại dấu ấn trong thế giới tư vấn tại Pháp. Ông từng là Phó Chủ tịch của Bossard Consultants, đồng thời là một diễn giả được nhiều người yêu mến. Trong gần ba mươi năm, ông đã đào tạo hơn 20.000 nhà quản lý và lãnh đạo về sociodynamique – một phương pháp giúp hiểu rõ cách thức vận hành thực sự của các tổ chức và cải thiện nó, vốn đã trở thành một trong những khái niệm then chốt của quản trị. Ông cũng là tác giả của nhiều tác phẩm, trong đó có L’élan sociodynamique.
Marc Smia là thành viên sáng lập công ty tư vấn chiến lược và quản lý Kea & Partners. Ông đã khẳng định uy tín của mình trong lĩnh vực tư vấn nhờ khả năng khởi xướng và triển khai thành công các sáng kiến chiến lược. “Phát triển” là từ khóa xuyên suốt sự nghiệp của ông – phát triển con người, phát triển ý tưởng và phát triển doanh nghiệp. Ông có bằng bậc ba về khoa học tổ chức tại Đại học Dauphine và đồng thời cũng là một kỳ thủ cờ vây.

Nhẩn Nha Với Trà - Oolong - Khám Phá Thế Giới Đầy Hương-Vị Của Rồng Đen
Sau những kiến thức cơ bản về trà được trình bày ở cuốn “Bước vào thế giới trà”, cuốn tiếp theo trong series Nhẩn nha với trà tập trung vào trà oolong, một loại trà đang được nhiều bạn trẻ ưa chuộng. Cuốn sách này sẽ dẫn dắt độc giả đi sâu tìm hiểu về món trà “rồng đen” đầy hương và vị này.
Cuốn sách là một hành trình chi tiết và sống động vào thế giới của loại trà bán lên men đầy quyến rũ. Đây không chỉ là một tài liệu hướng dẫn toàn diện mà còn là một lời mời gọi đầy cảm hứng, dành cho cả những người mới bắt đầu lẫn các trà nhân sành sỏi, cùng khám phá những sắc thái phong phú ẩn chứa trong từng lá trà.
Điểm then chốt đầu tiên mà sách làm sáng tỏ là bản chất của trà oolong. Khác với quan niệm thông thường về hình dáng viên tròn, danh tính thực sự của oolong được định hình bởi một quy trình chế biến công phu và tinh tế. Quy trình này là một chuỗi các công đoạn khắt khe: từ làm héo dưới nắng và trong nhà, làm dập (lắc trà) để tạo ra hiện tượng “lá xanh viền đỏ” đặc trưng, ủ lên men, diệt men, vò tạo hình, sấy khô, cho đến bước tinh chế cuối cùng là rang (bồi hỏa). Mỗi bước đều giữ một vai trò quan trọng, trong đó khâu “rang” không chỉ để bảo quản mà còn là nghệ thuật định hình hương vị cuối cùng, từ thanh nhẹ đến trầm ấm.
Hành trình tiếp theo đưa độc giả ngược dòng lịch sử về vùng núi Vũ Di, Phúc Kiến, Trung Quốc - cái nôi của oolong, nơi loại trà này ra đời từ một biến cố lịch sử: lệnh cấm sản xuất trà bánh nén của Hoàng đế Hồng Vũ nhà Minh năm 1391. Từ đây, oolong đã lan tỏa xuống An Khê, Quảng Đông, vượt biển đến Đài Loan vào thế kỷ 19, và cuối cùng chinh phục toàn thế giới thông qua con đường trà mã.
Xuyên suốt cuốn sách là tinh thần trân trọng những giá trị tinh túy. Chất lượng trà Oolong không chỉ phụ thuộc vào giống trà, thổ nhưỡng (terroir) mà còn nằm ở sự tinh tế, kinh nghiệm và cảm quan của người làm trà. Mỗi công đoạn, từ thu hái đúng thời điểm (lá trưởng thành, không quá non), làm héo dưới nắng, đến việc kiểm soát nhiệt độ rang, đều là một nghệ thuật.
Oolong: Khám phá thế giới đầy hương – vị của rồng đen không chỉ là một tài liệu hướng dẫn chi tiết về Oolong, mà còn là một lời mời gọi đầy cảm hứng. Nó mở ra một không gian để người đọc từng bước khám phá, cảm nhận và “nhẩn nha” thưởng thức thế giới hương - vị phong phú của Rồng Đen, từ đó làm phong phú thêm văn hóa thưởng trà của chính mình.
Thông tin tác giả:
Tú Oanh Gần 20 năm kinh nghiệm trong ngành sách, từng là tổng biên tập của một công ty sách tư nhân lớn của Việt Nam. Trực tiếp tham gia vào công tác xử lý nội dung và xuất bản nhiều cuốn sách về trà.
Thanh Huyền Có 15 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực dịch thuật, biên tập và xuất bản
Kim Quý Nghiên cứu, tìm hiểu, cùng tham gia sản xuất tại các vùng trà từ năm 2013.

Vui Học Hiragana - 200 Từ Vựng Tiếng Nhật Phổ Thông Cho Người Mới Bắt Đầu
Hiragana là một trong ba hệ thống bảng chữ cái cơ bản quan trọng nhất của tiếng Nhật.
Cuốn sách này sẽ trang bị cho bạn hơn 200 từ vựng thiết yếu để bạn chinh phục tiếng Nhật từ những bước đầu tiên. Từ vựng được sắp xếp theo chủ đề quen thuộc như con số, màu sắc, gia đình, đồ vật, thời tiết… và được minh họa bằng những hình vẽ sinh động, sẽ tạo hứng khởi để bạn dễ học, dễ nhớ. Các trò chơi ô chữ và hoạt động nối hình sau mỗi bài học sẽ giúp bạn luyện mắt, ghi nhớ mặt chữ, rèn kỹ năng viết và nhận diện từ vựng bằng Hiragana một cách tự nhiên nữa đấy!
Đối tượng phù hợp:
- Người mới bắt đầu học tiếng Nhật, đặc biệt là trẻ em, học sinh hoặc người học ngoại ngữ cần tìm cách tiếp cận trực quan, vui nhộn.
- Giáo viên và phụ huynh muốn sử dụng tài liệu giảng dạy sinh động trong lớp hoặc tại nhà.
- Người yêu văn hóa Nhật Bản, muốn khám phá ngôn ngữ qua trò chơi và từ vựng gần gũi với đời sống.
Với các bài học sắp xếp từ dễ đến khó, bạn có thể tự học hoặc dùng như tài liệu bổ trợ để củng cố kỹ năng đọc – viết Hiragana một cách chính xác.
Cùng Vui học Hiragana bắt đầu hành trình chinh phục tiếng Nhật ngay nào!

Unnamed Memory - Hồi Ức Không Tên - Tập 5
Unnamed Memory – Hồi ức không tên là một trong những series light novel tiêu biểu của Dengeki Shin Bungei – thương hiệu dành riêng cho những dòng light novel Fantasy/Sci-fi nặng đô của Dengeki Bunko, thương hiệu light novel bán chạy nhất thế giới. Khởi điểm là tiểu thuyết mạng được đăng tải bởi tác giả Kuji Furumiya, sau khi được xuất bản dưới dạng light novel với nét vẽ minh hoạ của hoạ sĩ Chibi, bộ truyện nhanh chóng thu hút được sự chú ý của độc giả Nhật, đứng top 1 Bảng xếp hạng light novel này thật tuyệt vời! vào năm 2020, hạng mục sách khổ tankobon.
“Ta muốn có nàng. Vì vậy, ta đang cầu hôn nàng.”
“…Hả?”
Sau khi hoá giải lời nguyền của Oscar, Tinasha trở về vương quốc của mình và lên ngôi nữ hoàng Đế chế Phép thuật Tuldarr. Hai người bắt đầu đi trên những con đường riêng biệt, nhưng quyết tâm của họ vẫn luôn là một. Và rồi, Phù Thuỷ Lặng Im, nhân vật đứng sau lời nguyền của Oscar, cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt họ.
Sự thật về lời nguyền được hé lộ, cùng với sự tồn tại của quả cầu ma thuật có khả năng quay ngược thời gian trở về quá khứ. Tập V khắc ghi những cảm xúc có một không hai vào câu chuyện không tên này.
Mục lục:
1. Hồi ức cuộn trong vỏ sò
2. Pha lê mặt trăng
3. Hồi đáp lời hứa
4. Giấc ngủ của quả cầu pha lê
5. Hy vọng lan truyền
6. Những vết sẹo không máu
7. Nỗi đau buồn hạnh phúc
8. Gặp hạt giống
9. Hiện tại được mường tượng từ tương lai
10. Một nửa của vĩnh hằng
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Kuji Furumiya: Hiện sinh sống tại Thành phố Gotemba, tỉnh Shizuoka. Ra mắt công chúng lần đầu tại cuộc thi Cây viết mới lần thứ 20 của Dengeki với tác phẩm lọt voà vòng chung khảo là Kangoku gakkou nite monban o (tạm dịch: Người gác cổng trường học tù nhân). Bên cạnh viết tiểu thuyết, anh còn yêu say đắm các loại mỳ và mỗi ngày quay gacha đến chết.
Minh hoạ: Chibi
Thiết kế bìa: Yuko Motariya + Tanime Kabuto
Trích đoạn sách:
Khi họ đến đại sảnh, Legis đang đón tiếp các vị khách ở đó. Những người tham dự từ mọi quốc gia tụ tập quanh hoàng tử và liên tiếp đặt ra các câu hỏi.
Không thấy nữ hoàng đâu cả. Thay vào đó, Oscar nhìn thấy người pháp sư phục vụ cô đang đứng gần lối vào và tiến lại gần anh ta. Khi nhìn thấy vua Farsas, Renart cúi đầu.
“Tinasha đang ở đâu?”
Renart trả lời một cách bình tĩnh nhưng với giọng rất nhỏ.
“Ngài Tinasha đang tranh cãi với ngài Calste, mặc dù tôi nghĩ nó sẽ sớm kết thúc… Ngài ấy sẽ đến sau khi thay y phục.”
Calste đã nổi cơn thịnh nộ như vậy trước mặt khán giả của họ. Ông ấy hẳn đã giận sôi gan sôi ruột.
Nghe Renart nói xong, Oscar gật đầu và chìm vào suy nghĩ.
Bên ngoài trời đã tối dần. Cửa sổ phía Đông lộ ra bầu trời chạng vạng, trùng với màu mắt của Oscar. Vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Oscar mỉm cười nhẹ rồi quay lại nhìn hai người bề tôi của mình.
“Ta sẽ ra ngoài một chút. Sau khi hoàn thành việc cần làm ta sẽ quay lại. Khi ta đi vắng các ngươi cứ tùy ý hành động.”
“Hả? Bệ hạ?!”
Als kêu lên ngạc nhiên, còn Doan làm vẻ mặt như đang kìm lại một tiếng thở dài. Thông thường, anh không bao giờ muốn dính vào bất kì rắc rối nào, nhưng lần này anh mang vẻ mặt đã hiểu khi hỏi nhà vua.
“Ngài có chắc chắn về điều này không ạ?”
“Ta sẽ không phải người duy nhất. Các quốc gia khác cũng sẽ sớm có động thái. Nên tốt nhất là hành động nhanh.”
“Bệ hạ?”
Als lại hỏi. Chỉ có cậu là vẫn chưa hiểu. Oscar vỗ vai cậu rồi bước đi ngược dòng những người còn lại.
Sau khi ra khỏi sảnh đường, Oscar nhìn các tòa nhà khác của lâu đài qua cửa sổ. Đúng theo phong cách của Tuldarr, anh có thể nhìn thấy kết giới được giăng khắp nơi xung quanh các tòa nhà sơn màu trắng và xanh dương. Từ hành lang bằng đá xanh vươn ra không trung, một lớp màng nước mỏng phun ra và đổ xuống hào nước của khu vườn trên không.
Không có nhiều binh lính đứng gác. Oscar có thể thấy một số lính canh đang tuần tra xung quanh, nhưng quả nhiên phép thuật là yếu tố chính để phòng thủ lâu đài. Anh liếc xuống thanh hoàng kiếm giắt ở thắt lưng và cười.
“May là họ không tịch thu thứ này.”
Thanh kiếm hoàng gia Akashia có thể vô hiệu hóa bất kì phép thuật nào, khiến nó trở thành mối phiền toái lớn nhất đối với Tuldarr. Nhưng vì Akashia là quốc bảo của Farsas và là một phần của bộ lễ phục của nhà vua nên không thể bị tịch thu một cách tùy tiện.
Thay vào đó, thanh kiếm trở thành một chìa khóa vạn năng dành cho Oscar. Anh chọn bừa một hành lang vắng vẻ và bước vào nó, mở cửa sổ và thoát ra ngoài sân. Khi băng qua bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận, anh ngước nhìn tòa nhà đặc biệt cao ở trung tâm.
“Chắc là đây.”
Những tia nước rơi xuống từ hành lang đá lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.
Hoa trong vườn đều là những giống hoa không thể tìm thấy ở Farsas. Những bông hoa màu lam có hình dạng giống chiếc đèn lồng tròn phát ra ánh sáng mờ ảo từ bên trong, và cảnh chúng đung đưa trong gió làm người ra liên tưởng đến một trang trong truyện tranh.
Nơi đây giống như lâu đài của một vương quốc phép thuật trong truyện cổ tích. Người cai trị lâu đài này là một cô gái đến từ bốn trăm năm trước.
Nữ hoàng tại vị chỉ trong một năm.
Sau khi quyết định làm điều đó, Tinasha chắc hẳn đã thảo luận vấn đề này với Legis và các cố vấn khác vô số lần. Mặc dù hệ thống quốc hội không phải là không có tiền lệ, nhưng hiện tại không có quốc gia nào sử dụng chế độ này trên đại lục. Việc áp dụng thể chế đó bây giờ chắc chắn sẽ là một thử thách khó khăn.
Tuy nhiên, Tinasha đã chọn lựa thử thách. Người cai trị và nhân dân hỗ trợ lẫn nhau, không có chỗ cho sự độc tài – cách thức điều hành quốc gia này có thể là lý tưởng mà cô đã không thể lựa chọn ở Thời kì Đen tối, khi sức mạnh là thứ không thể thiếu để sinh tồn.
Khu vườn trải dài len lỏi giữa các tòa nhà, trên một con dốc thoải nhẹ đến mức nếu không chú ý sẽ khó có thể nhận ra. Sau khi băng qua khu vườn và đứng dưới ngọn tháp liền kề tòa nhà, Oscar ngước nhìn bức tường ngoại thất bằng đá trắng.
“Được rồi, đi thôi.”
“Đi đâu?”
Một giọng thiếu nữ cất lên từ phía trên, nghe có vẻ rất thích thú. Oscar ngước lên thì thấy một cô gái tóc đỏ đang ôm lấy đầu gối và lơ lửng giữa không trung. Đó là Mila, một trong những tinh linh phục vụ Tinasha. Oscar bình tĩnh trả lời.
“Ta cần nói chuyện với cô ấy. Phòng của nữ hoàng ở ngay phía trên đây phải không?”
“Ừ, nhưng nếu anh đợi, anh sẽ gặp được ngài ấy dưới đại sảnh.”
“Thế thì muộn quá, với lại nếu bị người khác nghe thấy thì phiền phức lắm. Cô định ngăn ta lại à?”
Việc Mila xuất hiện ở đây có nghĩa là cô ấy đang giữ vai trò bảo vệ chủ nhân của mình. Ý thức Akashia đang trên hông mình, Oscar đáp trả ánh mắt của Mila và chờ xem liệu tinh linh có đuổi anh đi không. Thiếu nữ tóc đỏ cười.
“Anh có thể làm những gì mình muốn, nhưng ta sẽ không giúp anh đâu.”
“Không sao, cô không ngăn cản ta là tốt rồi.”
Oscar đặt tay lên bức tường ngoại thất. Đôi mắt của Mila mở to.
“Anh định leo tháp từ bên ngoài à?”
“Nếu ta vào trong, lính canh sẽ chặn ta lại.”
“Hả? Anh sẽ ngã chết đó? Dù ta sẽ giúp anh ẩn thân để không bị cung thủ bắn hạ.”
“Điều đó thực sự sẽ giúp ích rất nhiều, cảm ơn.”
Mila thở dài tỏ vẻ không tin nổi. Sau một cái búng tay, tinh linh biến mất. Oscar lại đặt tay lên bờ tường. Đầu tiên, anh nhắm đến chiếc cửa sổ lấy ánh sáng nhỏ và bắt đầu leo lên.
Oscar sẽ không nghĩ về những chuyện như kiểu ước gì Tinasha đã nói với anh rằng cô dự định thoái vị sau một năm. Anh biết đó là vấn đề liên quan đến chính trị quốc gia. Cô không thể tiết lộ cho người nước ngoài. Nếu vị trí của họ đảo ngược, anh cũng sẽ không nói cho cô biết.
Vì vậy, vẫn chưa quá muộn. Bây giờ là thời điểm sớm nhất anh có thể làm điều này.
Oscar bước qua một hành lang nhỏ và bám vào bức tường của tòa nhà liền kề. Anh gặp phải một số kết giới phép thuật khi leo lên tầng cao nhất, nhưng Akashia đã vô hiệu hóa tất cả chúng.
Cửa sổ phòng Tinasha không khóa, chỉ có một kết giới chăng trên đó. Rút thanh kiếm hoàng gia ra, Oscar quan sát căn phòng tối tăm, chỉ bày biện vài món nội thất tối giản.
“Ta lỡ mất cô ấy rồi sao?”
Lúc này màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Oscar đã leo lên bằng con đường ngắn nhất, nhưng chẳng lẽ Tinasha đã thay y phục và đi xuống đại sảnh rồi sao? Vì đang xâm nhập trái phép, Oscar do dự không dám tiến sâu hơn vào căn phòng, nên ngồi xuống một chiếc ghế cạnh cửa sổ. Rồi anh nhớ đến con rồng của mình.
“Nark.”
Đáp lại lời triệu hồi của chủ nhân, một con rồng đỏ có kích cỡ bằng con chim ưng xuất hiện và đậu lên vai Oscar. Anh đang định ra lệnh cho nó kiểm tra xem Tinasha có ở đại sảnh hay không thì cánh cửa cuối phòng mở ra.
Ánh sáng xiên vào căn phòng tối. Không để ý đến sự có mặt của anh, cô gái bước về phía cánh cửa đối diện với cánh cửa cô vừa đi qua.
Nhưng ngay sau đó, tay trái của cô chém vào không khí.
Ngay lập tức, những quả cầu ma thuật hiện ra và phóng về phía Oscar.
Đối diện với sự tiếp đón không khoan nhượng dành cho kẻ xâm nhập, Oscar giơ lưỡi kiếm Akashia lên trước khi kịp nói lời nào.
Những quả cầu ma thuật va vào thanh hoàng kiếm và tiêu biến. Tinasha quay lại nhìn, đôi mắt cô mở to khi nhận ra.
“L-lại là ngài à!?”
“Ý cô ‘lại’ là sao?”
“Đừng bận tâm...”
Tinasha rũ vai. Vẫn mặc bộ trang phục giống như trong lễ đăng quang, cô chắc hẳn vừa tranh luận với Calste xong. Việc Tinasha bắn phép thuật trước khi xác nhận đối phương là ai rất giống một thứ cô ấy sẽ làm, và Oscar đã mong đợi điều đó khi đột nhập vào đây. Đó là lý do tại sao anh đợi với thanh kiếm Akashia tuốt sẵn. Tinasha nhìn chằm chằm vào Oscar.
“Làm thế nào ngài vào đây được?”
“Cửa sổ. Cô cảm thấy an tâm với kết giới đó sao, ta thấy vào được khá dễ dàng. Thật bất cẩn.”
“Không có nhiều người có khả năng phá vỡ kết giới của ta đâu…”
Đây chính là người đã ở trong thánh đường khi nãy, nhưng bầu không khí xung quanh cô đã hoàn toàn thay đổi. Mọi thứ giữa họ vẫn như xưa, gần gũi và cởi mở. Điều đó làm Oscar cảm thấy dễ chịu.
Đặt khuỷu tay lên ghế và chống cằm lên bàn tay, anh nhìn Tinasha.
“Cô thực sự đã làm một chuyện liều lĩnh.”
“Chà… ta đã quyết định được một thời gian rồi.”
“Calste có vẻ giận đến đỏ bừng.”
“Ngài ấy trông như sắp nổ mạch máu não vậy.”
Tinasha cười khúc khích, rồi đi về phía cánh cửa đối diện. Đó có vẻ là phòng thay đồ, cô ấy nhanh chóng ôm bộ lễ phục đơn giản bước ra.
“Mà, ta phải thay y phục…”
“Ồ, xin lỗi. Ta có chuyện cần nói chuyện với cô, sẽ chỉ mất một phút thôi.”
Oscar đến tận đây vì điều này. Anh đến phòng riêng của cô để nói chuyện, không phải với tư cách những người cai trị mà với tư cách cá nhân.
Vẫn ôm bộ trang phục vào ngực, Tinasha nghiêng đầu hỏi.
“Chuyện gì vậy?”
“Sau khi thoái vị, cô sẽ làm gì?”
“T-ta chưa chắc lắm…Có lẽ kết hôn với Legis là một quyết định hợp lý, phải không? Điều đó cũng sẽ xoa dịu Calste một chút.”
Tinasha nói như thể đây là chuyện của người khác. Oscar đã mong đợi một câu trả lời như thế. Tinasha sẽ rời khỏi sân khấu chính và đi vào cuộc hôn nhân chính trị để đảm bảo rằng dòng máu của cô ấy vẫn còn ở Tuldarr. Đó thực sự là lựa chọn an toàn nhất. Nhưng chắc chắn phải có những lựa chọn khác.
Oscar cau mày trong vô thức. Khi nhận ra điều đó, anh dãn mặt và nhẹ nhàng hỏi.
“Tại sao cô không đến chỗ ta?”
“Cái gì?”
“Nói cách khác, tại sao cô không gả cho ta?”
Oscar đến đây để nói với Tinasha câu đó.
Mặc dù lời cầu hôn của anh rất thẳng thắn, nhưng Tinasha có vẻ không thể hiểu ngay được. Cô đứng hình một lúc, điều mà Oscar đã dự đoán trước. Sau khi cân nhắc làm cách nào để khiến lời cầu hôn trở nên dễ tiếp nhận hơn, anh quyết định bắt đầu với phần mà có lẽ Tinasha đang lo lắng nhất.
“Ta nghĩ đó không phải là một đề xuất tồi chút nào. Nếu cô định thay đổi chế độ, việc liên minh với quốc gia khác sẽ an toàn hơn, và các nước khác cũng sẽ nới lỏng cảnh giác hơn so với việc cô chọn kết hôn với Legis. Dù có một số người sẽ coi cô là mối đe dọa cho dù cô có làm gì đi nữa, thì cũng chẳng ai dám đối đầu với cả Tuldarr và Farsas cùng một lúc.”
“Hả? Ý ta là, điều đó đúng, nhưng hình như có gì đó sai sai… Ừm, đợi ta một lát.”
Tinasha lắc đầu trước những thông tin Oscar liên tiếp ném sang cho cô. Trên thực tế, có những quốc gia khác cũng mang suy nghĩ tương tự.
Nếu Tinasha dự định thoái vị, họ có thể lôi kéo cô ấy về nước mình và tạo dựng mối liên kết với Tuldarr. Không chỉ vậy, sức mạnh của Tinasha đã được chứng minh trong lễ đăng quang. Có được cô nghĩa là có được một nguồn lực sẵn sàng ngay lập tức. Tinasha có thể là mối đe dọa khi ở Tuldahl, nhưng nếu đưa được cô ấy về nước mình, cô sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ.
Tuy nhiên, nếu nghĩ theo hướng đó, Farsas là quốc gia có thể trở thành đồng minh tốt nhất của Tuldarr. Họ có thể bảo vệ Tuldarr, đất nước Tinasha mong muốn bảo vệ.
Sau lời tuyên bố của Oscar, vẻ mặt Tinasha từ bối rối chuyển sang nghiêm túc suy nghĩ.
Đó là khuôn mặt của một nữ hoàng đang xem xét giá trị của chiến lược chính trị được trình bày.
Cô ấy làm vậy là vô cùng đúng đắn, nhưng nó khác với ý định của Oscar. Anh nở một nụ cười khổ với vị nữ hoàng vô cùng nghiêm túc này.
“Không, cách ta diễn đạt có chút hèn nhát. Hãy để ta nói lại lần nữa.”
Anh nhớ lại ngày họ gặp nhau.
Tinasha ngủ dưới tầng hầm lâu đài. Cô gái vượt qua bốn trăm năm chỉ để gặp anh.
Oscar đã nghĩ rằng cô giống như một đứa trẻ. Một người hoàn toàn không theo khuôn khổ nào cả, hoàn toàn hỗn loạn.
Anh đã nghĩ cô luôn làm những điều nằm ngoài dự án của anh.
Tuy nhiên, anh có thể hình dung ra một tương lai ở bên cô.
Cảm thấy như thể anh có thể nắm tay cô đi suốt cuộc đời.
Vì vậy, đây hoàn toàn là tâm nguyện cá nhân của anh.
Oscar nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Tinasha.
“Ta muốn có nàng. Vì thế, ta đang cầu hôn nàng. Tất cả chỉ có vậy.”
Anh không còn lý do nào khác, và anh cũng không buồn nghĩ ra thêm lý do nào khác.
Cảm xúc của Oscar rất đơn thuần, đơn thuần đến mức bản thân anh muốn bật cười. Đôi mắt Tinasha tròn xoe.
“… Hả?”
“Ta không chắc mình nên cảm thấy thế nào về phản ứng đó.”
Tinasha tỏ ra vô cùng kinh ngạc, nhưng Oscar cũng cảm thấy thú vị khi mình có thể vượt ra ngoài sự mong đợi của cô.
Oscar đi về phía cửa sổ để rời đi theo cách anh đã đến. Tinasha vẫn đứng chôn chân trên mặt đất khi anh quay lại nhìn cô.
“Chà, nàng có một năm, vì vậy hãy từ từ suy nghĩ nhé.”
“Đ-đợi một chút. Tại sao ngài lại trèo ra ngoài cửa sổ…? Mà, đó không phải là vấn đề!”
Tinasha vùi mặt trong lòng bàn tay. Sau khi sắp xếp những lời muốn nói, cô ngẩng mặt lên.
“Ta tưởng ngài không có hứng thú với ta?”
Cô hỏi câu đó, giống như một thiếu nữ ngây ngô. Một tay vẫn đặt trên cửa sổ, Oscar dừng lại và trả lời.
“Ta không thể làm ảnh hưởng đến đất nước của mình vì tình cảm cá nhân. Vì vậy, ta đã cố gắng hết sức để không lưu luyến nàng. Nhưng nếu nàng định thoái vị, thì câu chuyện sẽ thay đổi.”
Thời điểm Tinasha tuyên bố sẽ từ bỏ ngai vàng sau một năm, Oscar nhận được một cú sốc như tê dại.
Một khi Tinasha không còn là nữ hoàng, anh có thể nắm lấy tay cô mà không gặp trở ngại gì. Ngược lại, cuộc hôn nhân với Tinasha sẽ có lợi cho họ.
Tuy nhiên, hơn bất kì tính toán ngoại giao nào… anh chỉ đơn giản muốn được ở gần cô.
Tinasha vừa có nụ cười ngây thơ, nóng nảy và không phòng bị như một đứa trẻ, vừa mang sự điềm tĩnh thấu hiểu và trái tim dũng cảm. Một người chăm chỉ, bướng bỉnh, không nghĩ cho bản thân, kì quặc và lạ lùng. Làm sao Oscar có thể không bị cô hấp dẫn được?
Vì vậy, khi anh biết đến nỗi cô đơn mà Tinasha luôn mang theo bên mình, anh muốn giải thoát cô khỏi nó.
Oscar muốn dành cho cô một chỗ bên cạnh anh. Thế nhưng, anh chưa bao giờ có thể làm được điều đó.
Tinasha là một cô gái hiếm có.
Không thể thay thế được.
Giá như Oscar có thể nắm lấy tay cô, giá như anh không phải để cô đi…
“Ta muốn nàng ở bên cạnh ta. Ta không muốn để người đàn ông khác có được nàng. Nếu nàng chấp nhận, gả cho ta nhé?”
Trước những lời nói đầy nhiệt thành pha chút tinh nghịch của Oscar, Tinasha loạng choạng. Có lẽ não cô chưa hoàn toàn xử lý được thay đổi đột ngột như vậy. Nhìn thấy điều đó, Oscar nhún vai.
“Đó là tất cả những gì ta đến để nói. Nàng đang vội phải không? Xin lỗi nhé. Ta sẽ tạm biệt Legis và về nước. Gặp lại nàng sau.”
Nói xong, Oscar nhảy ra ngoài cửa sổ. Khi đang rơi xuống khu vườn xa phía dưới, anh gọi tên con rồng.
“Nark!”
Đáp lại mệnh lệnh của chủ nhân, con rồng đỏ nhanh chóng lớn lên bằng kích thước của một ngôi nhà nhỏ và dùng lưng đỡ lấy Oscar. Sau đó, Nark thủng thỉnh lượn vòng trên không trung, và Oscar bật cười.
Khi tra thanh kiếm hoàng gia vào vỏ, anh hỏi con rồng.
“Tương lai mà mày đã thấy diễn ra như thế nào? Cô ấy có kết hôn với ta không?”
Nark kêu lên một tiếng chói tai và đáp xuống khu vườn. Trên bầu trời đêm, mặt trăng lấp lánh ánh sáng xanh.
※
Als và Doan xoa ngực nhẹ nhõm khi vua của họ trở về một giờ sau khi anh biến mất.
Mặc dù gần đây Oscar không làm điều gì quá táo bạo, nhưng về bản chất Oscar là một nhà cai trị liều lĩnh. Als và Doan đều cảm thấy lo lắng khi để anh đi một mình.
Khi Oscar xuất hiện trở lại, tâm trạng anh trông có vẻ tốt. Hai người không hỏi anh đã đi đâu làm gì, nhưng họ có thể đoán được đại khái. Tất cả những gì Oscar nói là: “Ta sẽ đi chào tạm biệt và sau đó chúng ta về,” vì vậy họ rút lui trong im lặng.
Buổi chiêu đãi tiếp tục mà không có mặt nữ hoàng. Legis, vẫn đang ở trung tâm bữa tiệc, hơi mở to mắt khi nhìn thấy vua Farsas tiến về phía mình. Legis đã tự hỏi suốt thời gian qua rằng một trong những vị khách quan trọng của Tuldarr đang ở đâu.
Legis sải bước tới chỗ Oscar và cúi chào anh. Họ trao đổi những câu chào mang tính hình thức.
Sau khi hoàn tất, Legis vẫn giữ nụ cười trên môi khi nhận xét với giọng sắc bén.
“Ta đã không nhìn thấy ngài trong bữa tiệc cho đến lúc vừa rồi…”
“À… Ta có chuyện cần nói với Tinasha, nên đã đi gặp cô ấy.”
Legis nín thở trước câu trả lời đó. Khi hoàng tử tiêu hóa nó, khuôn mặt anh trở nên hơi cay đắng.
Sau thông báo của Tinasha rằng cô ấy sẽ thoái vị sau một năm nữa, Legis đã tự hỏi không biết chuyện này có xảy ra hay không. Hoặc ngay cả khi Tinasha vẫn là nữ hoàng, một lúc nào đó ngày này vẫn có thể đến.
Họ đã thảo luận những gì? Và Tinasha đã trả lời như thế nào? Legis có thể còn thông suốt hơn cả người trong cuộc. Đôi khi, việc nhìn từ bên ngoài lại giúp ta hiểu rõ hơn.
Trong giây lát, một tia cô đơn thoáng qua trong đôi mắt Legis, và anh nhắm mắt lại.
Khi Legis nhìn lên Oscar lần nữa, cảm xúc u sầu trước đó đã hoàn toàn biến mất khỏi đôi mắt anh.
“Ngài ấy là báu vật quý giá nhất của Tuldarr. Ngài có thể trả một cái giá xứng đáng chứ?”
“Tất nhiên, nếu đó là điều cô ấy muốn.”
Nhận định của Legis xuất phát từ sự lạnh lùng của một người sẽ cai trị đất nước. Không thể cảm nhận được dù chỉ một chút cảm xúc cá nhân nào. Hoàng tử đã bắt đầu coi cuộc hôn nhân với Farsas như một cách để hỗ trợ triều đại của minh.
Oscar cảm thấy ấn tượng trước sự thay đổi hoàn toàn này. Anh nghĩ về cô gái là trung tâm của tất cả.
Việc còn lại bây giờ là chờ đợi câu trả lời của cô.
Sáu tháng kể từ khi anh gặp cô đã trôi qua nhanh chóng. Vì thế, chắc hẳn một năm tới cũng vậy.
Oscar không hề nóng vội.
So với bốn trăm năm, thời gian chờ đợi này chỉ là một cái chớp mắt.

Việt Nam Dọc Miền Du Ký - Tập 3 - Chu Du Hà Nội - Explore Hanoi Through My Pages
Một Hà Nội vừa quen vừa lạ
Hà Nội – cái tên gợi lên trong lòng mỗi người những hình ảnh khác nhau. Với người yêu nhạc, đó là những giai điệu “Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội...”. Với người thích phim ảnh, đó là khung cảnh những con phố trong Phía trước là bầu trời hay Hoa cỏ may. Với khách du lịch, đó là phở nóng bốc khói, những gánh hàng rong, những góc phố cổ rêu phong…
Tác giả Lê Rin – người sinh ra ở miền Trung, lớn lên ở miền Nam – mang trong mình ký ức về Hà Nội từ những ngày chỉ biết qua màn ảnh nhỏ. Và rồi khi lần đầu đặt chân tới mảnh đất ngàn năm văn hiến này, tác giả đã bị chinh phục: bởi khí trời se lạnh, bởi những hàng cây xanh trên phố Phan Đình Phùng, bởi chén trà chanh vỉa hè Nhà thờ Lớn, hay bởi hương cốm mùa thu gói trong lá sen…
Chu du Hà Nội ra đời từ chính những rung cảm đó. Đây không chỉ là một cuốn sách, mà là một chuyến đi nghệ thuật bằng ngôn từ và tranh màu nước.
Bạn sẽ tìm thấy trong cuốn sách?
• Những di tích và công trình biểu tượng: Hồ Hoàn Kiếm, Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hoàng thành Thăng Long, cầu Long Biên, Nhà hát Lớn…
• Ẩm thực đặc trưng: phở, bún chả, bún đậu mắm tôm, chả cá Lã Vọng, bún thang, cốm mùa thu… – tất cả đều được kể lại bằng trải nghiệm thật sự, gần gũi như đang ngồi ăn cùng tác giả.
• Đời sống thường nhật: những gánh hàng rong, nghệ thuật múa rối nước, làng gốm Bát Tràng, trà chanh vỉa hè – những chi tiết nhỏ nhưng chính là linh hồn của Hà Nội.
• Hà Nội trong nhịp sống xưa – nay: 36 phố phường, chợ Đồng Xuân, Ô Quan Chưởng… những không gian nơi truyền thống và hiện đại song hành.
Vì sao “Chu du Hà Nội” đặc biệt?
• Song ngữ Việt – Anh: độc giả Việt có thể tận hưởng, khách quốc tế có thể dễ dàng tiếp cận.
• Tranh màu nước: mỗi trang sách là một bức tranh sống động, đầy chất thơ.
• Là sách, cũng là kỷ vật: phù hợp để sưu tầm, làm quà tặng cho bạn bè quốc tế hoặc cho chính bạn như một cuốn nhật ký du lịch về Hà Nội.
Hãy coi cuốn sách này như một tấm vé.
Tấm vé đưa bạn đến với Hà Nội lãng mạn trong thơ ca, Hà Nội bình dị trong những gánh hàng rong, Hà Nội náo nhiệt trong từng ngõ nhỏ, và cả Hà Nội của riêng bạn khi khép lại những trang cuối.

Trăng Cười Dưới Hiên Nhà
Cuốn sách “Trăng cười dưới hiên nhà” là một tập tản văn ghi lại hành trình nội tâm sâu sắc của một người phụ nữ trẻ tìm về bình yên sau những năm tháng bon chen nơi phố thị. Câu chuyện bắt đầu khi nhân vật "tôi", một người làm việc trong ngành dịch vụ hàng không với vị trí Thư ký Hội đồng thành viên, đang bị cuốn vào guồng quay hối hả của công việc và những tham vọng ở thành phố. Cuộc sống ấy đột ngột trở nên vô nghĩa khi cô nhận được tin ba mình mắc bệnh nan y. Biến cố này như một cú chạm sâu vào tâm hồn, khiến cô quyết định nghỉ việc mà không chút do dự, bởi cô nhận ra tình thân và sự hiện diện bên cạnh gia đình mới là điều quan trọng nhất.
Quá trình rời bỏ thành phố là một sự chuyển giao đầy cảm xúc. Những ngày cuối cùng ở công ty, cô bàn giao công việc và chia tay những đồng nghiệp đã gắn bó. Cô bỏ lại sau lưng những con đường chật chội và áp lực cạnh tranh của đô thị để trở về với chốn bình yên, nơi có gia đình và những giá trị không thể đánh đổi.
Khi trở về quê nhà, sự tương phản sâu sắc giữa hai thế giới hiện ra rõ rệt. Thay cho tiếng còi xe và những tòa nhà cao tầng là không gian rộng lớn, là hương thơm của đồng quê và nhịp sống chậm rãi. Trung tâm của hành trình chữa lành này là mái hiên nhà – một góc nhỏ thân thuộc nơi cô có thể ngồi yên, thả mình vào những dòng suy tư. Dưới mái hiên ấy, cô đối diện với chính mình, với những ký ức tuổi thơ và những kế hoạch tương lai.
Vầng trăng trở thành người bạn đồng hành, một người thầy thầm lặng trong suốt hành trình này. Mỗi đêm, ánh trăng lại soi rọi những góc khuất trong tâm hồn cô, trở thành tấm gương phản chiếu những khao khát và cảm xúc chưa gọi thành tên.
Hành trình dưới ánh trăng là quá trình "chiêm nghiệm và chữa lành", nơi cô dần buông bỏ được những gánh nặng của quá khứ. Cô học cách đối diện với nỗi buồn, chấp nhận sự đổi thay và tìm thấy hy vọng ngay cả trong những điều nhỏ bé nhất.
Cuốn sách khép lại bằng hình ảnh nhân vật "tôi" với một tâm hồn nhẹ nhõm, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ. Cô gửi lời tạm biệt những bận rộn cũ để bước vào một tương lai với niềm tin vào sự sáng tạo và những dự định đang chờ đợi. Dưới ánh trăng vẫn đang mỉm cười, cô biết rằng hành trình của mình sẽ tiếp tục, bền bỉ và tràn đầy ánh sáng của sự bình yên đã tìm thấy từ chính bên trong.
Trích dẫn hay:
1. Đêm xuống, ánh trăng lặng lẽ soi rọi mái hiên như một người bạn cũ vẫn chờ đợi nơi ấy, không vội vã, không ồn ào, chỉ dịu dàng hiện diện, lắng nghe những suy tư chưa nói thành lời.
2. Những buổi chiều muộn, khi mặt trời khuất dần sau rặng tre, ánh nắng còn vương nhẹ trên mái hiên tạo thành từng vệt sáng vàng ấm áp, tôi thích ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, ngắm nhìn bóng hoàng hôn đổ xuống khoảng sân nhỏ, nghe tiếng gió lùa qua những tán lá, tiếng chim tìm tổ ríu rít gọi nhau. Không gian ấy mang một sự tĩnh lặng mà nơi phố thị không thể có, một sự bình yên như thể mọi muộn phiền đều tan biến khi tôi đặt chân về đây.

Thất Kiếm Ma Thuật Thống Trị Thế Giới - Tập 1
Từ tác giả được bầu chọn thuộc top những tác giả light novel xuất sắc nhất trong thập kỷ vừa qua theo tạp chí Kono light novel ga sugoi!, Thất kiếm ma thuật thống trị thế giới mang tới những màu sắc phép thuật tương tự như trong tác phẩm kinh điển Harry Potter, lại giao thoa với thể loại học viện đại chiến vốn rất được ưa chuộng trong giới light novel.
Câu chuyện tập trung vào nhân vật chính Oliver và hành trình của cậu tại trường phép thuật Kimberly. Mùa xuân đến, Oliver cùng rất nhiều học sinh mới nhập học tại Kimberly. Khoác lên mình tấm áo choàng đen , bên hông mang đũa phép trắng và thanh trượng kiếm, với niềm kiêu hãnh và sứ mệnh ẩn giấu trong tim, những mầm non pháp sư ấy được chào đón bởi con đường hoa nở rợp bóng anh đào và đoàn diễu hành sinh vật phép thuật hoành tráng.
Tuy nhiên, sự phấn khích và hy vọng ấy cũng chẳng mấy chốc đã vụt qua. Họ liên tục phải hứng chịu những đợt tấn công từ rất nhiều mối đe doạ đang được thai nghén trong chính Kimberly. Một mê cung dưới lòng đất ngẫu nhiên nuốt chửng các học sinh, những đàn anh đàn chị chẳng khác gì quái vật, những đợt sóng ngầm từ những phe phái đối lập như đại diện cho một xã hội phép thuật thu nhỏ.
Trong khi cố gắng cùng bạn bè của mình sống sót ở một nơi ma quỷ như vậy, Oliver đã bén duyên cùng với một cô gái – Nanao – một nữ samurai với thanh kiếm Nhật vắt trên hông. Thành tố phép thuật của cô ấy tinh khiết và trắng ngần, tựa như một người vô cùng thân thuộc với Oliver. Khoảnh khắc cả hai giao kiếm trong trận đấu tập, cả Oliver và Nanao đều ngay lập tức nhận ra đối phương chính là định mệnh không thể tách rời trong con đường pháp sư cũng như kiếm phép thuật của mình.
Câu chuyện xoay quanh kiếm ma thuật của hai người họ giờ đây chính thức bắt đầu.
Mục lục:
Dẫn nhập
Chương 1: Lễ nhập học
Chương 2: Kiếm phép thuật
Chương 3: Đấu trường vòng tròn
Chương 4: Xà nhãn
Phần kết
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Bokuto Uno
Tôi là một tác giả lang thang. Lúc nào tôi cũng bận rộn di chuyển tới lui giữa thành phố và nông thôn. Dành thời gian ở nhiều nơi xen kẽ như vậy tôi thấy tươi mới. Sau khi bình yên hoàn thành hạn nộp, tôi muốn có một chuyến đi phượt nhàn nhã dọc theo bờ biển trong tiết trời mùa thu mát mẻ.
Ruria Miyuki
Đối với một hoạ sĩ minh hoạ khép mình như tôi thì mỗi lần đến phần bình luận này tôi đều chẳng biết phải nói gì…
Nhưng mà nhé…! Nhân lúc tinh thần đang lên cao vì mùa hè, tôi đã quyết định bắt đầu đi bộ đấy.
Trích đoạn sách:
Và rồi tiết học đầu tiên cũng đã đến.
Nhóm Oliver và khoảng năm mươi học sinh khác cùng tập hợp trong một căn phòng lớn không có bàn ghế, giáo viên đầu tiên của họ xuất hiện với tấm áo choàng trắng bay phấp phới.
“Hừm, có mặt đông đủ rồi nhỉ. Vậy thì bắt đầu thôi, chào mừng các em đến với lớp học kiếm phép thuật.”
Một thầy giáo với trang phục bảnh bao, độ khoảng ngoài ba mươi tuổi. Một số học sinh nữ kêu lên vui mừng, Nanao cũng thốt ra một tiếng “Ồ” nhưng với lý do hoàn toàn khác với họ.
Oliver cũng hiểu cảm giác của cô ấy. Nếu đã có nền tảng kiến thức đủ tốt, thì chỉ cần một bước chân thôi cũng đủ để đánh giá thực lực của đối phương.
“Tôi tên Luther Garland, là giáo viên phụ trách. Tôi sẽ là người dạy các em về kỹ năng kiếm phép thuật trong ít nhất là bốn năm, còn nhiều thì là bảy năm tới.”
“Các em có thể gọi tôi là thầy Garland, hoặc sư phụ Garland cũng được, tôi không bận tâm đâu. Ở đây chúng ta không khắt khe về lễ nghi phép tắc đến thế. Bản thân tôi cũng không giỏi những chuyện đó lắm.”
Thầy Garland giới thiệu với giọng điệu thân thiện, có thể thầy ấy muốn giảm bớt sự căng thẳng của học sinh chăng. Nhận thấy việc đó đã phát huy chút tác dụng, thầy tiếp tục nói.
“Rồi, chúng ta đi ngay vào trượng kiếm… dù rất muốn thế, nhưng buổi học đầu tiên bắt buộc phải là tìm hiểu khái niệm đã. Tuy nghe có thể nhàm chán, nhưng hãy để tôi giúp các em ôn lại nguồn gốc của kiếm phép thuật.”
“Có em nào có thể trình bày nguồn gốc của lĩnh vực này không?”
“Em ạ, thưa sư phụ Garland!”
Đứng bên cạnh Oliver, Pete là người đầu tiên giơ tay. Thầy Garland nhìn cậu ấy mỉm cười.
“Trả lời hay lắm, Mr. Reston, vậy thì tôi xin nhờ em. Em cứ từ tốn giải thích không cần gấp.”
Gương mặt Pete sáng rực lên sau khi được thầy cho phép. Sau khi hắn giọng vài lần, cậu trai hăng hái phát biểu.
“Ngày nay, mỗi chúng ta đều vắt trên hông một thanh trượng kiếm và một cây đũa phép trắng. Nhưng trước kia, thứ duy nhất các pháp sư mang theo bên mình là một cây “đũa phép” theo đúng nghĩa đen. Giống với thứ chúng ta gọi là đũa phép trắng hiện giờ đây.
Dù không có lưỡi kiếm, nhưng chúng cũng đã là quá đủ để có thể thi triển phép thuật. Thậm chí một pháp sư mang theo kiếm có thể bị xem là hành động nhục nhã. Không hề quá khi nói chúng chỉ là vũ khí của những người bình thường không thể chạm đến những điều mầu nhiệm.”
“Em nói rất chính xác. Tiếp tục đi.”
“Vâng. Xu hướng đó thay đổi vào bốn trăm năm trước, năm 1132 theo đại lịch. Mọi chuyện bắt đầu khi đại pháp sư thời gian Wilf Barawell bị một kiếm sĩ người bình thường chém chết.
Tuy việc người bình thường ra tay giết được pháp sư đã xảy ra khá nhiều trong quá khứ, nhưng điểm đặc biệt đầu tiên trong vụ này chính là nạn nhân của nó. Ngài Badawell là một pháp sư có thực lực và tầm ảnh hưởng, đến mức được xưng tụng là “Cơn lốc Darmwall”. Còn điểm đặc biệt thứ hai… thứ hai là… ờm…”
Pete ngập ngừng. Có vẻ do đột nhiên phải nói quá nhiều mà bỗng cậu chẳng thể nhớ ra phần nội dung sau tiếp sau đó nữa.
Thấy bạn mình đang gặp khó, Oliver đứng bên cạnh thì thầm.
“Đó không phải ám sát.”
“Đ-Đúng rồi. Điểm đặc biệt thứ hai là đây không phải một vụ ám sát bất ngờ. Đây là một trận đấu đường đường chính chính sau khi cả hai đã biết rõ ý định chiến đấu của nhau.”
“Tôi bất ngờ vì em còn nhớ được cả biệt danh của ngài Badawell đấy, tiếp tục đi.”
“Vâng. Cho đến khi sự kiện này xảy ra, người ta thường cho rằng pháp sư mà bị người thường giết chỉ có thể là do họ bất cẩn thôi. Cơ sở khiến họ nói thế là vì cho rằng chỉ một câu thần chú cơ bản niệm nhanh thôi cũng có thể vô hiệu hóa người bình thường rồi.”
“Thế nhưng, một bộ phận pháp sư tận mắt chứng kiến cái chết của ngài Badawell đã nhận ra, rằng bọn họ quá chậm.”
Oliver gật đầu đồng ý trong lòng… Một nhát chém qua rèn luyện thậm chí còn nhanh hơn chiều một câu thần chú tức thời.
“Sau đó, bọn họ bắt đầu nghiêm túc phân tích nguyên nhân dẫn đến sự thất bại ấy, và sớm đi đến một kết luận thực tế và rất khắc nghiệt.
“Trong một khoảng cách nhất định, dù có là pháp sư giỏi đến đâu đi nữa thì vẫn sẽ bịđối phương chém chết trước khi kịp niệm bất kỳ một câu thần chú nào.”
Đây chính xác là lý do tại sao người được xưng tụng nhờ có tốc độ niệm phép nhanh như ngài Badawell lại thua. Chẳng có sự bất cẩn nào ở đây cả, ngài ấy đã thua chính quy luật.”
Nhận thấy rằng bài phát biểu đã kết thúc, Garland vỗ mạnh hai tay khiến chúng phát ra tiếng bộp bộp.
“Rất tuyệt vời, Mr. Reston. Tôi dám đóng dấu xác nhận đây là bài khái quát dễ hiểu nhất tôi được nghe trong vài năm qua. Tôi còn muốn mời em tiếp tục cơ, nhưng như thế tôi sẽ không còn gì để nói mất. Nên tôi có thể yêu cầu em tạm nghỉ tại đó không?”
“À-À vâng! Em xin phép ạ!”
Má của Pete đỏ bừng sau khi nhận được lời khen từ thầy giáo. Điều đó khiến Oliver mỉm cười, nhưng đồng thời cậu cũng phát hiện ra một số học sinh xung quanh đang bí mật thì thầm gì đó với nhau.
Họ ghen tị với cậu ấy chăng?
Đối với những học sinh được sinh ra và “giáo dục tốt” trong gia đình pháp sư thì việc một học sinh xuất thân từ gia đình không sử dụng phép thuật đạt được thành tích nổi trội chắc chắn không phải việc gì vừa mắt.
“Thật ngại khi phải thừa cơ hội nối tiếp bài phát biểu của em ấy… Nhưng tóm lại, đó chính là lý do khiến pháp sư chúng ta phải bắt đầu mang theo kiếm. Để đối phó với các đòn tấn công tầm gần mà thần chú không thể xử lý kịp, chúng ta cũng cần phải có vũ khí trong tay. Để không phải chịu chung số phận như ngài Badawell.”
Ngừng nói một đoạn, thầy Garland bắt đầu đặt tay lên thanh kiếm đang vắt trên hông mình.
“Nhưng vấn đề chính là ở đây. Nếu chỉ đơn giản là mang theo kiếm, như vậy chúng ta cũng chỉ có cùng điều kiện chiến đấu với đối thủ thôi. Đương nhiên các em sẽ cảm thấy bất an có phải không?
Nếu đãở khoảng cách gần đến mức không có thời gian niệm chú, vậy việc chúng ta là pháp sư còn cóý nghĩa gì nữa?
Các em Không cần lo lắng, nếu thật vậy thì từ đầu đã chẳng thành lập môn học này rồi.”
Nói xong, thầy Garland rút thanh trượng kiếm của mình ra, giơ cao lên đầu để các học sinh đều có thể dễ dàng nhìn thấy.
Ngay lập tức, từ lưỡi kiếm bốc lên một ngọn lửa bùng lên dữ dội. Vung thanh kiếm rực lửa của mình sang hai bên, Garland tuyên bố.
“Cho dù không thể sử dụng thần chú đi nữa, chúng ta vẫn có những cách sử dụng phép thuật như thế này. Bắt lửa ngay lập tức trong khi chẳng cần phải nói một lời nào, gọi gió mời sét… những việc như thế là hoàn toàn khả thi.”
Ngọn lửa vừa tắt, một tia sét trắng xanh lóe lên nơi mũi kiếm, khiến các học sinh đều phải “Ồ” lên cảm thán.
“Đương nhiên, uy lực của nó chẳng đáng gì khi so với thi triển phép thuật bằng thần chú. Các em gần như không thể đánh bại một người khác chỉ bằng cách này. Do rất khó kiểm soát và cũng chẳng có ích gì ngay cả khi đã thành thục, lĩnh vực này đã bị các pháp sư trước thời Badawell ngó lơ. Nhưng giờ chắc các em hiểu rồi chứ. Nếu “kết hợp chúng với một thanh kiếm” thì sao?”
Các học sinh đều thấu hiểu một cách rõ ràng. Phải, cho dù sức sát thương của chúng có yếu đi nữa, nhưng có rất nhiều cách để ứng dụng như làm mù mắt hay đánh lạc hướng. Kết hợp những thứ này với kiếm thuật sẽ làm tăng đáng kể sự đa dạng của tấn công và phòng thủ. Đến mức người ta phải thành lập ra cả một hệ thống kỹ thuật mới.
Ngừng phép thuật lại, Garland đưa thanh trượng kiếm về vị trí ngang người và làm động tác chém xuống trước mặt.
“Khoảng cách chỉ cần bước lên một bước thôi là có thể chém chết đối phương bằng trượng kiếm. Người ta gọi đó là khoảng cách một bước một trượng. Lý thuyết và kỹ thuật kết hợp kiếm và phép thuật để cạnh tranh trong không gian giới hạn này được gọi là “Kiếm phép thuật”.”
Giải thích xong khái niệm, Garland đảo mắt một vòng nhìn mặt các học sinh. Sau khi xác nhận tất cả có vẻ đã hiểu, thầy nói thêm bổ sung vào nội dung.
“Nghe đến đây có thể một trong số các em sẽ muốn đặt câu hỏi. Đặc biệt nếu là những em xuất thân từ gia đình xem trọng phép thuật truyền thống thì có thể sẽ thấy phản cảm. Hay nói cách khác, có thể các em nghĩ thay vì học cái gọi là kiếm phép thuật tà đạo này, thôi thì ngay từ đầu học phép thuật như một pháp sư chân chính để hạ gục kẻ địch từ trước khi chúng vào phạm vi kiếm đi còn tốt hơn. Điều đó có thể đúng. Chỉ là tôi có một vài sự thật muốn những học sinh có suy nghĩ như vậy phải biết.
Đầu tiên, kiếm phép thuật được xem trọng trên phương diện là một kỹ thuật tự vệ. Không ai có thể mãi giữ khoảng cách với người khác một cách tuyệt đối được. Học kỹ thuật chuẩn bị và đối phó với những cuộc tấn công bất ngờ chẳng thiệt gì cho các em cả. Thế giới này chẳng ai an toàn tới mức các em có thể dõng dạc nói mình không cần đề phòng đâu. Thậm chí ngay cả ở Kimberly này cũng vậy.
Và điều thứ hai là, hiện tại lĩnh vực kiếm phép thuật này đã được phát triển phổ biến, nó không còn gói gọn là một kỹ thuật tự vệ chống lại người bình thường nữa rồi. Ngược lại, lý thuyết và kỹ thuật ngày càng được đào sâu hơn thông qua trận chiến giữa các pháp sư.
Thêm nữa, trong chiến đấu, khi thực lực của hai pháp sư càng tiệm cận với nhau, họ càng có xu hướng thu hẹp về khoảng cách dứt điểm cho thật gần. Chỉ xét riêng điều này thôi thì học kiếm phép thuật đã mang lại cho các em lợi thế rất lớn rồi.”
Oliver thầm ấn tượng với cách thầy lợi dụng các ý kiến phản đối để trình bày thêm về lợi ích. Vào buổi học đầu tiên hôm nay, việc trước nhất thầy giáo này làm chính là thuyết phục các học sinh bằng lòng học kiếm phép thuật, còn kỹ thuật sẽ được dạy sau. Có vẻ như thứ tự hướng dẫn cũng rất quan trọng đây.
“Nói dông dài vậy thôi, chứ tôi chắc có kha khá người đã được học kiếm phép thuật ở nhà rồi đúng không? Vậy nên, theo tục lệ hàng năm, tôi sẽ mời những em đã có kinh nghiệm lên đây để so tài nhằm nâng cao bầu không khí.”
Nghe xong những lời đó, đám học sinh đồng loạt tỏ ra vừa lo vừa phấn khích.
Cười khổ vì phản ứng của các học sinh y hệt như năm ngoái, Garland đảo mắt nhìn các gương mặt đang xếp hàng.
“Gì vậy? Chỉ là một sự kiện nhỏ thôi mà. Nếu không có ai ứng cử thì thôi vậy… nhưng có ai muốn không?”
Căng thẳng lan tràn khắp phòng học. Sự tự tin về năng lực của bản thân và sự tự ti khi phải vung kiếm trước vô số ánh mắt. Cảm giác muốn thể hiện nhưng cũng phải cảnh giác các học sinh xung quanh. Tất cả những điều đó đan xen vào nhau khiến họ chần chừ trong việc đưa ra quyết định.
“Có tại hạ! Tại hạ mong được thử ạ!”
Và thế rồi kết quả, người đầu tiên giơ tay không ai khác chính là cô gái phương đông, trong lòng cô chẳng hề có cảm giác muốn thể hiện, cần cảnh giác hay bất cứ toan tính gì.
Garland khoanh tay tỏ vẻ bối rối.
“Ms. Hibiya, tôi đánh giá cao sự nhiệt tình khác thường đó, nhưng em đã có kinh nghiệm chưa?”
“Thầy Garland, xin cho phép cả em nữa.”
Một học sinh khác giơ tay. Đó là một chàng trai tóc dài đứng chéo phía sau Oliver. Điệu bộ, ngôn từ và không khí cậu ta tỏa ra có gì đó giống với Chela, có thể đoán rằng cậu cũng là một người xuất thân từ gia đình quyền quý.
Thế nhưng, có cái gì đó không trung thực trong nụ cười nở ở khóe môi cậu ta.
“Em nghe nói vào ngày lễ nhập học, bạn ấy đã hạ con Troll chỉ bằng một nhát kiếm. Nếu câu chuyện đó không phải dựng lên thì em mong nhân cơ hội này được chiêm ngưỡng kiếm thuật phương đông của bạn ấy ạ.”
Nói rồi, cậu ta liếc nhìn Nanao với ánh mắt không có một chút thiện chí. Các học sinh đứng xung quanh thì tủm tỉm cười. Nhìn thấy điều đó, trong lòng Oliver đã tin chắc, tất cả công trạng của Nanao khi liều mạng đánh bại con Troll, hắn định sẽ cướp hết tất cả ngay tại đây. Tận dụng lợi thế đối thủ của hắn chỉ là một người chỉ mới làm quen với kiếm phép thuật.
“Hừm, được thôi, nếu cả hai em đều đồng ý.”
“Em mong được so tài với bạn Nanao ạ.”
Vừa kịp nhận ra, đã thấy Oliver giơ cao cánh tay dõng dạc nói thế. Căn phòng trở nên ồn ào. Tên học sinh nam bị phá đám ném cho cậu một ánh mắt đầy khó chịu.
“Này cậu, chờ chút nào. Tôi mới là người giơ tay trước mà phải không?”
“Cậu mới phải chờ đấy. Tôi quen với Nanao trước, còn từng có duyên cùng cô ấy chiến đấu với con Troll nữa.”
Oliver chẳng nhún nhường đáp lời. Khiến tên học sinh nam nóng bừng mặt nhăn nhó. Nhìn thấy thế, Oliver đã đoán được lý do và “À” lên một tiếng. Chắc hẳn hắn cũng là một trong đám đông học sinh quay lưng bỏ chạy trong vụ việc con Troll đây mà. Dù cậu cũng chẳng thể đổ lỗi cho hắn vì chuyện đó được.
“Mày…!”
Bị kích động cảm giác mắc nợ, sự thù địch của tên học sinh nam giờ đã tập trung hết sang Oliver. Cậu cũng trừng mắt nhìn lại không chút sợ hãi. Trong ánh mắt thể hiện rõ suy nghĩ “Giờ có muốn tôi làm đối thủ thì tôi cũng chẳng bận tâm đâu”.
“Tôi sẽ làm đối thủ của cậu, Mr. Andrews.”
Ngay sau khi Oliver vừa hạ quyết tâm, một giọng nói thanh lịch đột nhiên chen ngang. Đó chính là giọng của Chela, cô ấy đang đứng ngay hàng đầu bên cạnh Katie. Tên học sinh nam giật mình vì đột nhiên bị gọi bằng họ, quay sang nhìn cô.
“Ms. McFarlane…”
“Kiếm thuật của Nanao đúng là rất tuyệt vời, nhưng với tư cách một pháp sư thì cô ấy cũng chỉ mới chập chững bước vào nghề. Thật khó khi bắt cô ấy phải đối đầu với kiếm phép thuật mà cậu đã dày công khổ luyện ở nhà ngay lần đầu nhìn thấy không phải sao.”
“Cùng là so tài thôi, nếu cậu đánh bại tôi không phải chiến công sẽ hiển hách hơn sao?”
Tên học sinh nam chẳng có cách nào phản đối lại đề xuất quá hợp lý như thế. Thấy vậy còn chưa đủ, Chela tung thêm một cú chốt hạ.
“Hay là cậu quá sợ phải đối đầu với tôi ở nơi công cộng đây?”
“Làm gì có chuyện đó!”
Tên học sinh nam trả lời ngay lập tức, như thể với cái họ hắn đang mang thì chẳng còn câu trả lời nào khác thích hợp hơn nữa.
Theo dõi cuộc đối thoại đó, trong lòng Oliver lúc này, cậu đang cúi đầu thật sâu trước cô gái tóc lọn. Cô ấy vừa nhận một nửa sự hận thù mà đáng lẽ cậu phải gánh chịu.
“À, các em bàn bạc xong chưa? Tôi quyết định cặp đầu tiên sẽ là Ms. Hibiya đấu với Mr. Horn, cặp thứ hai sẽ mà Mr. Andrews đấu với Ms. McFarlane. Như vậy là được rồi chứ? Còn ứng viên nào không?”
Có lẽ không muốn can thiệp vào chuyện xích mích của học sinh, thầy Garland chẳng thèm chen một lời vào cuộc đấu khẩu đang nổ ra trước mắt. Chỉ đơn giản là chờ mọi chuyện lắng xuống rồi tiến hành thôi.
“Được rồi, vậy thì bắt đầu thôi. Tất cả các em, mở ra một khoảng trống chính giữa phòng học nào. Đúng rồi, như thế đấy. Mr. Horn, Ms. Hibiya, sau khi các bạn xong thì hai em vào trung tâm đứng đi.”
Các học sinh nghe theo hướng dẫn của thầy Garland để tự sắp xếp cho mình một vị trí đứng xem. Ánh mắt họ dán chặt vào Oliver và Nanao đang di chuyển đến chính giữa phòng học. Cả hai đứng đối mặt cách nhau khoảng cách một bước một trượng như lời thầy giải thích trước đó.
“Cúi chào, rút kiếm.”
Nghe tiếng thúc giục, cả hai đồng thời rút trượng kiếm đang vắt trên hông mình ra khỏi vỏ. Không chần chừ, Garland niệm chú.
“Không cắt xuyên, không đâm thủng (Securus).”
Ngay lập tức, trượng kiếm của Oliver và Nanao được nhuộm trong một luồng ánh sáng trắng.
Sau vài giây, ánh sáng đó đã biến mất. Garland hướng về phía hai học sinh đang trên sàn đấu, đặc biệt là Nanao đang ngây ra để giải thích.
“Tôi đã niệm một câu thần chú bất tử lên cả hai thanh trượng kiếm. Chỉ cần nó không bị phá vỡ, thần chú này có thể đảm bảo rằng dù có đâm chém cỡ nào, các em cũng sẽ không bị thương. Dù vốn từ đầu trượng kiếm của các em đã không có lưỡi rồi, nhưng làm thế này là để đảm bảo cho các em được an toàn tuyệt đối.”
Nghe xong, Nanao liền lén lấy ngón tay ấn vào mũi kiếm. Ngay lập tức, tay cô bị đẩy ra bởi một lực đàn hồi bí ẩn. Cảm thấy thú vị, Nanao ngày càng dùng nhiều sức hơn, để rồi cuối cùng ấn nguyên bàn tay vào mũi kiếm. Tuy nhiên, dù làm đến vậy mà vẫn không có một giọt máu vào chảy ra, Nanao lộ rõ vẻ ấn tượng.
“Ồ, thật luôn này.”
“Theo nguyên tắc, các học sinh chỉ được cho phép thử sức với nhau trong trạng thái được niệm thần chú này. Nếu có em nào phá luật thì sẽ phải hứng chịu hình phạt rấấấất khắc nghiệt đấy, nên nhớ cẩn thận. Cứ chờ sau khi lên lớp cao hơn đi, các em sẽ có quyền làm suy yếu hiệu quả để có cảm giác thực chiến hơn.”
Sau khi ra cảnh báo, Garland tiếp tục công bố quy định của trận đấu.
"Tuy trong lúc chiến đấu, các em có thể sẽ nới giãn khoảng cách với nhau, nhưng dù trong trường hợp đó thì lần này cũng không được dùng thần chú. Trong tiết học kiếm phép thuật mà đột nhiên dùng thần chú thì khó coi lắm.
Không có giới hạn thời gian, trận đấu sẽ kết thúc khi một trong hai bên ra được đòn chí mạng trước, tôi sẽ là người phán định. Điều tôi muốn các em chú ý là một đòn vào cánh tay đang cầm trượng kiếm cũng sẽ tính là đòn chí mạng, tương tự như khi đánh trúng đầu và ngực.
Trong trường hợp cánh tay còn lại trúng đòn, trừ khi đòn đánh chỉ trúng vào giáp tay, còn lại tôi sẽ cấm sử dụng cánh tay đó và cho tiếp tục trận đấu.”
Garland dứt lời sau khi đã hoàn thành bổn phận giải thích và để cho hai học sinh một khoảng thời gian để hiểu rõ. Oliver gật đầu, trong khi Nanao vẫn cố nghĩ thêm một chút trước khi đặt câu hỏi.
“Sư phụ Garland, trong trường hợp cầm kiếm bằng cả hai tay thì sao ạ?”
Garland tròn mắt, nhìn xuống tay Nanao, đúng thật cô ấy đang cầm chuôi kiếm bằng cả hai tay. Trong khi quy định thầy vừa công bố chỉ để áp dụng cho người cầm trượng kiếm bằng một tay.
Giáo viên môn kiếm phép thuật khoanh tay nghĩ ngợi, nhưng rồi nhún vai như thể mình đành bó tay.
“Do có quá ít tiền lệ nên tôi chưa thể ra quy định, nhưng chỉ riêng hôm nay thôi, cứ cho là tay nào bị đánh trúng cũng đều là đòn chí mạng đi.”
“Đã rõ.”
Nanao gật đầu. Từ cuộc trao đổi vừa rồi, Oliver thầm tái khẳng định một sự thật mà cậu đã để ý từ lâu.
Lúc chiến đấu với con Troll cô ấy cũng cầm kiếm bằng hai tay, vậy ra đó đúng là một thanh kiếm hai tay sao?
Trượng kiếm mà các pháp sư sử dụng thường chỉ là những thanh đoản kiếm giới hạn trong độ dài từ 13 inch (33cm) đến 22 inch (56cm) thôi. Nếu dài hơn sẽ tốn thời gian để vung kiếm, như vậy thì niệm một câu thần chú sẽ nhanh hơn. Và do kiếm ngắn nên cầm nó bằng một tay trở thành một việc đương nhiên.
Nhưng rõ ràng thanh kiếm của Nanao dài hơn 22 inch, nếu cộng cả chuôi kiếm có khi nó còn dài hơn 25 inch (63.5cm). Cứ cho là nó không dài bằng những thanh “kiếm dài” mà người bình thường sử dụng đi, nhưng có thể nói rằng chiều dài của nó rất bất tiện nếu dùng như một thanh trượng kiếm.
“Giải thích như thế đủ rồi. Hai bên thủ thế.”
Nghe giọng của Garland, Oliver đưa chân phải và tay phải về phía trước vào thế nửa người. Hiển nhiên dùng nó như một thanh trượng kiếm sẽ rất bất tiện, do trước giờ Nanao chưa từng được học về phép thuật nên cô cũng không biết những kiến thức thông thường trong môn kiếp phép thuật này.
Từđầu đây đã là cuộc đối đầu giữa người có kinh nghiệm và dân nghiệp dư rồi. Cứ xem nhưđây là cơ hội phong ấn phép thuật để tận hưởng niềm vui giao lưu với kiếm thuật nước ngoài là được. Chỉ biết nghĩ về thắng bại thì thật đúng là thô lỗ. Hãy đánh cho thật vui rồi chọn thời điểm tốt để hạ màn thôi. Oliver quán triệt tư tưởng một cách rạch ròi trước khi đối đầu với đối phương.
“Phù.”
Phía bên kia, Nanao chầm chậm giơ cao thanh kiếm lên trên đầu. Đó là một thế đại thượng đoạn mà chàng trai chưa từng được học.
“Bắt đầu!”
Oliver vẫn bất động, giữ nguyên tư thế bất chấp việc Garland đã ra tín hiệu bắt đầu. Đúng như dự tính, cậu sẽ phòng thủ trước để quan sát tình hình, đã quyết định thế thì việc đầu tiên cần làm là chờ đối phương hành động.
Nhưng như vậy mà cũng được sao?
Một con ớn lạnh như có điện chạy dọc sống lưng Oliver, tựa như nó đang cười chế giễu vào sự ngu ngốc đó của cậu.
Nhìn thấy cái cơ thểđó rồi mà mày vẫn có suy nghĩ vớ vẩn như vậy được sao?
Khung cảnh lúc sáng hiện về một cách sống động. Cơ thể trần trụi đầy sẹo chiếm lấy tâm trí Oliver. Một cơn ớn lạnh dâng trào từ tận đáy lòng, chẳng khác gì chính bản năng vừa gióng lên hồi chuông cảnh báo.
“Nào Oliver. Lên thôi.”
Khoảnh khắc Oliver vừa vào tư thế chuẩn bị chiến đấu sau khi được linh cảm mách bảo thì toàn bộ cơ thể của cô gái phương đông đã biến thành một cơn gió.
“Ư!?”
Thoái lui là chết. Cảm nhận được điều đó, Oliver mạnh dạn bước lên phía trước. Khoảnh khắc tiếp theo, một đòn mãnh liệt đập vào thanh trượng kiếm đang chống đỡ trên tay phải của cậu.
Hai thanh kiếm va vào nhau tóe lửa ngang tầm mắt. Sự kinh hãi lấp đầy lồng ngực chàng trai. Nhanh quá, và nặng quá!
“Ư…!”
Áp lực đè lên Oliver thông qua thanh kiếm. Mới chỉ một giây sau khi nhận đòn công kích đầu tiên thôi mà tiếng răng rắc phát ra đã cho Oliver biết cổ tay cậu đã tới giới hạn rồi.
Nhưng Oliver không có thời gian để xác nhận điều đó. Cứ thế này cậu sẽ bị đẩy thẳng xuống mất!
Vừa nghĩ thế, các chiêu thức Oliver từng học như ùa về với cậu.
“Mư!?”
Tư thế của Nanao đột ngột lảo đảo. Như một lẽ hiển nhiên, bàn chân phải đáng lẽ đang trụ vững trên mặt đất đang chìm xuống sàn đến tận mắt cá chân.
Kiếm phép thuật phái Lanoff, tác động địa hình “Nghĩa trang đất lún” (Grave Soil).
Dưới sự can thiệp của phép thuật, mặt đất trở nên mềm như bùn lầy bắt lấy chân cô gái.
“Phư…!”
Với cơ thể đang sụp xuống, Nanao ngay lập tức bị gạt qua một bên. Oliver tung một đòn truy kích nhắm vào lưng cô ấy. Mặc dù trong đầu chẳng có chút mảy may ý định nương tay nào, nhưng khi đi được nửa quỹ đạo thì thanh kiếm của Oliver lại đáp xuống vai đối thủ.
“Ư!?”
Cảm nhận được sự nguy hiểm, Oliver liền nhảy lùi ra sau. Ngay sau đó, cậu nhận ra mũi kiếm chỉ đang nằm cách mặt mình 5 inch (12,7cm).
Một cú đâm thẳng trong tư thế lưng vẫn lộ ra. Thay vì quay lại và đâm, chính bản thân động tác quay lại đã được chuyển thành một cú đâm.
“Phư…”
Đó cũng là một cách để lấy lại tư thế, lợi thế về vị trí Oliver cướp đi bằng “Nghĩa trang đất lún” cũng đã không còn nữa.
Chàng trai cần phải ra quyết định thật nhanh, bởi vì giờ đây trước mặt cậu, tóc cô gái đã chuyển sang màu trắng tinh khiết nhờ nguồn sức mạnh phép thuật tích tụ. Và khoảng cách giữa họ hiện tại đang gần hơn cả một bước một trượng!
“Ha!”
Chuẩn bị cho cú va chạm tiếp theo, một vòng xoáy sức mạnh phép thuật bao quanh lưỡi kiếm, Oliver đang đặt toàn bộ kiếm thuật của mình vào trong trận đấu này.
Cả hai bước lên và gần như đồng thời tung ra cú chém bổ đầu. Hai thanh kiếm chạy trên cùng một đường thẳng rồi va chạm, đường kiếm chất chồng rồi ma sát, cắt lẫn nhau.
“Kư!”
“Ư!”
Khoảnh khắc đối đầu chỉ diễn ra trong tích tắc, động lực của bước chân khiến cả hai sượt qua đối phương. Khi khoảng cách vừa được nới rộng, Oliver lập tức xoay người để vào tư thế đánh chặn.
“Hộc hộc…”
Dù đã nới rộng được khoảng cách, toàn thân Oliver vẫn không thể ngừng nổi da gà.
Không đùa được đâu, kiếm của cô gái này là thứ dùng để giết người. Đối thủ chết dưới lưỡi kiếm ấy không chỉ một hay hai, thậm chí có khi còn nhiều hơn mười hay hai mươi người nữa kìa.
Rốt cuộc cô ấy đã tắm bao nhiêu máu đểđạt đến mức này? Thanh kiếm thật sự của một chiến binh mà chỉ những ai đãđi đến cuối con đường mới có được!
“Ở đây…”
Nanao thốt lên. Nhưng Oliver đang quá tập trung phân tích để có thể nghe thấy.
Giờ nên tận dụng phép thuật đểđánh chặn, hay là tấn công phủđầu trước? Dù cách nào đi nữa thì những chiêu thức hời hợt cũng sẽ không có tác dụng.
Biết đâu có thể từ ánh mắt để suy ra nơi cô gái sẽ nhắm tới trong lần va chạm tiếp theo. Nghĩ thế, Oliver khẽ liếc nhìn gương mặt đối thủ.
“...Thì ra, là ở đây.”
Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Oliver ngay lập tức không nói nên lời.
Những giọt nước mắt trong suốt như pha lê lăn dài trên má cô gái. Cố rặn ra từng chữ bằng đôi môi đang run rẩy vì vui mừng.
Sau khi hoàn hồn lại, Oliver mới nhận ra cô gái đang nhìn thẳng vào mình, nước mắt vẫn liên tục chảy ra không ngừng.
“...”
Suy nghĩ của Oliver trở nên trắng xóa. Lần đầu được nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái, trái tim cậu cảm giác như vừa bị đâm xuyên.
Chẳng hiểu nổi. Chỉ mới đọ kiếm có hai lần thôi mà, cô gái đã nhìn thấy gì ở cậu qua trận chiến kéo dài chưa quá mấy chục giây này chứ. Chỉ mới gặp nhau có hai ngày thôi mà, chẳng có cách nào để cậu suy đoán ra được cảm xúc của cô ấy.
“Đừng khóc…”
Dù là thế, dù vẫn chưa hiểu được chút gì, nhưng trong lòng Oliver vẫn chợt nghĩ. Cậu muốn dùng tất cả những gì có thể, không nương tay, không giấu giếm để ngăn những giọt nước mắt đó.
“Này. Đừng khóc mà…”
Trước ánh mắt của Nanao, chàng trai thay đổi tư thế, từ thế thủ trung bình chính thống của trường phái kiếm phép thuật Lanoff, sang một tư thế cầm kiếm ngang hạ thấp khác với ba trường phái chính.
Nhiều khả năng đây không phải tư thế của một trường phái chính đạo, nhưng xem ra không một ai có mặt ở đây hiểu được ý nghĩa thật sự của nó cả.
Chỉ duy nhất.
“Đa tạ.”
Chỉ có duy nhất cô gái phương đông là hiểu được. Điều đó có nghĩa là chàng trai đã thật sự nghiêm túc.
Tinh thần chiến đấu của cả hai dâng cao và hòa hợp vào nhau. Như để đáp lại điều đó, ánh sáng từ lời nguyền bất tử trói buộc trượng kiếm trên tay cả hai bắt đầu mờ đi và tan biến. Không chỉ thế, trong không gian nhận thức của cả hai, ngoài đối phương ra tất cả những thứ khác cũng đều lần lượt biến mất.
Tất cả tạp âm đều đã bị triệt tiêu. Thế giới đã khép lại, thật thuần khiết và thanh tịnh, chỉ để dành riêng cho họ.
Và rồi cả hai hạ quyết tâm, họ sẽ chém nhau ở đây cho đến khi một trong hai tắt thở.
Chẳng chút do dự, cả hai đồng thời bước lên chuẩn bị cho pha va chạm tiếp theo.
“Dừng lại ngay!”
Ngay trước khi đọ kiếm lần thứ ba. Thầy Garland đã lấy thân mình ra, quyết ngăn chặn trận đấu của cả hai lại.
“Dừng lại ngay, Mr. Horn, Ms. Hibiya! Ngay lập tức thu kiếm lại!”

Nhiếp Loại Học - Thiết Lập Con Đường Lý Luận Khai Mở Tuệ Nhãn - Tập 1
Nhiếp loại học là tài liệu học tập Triết học Phật giáo. Ngoài ra còn phù hợp với những ai muốn tìm hiểu sâu thêm về Phật giáo, cần tiến sâu hơn vào nội hàm ẩn chứa bên trong.
Môn Nhiếp Loại Học là một trong những nền tảng giúp chúng ta tích lũy kiến thức và làm quen với thuật ngữ Phật giáo. Môn học này trình bày rõ về Nhân - Quả, pháp Chung và pháp Riêng, đặc biệt nhiều thuật ngữ liên quan đến Bát-nhã. Khi hiểu rõ các thuật ngữ và ý nghĩa của chúng, ta sẽ biết cách áp dụng vào thực hành tu tập một cách đúng đắn.
Tập sách có độ dài vừa phải, khoảng 300 trang, nhưng chất chứa nội dung phong phú, khúc chiết, được trình bày sinh động, tươi tắn, tự nhiên. Có lẽ nguyên bản được ghi âm lại từ những lần thuyết giảng của Ngài Chusang, một vị Phật sống Vô cùng Cao quý (Tulku Rinpoche), được chuyển dịch sang Việt ngữ rất công phu, suôn sẻ.
Bản dịch này là phần thứ nhất trong ba phần của Lượng học, tức là Nhiếp loại học: Học để nắm chắc, hiểu rõ đúng theo Kinh để tu tập và hoằng pháp. Đặc biệt trong sách này là chú trọng phương pháp giáo dục gọi là biện kinh, tức là hỏi đáp, hay còn gọi là đàm thoại, trò chuyện trực tiếp.
Mục lục:
Tán dương – Phát nguyện
Phần dẫn nhập
Chương 1. Màu sắc phương thức lý luận và trả lời
Chương 2. Định nghĩa và thuật ngữ
Chương 3. Thành sở y
Chương 4. Nhận diện phản thể
Chương 5. Ngược lại – không ngược lại
Chương 6. Có trí chứng biết đúng – không có trí chứng biết đúng
Chương 7. Một và khác
Trích đoạn nội dung:
I. Khai Pháp – giới thiệu sơ lược về nhiếp loại học
Sau khi thành đạo, Đức Phật đã giữ im lặng trong 49 ngày. Vào ngày mùng 4 tháng 6 theo lịch Tạng, 2565 năm trước, Đức Phật đã giảng bài Pháp đầu tiên tại Vườn Nai (Sarnath), Ấn Độ.
Thứ Tư hằng tuần là một ngày đặc biệt, ngày bổn mạng của Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14. Đây là một cơ duyên lành để chúng ta khởi sự những công việc tốt đẹp.
Theo truyền thừa Nalanda, môn Lượng học được đặc biệt truyền bá bởi hai Ngài Trần Na và Pháp Xứng. Hội tụ đủ nhân duyên, hôm nay chương trình Triết học Phật giáo của Chusang Dharma Garden – CDG (Chusang Choekyi Gatsel) chính thức khai giảng tại Việt Nam. Đó là nhờ sự gia trì của chư Phật, chư Tổ, mười bảy vị Hiền trí dòng truyền thừa Nalanda, cũng như tấm lòng mong cầu học Pháp của quý vị.
Với tinh thần tri ân và báo ân, hãy cùng cầu nguyện lớp học luôn nhận được sự gia trì của chư Phật, hội đủ phước lành và tinh tấn tu học. Cầu cho Chánh pháp luôn trường tồn và phát triển hưng thịnh.
1. Lý do mở lớp Triết học Phật giáo
Thứ nhất, Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 thường dạy rằng: “Nếu là Phật tử thì phải hiểu biết giáo lý của Đức Phật”. Hơn nữa, trong kỷ nguyên mới hiện nay, khi mà công nghệ và thế giới vật chất đang rất phát triển, để trở thành một Phật tử chân chính và không bị rơi vào vòng mê tín, thì chúng ta nhất định phải học Giáo Pháp của Đức Phật.
Thứ hai, khoảng hai tháng trước khi khai giảng lớp Phật pháp căn bản, có một vài học viên đã thỉnh Thầy giảng môn Triết học Phật giáo. Sau đó số người thỉnh Pháp tăng lên. Thuận theo nguyện vọng của đại chúng, lớp Triết học sẽ được bắt đầu từ hôm nay.
Lý do thứ ba, Việt Nam là một đất nước có truyền thống Phật giáo lâu đời, rất nhiều Phật tử có tín tâm đối với Tam bảo, cho nên việc tiếp cận thêm một phương pháp mới sẽ giúp Phật giáo được lan tỏa đến nhiều người. Đây cũng là điều vô cùng tốt đẹp.
Nhờ những lý do và những duyên lành như trên, cùng với điều kiện thuận lợi là có người thông dịch, nên chúng ta thuận tiện khai giảng lớp học này.
Tác giả:
Ngài là tái sinh của Chusang Rinpoche đời thứ 3, Thupten Sherab Tenpë Gyaltsen. Từ năm 1990, Ngài tu học dưới sự chỉ dạy của tôn sư Yer Khensur Yeshe Jampa, bắt đầu nghiên cứu các môn học nội điển và Triết học Phật giáo như Nhiếp loại học và Tâm thức học.
Trong nhiều năm liền, Ngài thọ học Lamrim, thọ Quán Đảnh và nhận khẩu truyền trực tiếp từ Đức Đạt Lai Lạt Ma, Ngài Shung Dhakpa Tritrul Rinpoche và hơn 30 vị Đạo Sư khác nhau. Trong thời gian giảng dạy và tu học, Ngài thường dùng thời gian nghỉ để nhập thất.
Từ năm 2013 đến nay, Ngài thường xuyên đi nước ngoài truyền giảng Giáo Pháp cho Phật tử hữu duyên trên khắp thế giới.

Não Bộ Tỉnh Thức - Khoa Học Và Phép Mầu
Khi cầm cuốn sách này trên tay, có lẽ bạn đang mang trong lòng một câu hỏi lớn, một nỗi khát khao mà lý trí không thể giải đáp còn lời nói dường như không đủ sức
Có khi, bạn chỉ đơn giản là tìm kiếm một khoảnh khắc yên bình, một khoảng lặng để thở giữa những ồn ào của cuộc sống hiện đại. Dù lý do là gì thì cuốn sách này không phải là một lời hứa suông, không phải là một giáo điều khô khan mà là một hành trình – hành trình của chính bạn, được dẫn dắt bởi những trải nghiệm thực tế và khoa học mà tác giả đã khám phá và chứng ngộ qua nhiều năm tháng.
Cuốn sách “Não Bộ Tỉnh Thức – Khoa học và Phép mầu” không phải là một cuốn sách thiền thông thường. Đây là hành trình kết nối giữa thiền Vipassana và khoa học hiện đại – giữa hơi thở và thần kinh học, giữa cảm giác trên thân và cấu trúc não bộ, giữa sự tỉnh thức và quá trình tái lập trình hệ thần kinh một cách tự nhiên.
Cuốn sách dẫn dắt bạn đi qua 10 ngày thiền Vipassana, mỗi ngày một bài học mới về chính bạn – không phải qua triết lý, mà qua trải nghiệm sâu sắc trên thân tâm. Những bài giảng trong sách được đúc kết từ hàng trăm khóa thiền do tác giả tổ chức, nơi mà hàng ngàn người đã thoát khỏi trầm cảm, mất ngủ, rối loạn lo âu, bệnh lý mãn tính và khủng hoảng tâm lý – không phải bằng thuốc, mà bằng sự tỉnh thức toàn vẹn với chính mình.
Khoa học thần kinh và vật lý lượng tử ngày nay đã dần xác nhận những điều Đức Phật dạy hơn 2500 năm trước: sự giải thoát không đến từ niềm tin, mà đến từ việc thấy rõ cảm thọ – hiểu rõ tâm – và buông bỏ dính mắc.
Có một cánh cửa không mở ra bằng tay – Mà mở bằng một hơi thở chánh niệm. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương pháp thật sự chữa lành, không huyền bí, không phụ thuộc, thì cuốn sách này chính là bản đồ. Nếu bạn đang lạc lối giữa đời, thì từng trang sách này có thể là ánh sáng. Nếu bạn đã sẵn sàng bước vào nội tâm – hãy bắt đầu từ trang đầu tiên. Bạn sẽ không còn là bạn của ngày hôm qua nữa.
Trích dẫn hay:
1. Các nghiên cứu hiện đại về thần kinh học đã chứng minh rằng khi bạn quan sát cảm giác trên thân mà không phản ứng, bạn đang lập trình lại hệ thần kinh tự chủ, vùng não limbic, và hạch hạnh nhân – những nơi lưu giữ mọi đau thương trong đời.
2. Bậc giác ngộ dạy rằng người phàm phu khi gặp khổ đau trên thân (mũi tên thứ nhất) liền sinh ra phản ứng than vãn, buồn rầu, lo sợ, tạo ra khổ đau tâm lý (mũi tên thứ hai). Ngược lại, người tu tập thiền khi khổ thọ đến, chỉ cảm nhận mũi tên đầu tiên mà không tự bắn thêm mũi tên thứ hai vào chính mình.

Cha Mẹ Gen Y - Đồng Hành Cùng Con, Bắt Đầu Từ Việc Hiểu Chính Mình
Xin chào mừng bạn đến với “Cha mẹ thế hệ Y”.
Chúng ta là những bậc cha mẹ thuộc thế hệ Y, một thế hệ đặc biệt sinh ra trong giai đoạn giao thoa giữa xã hội cũ và xã hội mới. Chúng ta lớn lên khi Internet mới bắt đầu xuất hiện, và trưởng thành cùng với sự bùng nổ của thông tin. Chúng ta là những nhân chứng lịch sử đã chứng kiến thế giới chuyển mình thành "thế giới phẳng" chỉ sau một đêm, và mỗi ngày thức dậy là một lần phải học cách thích ứng với những điều mới mẻ.
Thế hệ cha mẹ của chúng ta, những người lớn lên trong thời kỳ thiếu thốn, quen với việc "không có". Ngược lại, con cái của chúng ta lại sinh ra trong một thế giới "có mọi thứ", nơi smartphone và cuộc sống trực tuyến là một phần không thể tách rời. Chúng ta đứng ở giữa, như một cây cầu nối liền hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Chính vị trí "mắc kẹt" này mang đến cho chúng ta không ít hoang mang, loay hoay và cả những mâu thuẫn nội tâm: vừa muốn thay đổi để tiếp nhận cái mới, lại vừa muốn giữ gìn những giá trị cũ đã gắn bó với mình.
Cuốn sách này không phải là một cẩm nang với những công thức tuyệt đối, mà là một lời tâm sự, một hành trình được ghi lại bởi một người mẹ cũng đang bước đi trên con đường đầy mới lạ và háo hức ấy. Đây là tập hợp những quan sát, những bài học được rút ra từ chính sự trưởng thành của bản thân và của con cái. Đó là hành trình chúng ta học cách chuyển đổi từ lối giáo dục "áp đặt – phục tùng" sang "trao đổi – lắng nghe", học cách quan sát con và quan sát chính mình để tìm ra gốc rễ của vấn đề.
Hành trình làm cha mẹ của thế hệ chúng ta đòi hỏi sự kiên nhẫn, chăm chỉ và một nhận thức luôn sẵn sàng thay đổi. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm câu trả lời cho những trăn trở chung: Làm sao để trang bị cho con những kỹ năng cần thiết trong một thế giới bất định? Làm sao để giữ gìn những giá trị cốt lõi mà không ngại bước tiếp để chinh phục những đỉnh cao mới? Và quan trọng nhất, làm sao để trở thành những người đồng hành, cùng con trưởng thành trên con đường mà chính chúng ta cũng đang vừa đi vừa học hỏi?
Hy vọng rằng, cuốn sách này sẽ là một người bạn, một sự sẻ chia để bạn cảm thấy không đơn độc trên hành trình đầy ý nghĩa này.
Trích dẫn hay:
1. Chúng tôi tưởng chừng như mắc kẹt giữa hai thế hệ, một là thế hệ cũ chưa hề biết tới một thế giới nào khác ngoài các mối quan hệ nhỏ bên ngoài phạm vi vật lý truyền thống và chịu tác động trực tiếp từ các mối quan hệ này trong thế giới này và giữa một là thế hệ mới, lớn lên cùng với mọi thiết bị công nghệ như một phần không thể tách rời của cuộc sống, trong đồng thời có thêm một thế giới mới với các mối quan hệ mở rộng hơn và vô vàn không gian khác, gọi là các không gian có thêm một hình ảnh khác ở một thế giới ảo.
2. Có những người phải mất cả đời để quên đi tuổi thơ nhưng cũng có những người sẽ dùng tuổi thơ để an ủi những năm tháng trưởng thành. Chúng tôi hơn ai hết hiểu rằng chính giai đoạn tuổi thơ này của các con sẽ là những viên gạch nền móng để sau này khi lớn hơn, đối diện với các sóng gió trong cuộc đời thì những nền móng này sẽ giúp các con đứng vững hơn bao giờ hết, sức mạnh của các con đến từ chính nội lực bên trong chứ không phải từ những giá trị bên ngoài đem lại.

Thất Kiếm Ma Thuật - Tập 2
Ai là học sinh năm nhất mạnh nhất?
Để tìm được đáp án cho câu hỏi đó, trận chiến quyết định người mạnh nhất đã dược tuyên bố tổ chức.
Những kẻ mạnh mẽ lần lượt xuất hiện hòng đánh bại Nanao và Oliver.
Mặt khác, khi mọi thứ dần trở nên sôi động, một sự thay đổi lớn bất ngờ ập đến với Pete.
Bí ẩn che giấu trong cơ thể cậu là gì?
Đêm nay trong bóng tối sâu thẳm của Kimberly, âm thanh binh khí giao nhau vẫn vang lên không ngớt…
Mục lục:
Chương 1: Cưỡi chổi
Chương 2: Thám hiểm mê cung
Chương 3: Ba đấu ba
Thông tin tác giả:
Bokuto Uno
Tôi là một tác giả lang thang. Lúc nào tôi cũng bận rộn di chuyển tới lui giữa thành phố và nông thôn. Dành thời gian ở nhiều nơi xen kẽ như vậy tôi thấy tươi mới. Sau khi bình yên hoàn thành hạn nộp, tôi muốn có một chuyến đi phượt nhàn nhã dọc theo bờ biển trong tiết trời mùa thu mát mẻ.
Ruria Miyuki
Đối với một hoạ sĩ minh hoạ khép mình như tôi thì mỗi lần đến phần bình luận này tôi đều chẳng biết phải nói gì…
Nhưng mà nhé…! Nhân lúc tinh thần đang lên cao vì mùa hè, tôi đã quyết định bắt đầu đi bộ đấy.

Ishura - Tu La Dị Giới - Tập 3 - Sự Câm Lặng Chết Chóc
Ishura – Tu la dị giới là bộ tiểu thuyết thể loại giả tưởng được phát hành bởi nhãn hiệu Dengeki Shin Bungei, một thương hiệu mới chuyên về giả tưởng, kỳ ảo, siêu nhiên của ông hoàng light novel Nhật Bản - Dengeki Bunko. Ngay khi ra mắt, Ishura đã tạo được tiếng vang lớn tại Nhật Bản, xuất sắc giành vị trí top 1 light novel hạng mục Tankobon từ bảng xếp hạng Light novel này thật tuyệt vời năm 2021.
“Ma vương chân chính” uy hiếp tới toàn thể sinh mệnh, Tân công quốc Lithia khai hoả cho cuộc chiến Tân ma vương, phe Cựu vương tận dụng đường tiến của Bão Bụi Trần để tiến hành nổi dậy. Tất cả đều đã kết thúc.
Thế giới đã có bước thay đổi lớn lao khỏi thời đại đại kinh hoàng kéo dài đằng đẵng.
Nhằm biến biểu tượng của thời đại mới – “Dũng sĩ chân chính” – thành của mình, đô thị lớn nhất thế giới – Hoàng Đô – tiến hành tập hợp những bậc tu la.
Hiện tại, số lượng Tu la đã lên tới 16 vị.
Những bậc tu la vượt tầm tận dụng toàn bộ sức chiến đấu, trí thông minh và quyền lực, tranh cướp vị trí bá chủ trong Thượng đài lục hợp. Giải đấu khai màn từ đây.
Tất thảy đều là mạnh nhất, tất thảy đều là anh hùng, chỉ duy một kẻ giành được thân phận dũng sĩ.
Mục lục:
Hồi V: Sự câm lặng chết chóc
1. Vô tẫn vô lưu Cyanop
2. Biển cát Gocacher
3. Bất ngôn Uhak
4. Ngôi làng Arimo
5. Hắc thanh Kazuki
6. Thời đại ma vương
7. Ma pháp Tee
8. Vùng đất cuối cùng
9. Ngược lý Hiroto
10. Kẻ địch của tất thay Shiki
HỒI VI: Thượng đài lục hợp
11. Đêm trước thượng đài
12. Mở màn
13. Hoàng đô
14. Quán bọ hung xanh
15. Công viên kỷ niệm Samigi
16. Địch thủ
17. Trận đầu tiên
18. Bệnh viện trung ương
19. Trận thứ hai
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Keiso (Silicon)
Nguyên tố số 14. Nguyên tố này tồn tại với số lượng lớn chủ yếu ở dạng Silic dioxide với vai trò là một nguyên tố cấu thành chính của vỏ trái đất. Nó cũng được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau trong công nghiệp, đa phần làm chất bán dẫn.
*Chú thích của người dịch: Keiso trong tiếng Nhật là Silicon (Si). Nguyên tố số 14 trong bảng tuần hoàn hóa học
Kureta
Trích đoạn sách:
Và hiện tại.
“… Mười sáu cái tên. Chúng ta sẽ chia sẻ thông tin về ứng cử viên tại đây.”
Nhất đại thần – Cơ Đồ Glass – tiếp lời. Mười sáu cái tên. Già nửa số Hoàng Đô Nhị thập cửu quan đang tập trung tại hội trường tạm thời, ủng hộ ứng cử viên dũng sĩ mà bọn họ tin là mạnh nhất.
Bọn họ cũng đang đánh cược tương lai của mình vào chiến thắng hay thất bại của ứng cử viên trong cuộc đấu tay đôi phó thác sống chết. Chính là Thượng đài Lục hợp.
“Chúng ta có tới tận mười sáu ứng cử viên, xếp theo thứ tự đăng ký nhé? Bắt đầu từ tôi được không?”
“Thế là dễ hiểu nhất. Vậy thì mời Nhị thập đại thần. Kim Tống Hidou.”
Giả như... thế gian này chịu dung chứa mọi sự dị dạng và vượt tầm. Phải lựa chọn ra một nhân vật từ toàn bộ chủng tộc, toàn bộ chiến binh. Vượt qua mọi phương thức chiến đấu, nhân vật “hùng mạnh nhất” còn lại cuối cùng sẽ là sinh vật thế nào đây?
“Tinh Trì Alus. Chắc tôi không cần phải giải thích nhiều. Con Long điểu này đã săn hết các mê cung lẫn kho báu... Tôi đã xem xét từ nhiều khía cạnh, giết được 'Ma vương chân chính' thì phải tầm cỡ nó."
Một nhà thám hiểm đã cướp bóc được vô số bí ẩn, chà đạp lên mọi thứ bằng tham vọng cá nhân, sở hữu năng lực thích nghi toàn vẹn?
“… Ứng cử viên thứ hai. Ông nói trước đi. Thập nhất đại thần. Mộ Chung Noftok.”
“Hà… nhân vật này tham gia theo sự tiến cử từ phía ‘Giáo đoàn’. Thông Hoạ Kuze. Tên này là đồ tể của ‘Giáo đoàn’. Địch được hàng trăm kẻ thù. Chà… nói chung là anh ta vẫn luôn cố gắng theo cách của mình.”
Một sát thủ sở hữu một đao đoạt mạng, nhưng chẳng ai trên cõi đời này công nhận?
“Tiếp theo là Nhị thập ngũ tướng quân. Không Lôi Cayon.”
"Mọi người đều biết rồi đúng không? Vấn đề chính của Giải đấu này là có đủ sức hạ gục 'Ma vương chân chính' hay không? Thế thì phải là Địa Hống Melle! Vị anh hùng đã chặn đứng Quân đoàn Ma vương đổ bộ vào thuỷ mạc Sain, dùng mũi tên phá huỷ Bão Bụi Trần! Thành tích hoàn toàn khác biệt!”
Một cung thủ ôm trọn vạn vật từ đường chân trời, bắn ra mũi tên phá huỷ không cách nào phòng ngự?
“Nhị thập thất tướng quân… Đạn Hoả Nguyên Hardy. Ứng cử viên tiếp theo.”
“Ta nói trước nhé. Câu chuyện về thành phố Mê cung Nagan là thật. Cả chuyện về người đã xử lý vụ việc đó. Không ai hay biết gì về Dũng sĩ, nói cách khác kẻ này có thể là một ‘Khách nhân’ không hề xuất hiện ở thế giới này cho tới gần đây. Ta xin lỗi Rosclay, chứ ta đặt cược vào Liễu Kiếm Soujirou.”
Một kiếm sĩ sở hữu tuyệt chiêu chém giết bất kể hình thức sinh mệnh của kẻ địch, vượt tầm quy tắc của kiếm đạo?
“Ứng cử viên thứ tư. Thập tam đại thần – Thiên Lý Kính Enu.”
“… Nại Lạc Sào Võng Zeldirga. Cựu thành viên của ‘Hắc Diệu Đồng’. Tôi có thể khẳng định là nếu thiếu sự hỗ trợ từ phía cô ta, chúng ta đã không thể triệt hạ được Hắc Diệu Lehart. Chỉ bằng kỹ năng thao túng sợi chỉ, cô ta có thể trói buộc, điều khiển và xé xác kẻ thù mà không hề chạm vào chúng. Cô ta là kẻ mạnh nhất… trong tầm hiểu biết của ta.”
Một gián điệp xâm lược từ đáy bóng tối bí ẩn bằng âm mưu và sự thống trị, điều khiển tai mắt với số lượng lớn?
“… Thập tướng quân - Lạp Hoa Quell. Ứng cử viên của cô là?”
“Cy, Cyanop… Vô Tẫn Vô Lưu Cyanop. Để xem, chẳng là… Ngài Bỉ Ngạn Nepth của ‘Hàng ngũ tiên phong’. Chắc ai nấy đều biết… Nhân vật này có thể đốn gục ông ấy. À, còn không hề sử dụng vũ khí… Rất mạnh. Chắc chắn hơn cả tôi dốc toàn lực.”
Một võ sư tích lũy kiến thức và rèn luyện bản thân bằng bản lĩnh sắt đá, tinh thông võ nghệ với cơ thể dị hình?
“Vậy thì… tới Thập thất đại thần. Xích Chỉ Tiên Elea.”
“Ứng cử viên của tôi không có thành tích lớn lao như những người khác. Thủ lĩnh của đảng 'Nhật đại thụ' - Khôi Cảnh Zivrath. Người dân trong thành đều biết tới sức mạnh của kẻ này. Tôi thấy là nhân vật phù hợp đưa vào danh sách ứng cử cho đủ số.”
Một Chú thuật sư được ban cho sức mạnh toàn năng như một vị thần, có khả năng huỷ diệt và sáng tạo vạn vật theo ý muốn?
“… Phì. Này là chiến đấu một mất một còn. Nên nhìn nhận cả những điểm đó nữa. Thập lục tướng – Ưu Phong Norfelt. Ứng cử viên của cậu thì sao?”
“Tôi không có ý ứng cử cho đủ số đâu nhé. Việc trấn áp vụ tàn sát ở làng Arimo và giết chết Liệt Chấn Belka đều là thật. Bất Ngôn Uhak. Chậc… Mọi người sẽ thấy được điều thú vị.”
Một linh mục phủi bỏ lời nguyền từ cội nguồn của thế giới, dùng phương pháp bí ẩn để triệt tiêu sự thần bí của ngôn ngữ?
“Ứng cử viên thứ chín là cô bé đó à? Thất đại thần – Tiên Xúc Princeda.”
“Hô hô hô hô hô! Bé Tee nha! Ma Pháp Tee! Con bé ngoan lắm! Lúc nào cũng nghe lời, lại luôn vui vẻ nữa… Ơ kìa, mấy vị muốn biết con bé mạnh tới mức nào ấy hả? Đương nhiên rồi! Con bé sống ở ‘Vùng đất cuối cùng’ mà. Hô hô hô! Con bé... không sợ hãi bất cứ tàn dư gì còn sót lại của ‘Ma vương chân chính’ đó.”
Một Hung chiến sĩ sở hữu sức mạnh áp đảo với khả năng thể chất không gì sánh nổi, nhưng lại hoàn toàn không mang ác ý?
“Nhị thập nhị tướng, Thiết Quán Vũ Ảnh Mijial.”
“Vâng. Nhưng ai chả biết tới cái danh Hung Hãn Trois? Tôi chẳng cần phải giới thiệu thêm làm gì. Nhân vật đó vẫn sống và tham gia giải đấu! Hết!”
Một Ma kiếm sĩ sử dụng được nhiều loại ma kiếm ở dạng thức hoàn hảo nhất, kế thừa huyền thoại của sự sợ hãi?
“… Ờ, thôi thế cũng được. Sang Nhị thập tứ tướng quân nhé. Tới ứng cử viên của Hoang Dã Triệt Dant. Nhờ cậu giới thiệu.”
“… Thiên Nhất Thất Mục Jigita-zogi. Mọi lực lượng quân đội mà chúng ta từng biết đến, đều không hạ gục được 'Ma vương chân chính'. Giả sử, có một lực lượng đã hạ gục Ma vương nhưng chúng ta chưa từng biết tới thì sao... Cần xem xét luận điểm này. Tôi thấy… chiến thuật của Jigita-zogi khi công phá quân Cựu vương đã giúp tránh được nhiều tổn thất, chắc chắn sẽ mang tới sự cống hiến lớn nhất trong việc tiêu diệt Quân đoàn ma vương."
“Tới nửa sau rồi đấy. Thập tứ tướng quân – Quang Quân Ngục Yuka… Không ngờ cậu cũng tìm ứng cử viên cơ đấy.”
“Ầy, tôi cũng giật mình luôn đó. Dị Khí Ozonezama. Một con Kimera. Tôi không có tài ăn nói như những người khác… Ừm. Tóm lại là nó mạnh lắm.”
Một chính trị gia không cần đứng ngoài chiến trận vẫn xoay chuyển được đại cục, dùng tài hùng biện thiên bẩm để biến con số thành sức mạnh?
“Tiếp theo. Tứ đại thần, Viên Trác Keite.”
“Ha! Như quý vị đã biết. Ma vương tự phong Xa Trục Kiyazuna đã về dưới trướng Hoàng Đô. Bà ta mang theo món quà là Trí Tương Mestel-Eksir… món vũ khí chinh phạt ‘Ma vương chân chính’. Ta đã chứng kiến và công nhận tính năng của nó. Có ai tranh cãi gì không?”
Một Sinh thuật sư kiêm Công thuật sư được chế tạo ra từ Thuật sư bậc thầy, vĩnh viễn không bị đánh bại trên mặt lý thuyết.
“Thập cửu đại thần, Du Mịch Hyakka. Tiếp theo là cậu đấy.”
“Vâng! Âm Trảm Shark! Hôm trước, chúng ta đã thiết lập hiệp ước hoà bình với thành phố Tự do Okafu và xác nhận Hắc Thanh Kazuki đã bị hạ gục! Một kẻ vô ảnh đến dị thường! Tuyệt kỹ dùng giáo không cho phép cơ hội phản công, tôi thấy anh ta xứng danh mạnh nhất!"
Một giáo binh sở hữu tốc độ thần sầu vượt trội, ở trong tầm tấn công của cây giáo đó đồng nghĩa với cái chết không thể tránh khỏi?
“Cuối cùng là Hargent nhỉ? Lục tướng quân - Tịnh Không Hargent. Ông thì sao?”
“Đông Chi Lucnoca. Phì, phì ha ha ha ha… Ai chẳng biết tới bà ấy… Bà ấy thực sự tồn tại! Bộ móng vuốt đó bẻ gãy mọi thanh kiếm của bậc anh hùng, hơi thở đó… Ấy thôi… A, tóm lại là mạnh nhất… ứng cử viên mạnh nhất!”
Một Băng thuật sư duy trì vị trí bá chủ trong việc tiêu diệt bậc anh hùng, mang tới tuyệt vọng cho mọi kẻ hùng mạnh nhất?
“Vậy là ta đã có mười lăm cái tên. Và Rosclay.”
“Vâng.”
Một hiệp sĩ đạt được sự ủng hộ từ phía nhân dân, tạo dựng nên biểu tượng bất bại hoàn hảo.
“… Nhị tướng quân - Tuyệt Đỉnh Rosclay. Hiển nhiên là tôi sẽ chiến thắng.”
Thượng đài Lục hợp đã khởi động.
(Còn nữa)

Thám Tử Đã Chết - Tập 8
Thám tử đã chết (tên gốc: Tantei wa mou shindeiru) là series light novel trinh thám của tác giả mới Nigozyu, người đã chiến thắng giải thưởng tân binh của MF Bunko J lần thứ 15 dành cho các tác giả Light novel mới triển vọng. Tính tới thời điểm hiện tại, Thám tử đã chết đã ra mắt 6 tập tại Nhật Bản với doanh số ấn tượng 850.000 bản được bán ra cùng hàng loạt các phiên bản chuyển thể truyện tranh và mới nhất là TV series anime cũng đang được công chiếu bản quyền tại Việt Nam, thu hút hàng trăm nghìn lượt xem mỗi tập.
“Hãy bắt đầu cuộc hành trình khai phá bí mật của thế giới.”
Kimizuka Kimihiko, người từng là trợ thủ cho hai vị thám tử bậc thầy đã đạt được một phép màu, và đang chìm đắm trong đoạn hậu truyện là cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, vào ngày kia, thông qua “nghi lễ thánh hoàn” – một nghi lễ biểu trưng cho hoà bình thế giới – chuyện đã rõ ràng rằng có sự lạ thường đã diễn ra trong ký ức của nhân loại. Chúng tôi cùng nhìn lại kỉ lục về những thảm hoạ mà mình đã vượt qua trong quá khứ, bắt đầu điều tra về chúng, thế nhưng – “Hãy làm thuộc hạ của tôi đi” – Tôi lại nhớ đến một kí ức cùng với một cộng sự khác.
Những ngày phi thường ngắn ngủi nhưng rực rỡ cùng với “Ma pháp thiếu nữ” Realoaded. Câu chuyện đi theo cô ấy dần dính líu đến kí ức đã mất của thế giới…?
Từ bây giờ sẽ là chuyện phiêu lưu của các thám tử đương đầu với câu đố mà thế giới này đang ẩn giấu. Và cũng là câu chuyện về một đồng minh kiên cương, gan dạ của chính nghĩa.
Mục lục:
Đoạn mở đầu từ tương lai
Chương 1
Nhân vật chính của ngày hôm nay là em đấy
Ký ức bị mất của đêm Thánh
Đồng minh của chính nghĩa mới có tên là
Ảo mộng giác quan thứ sáu
Nguỵ trang hài kịch tình cảm
Lời thề Giáng sinh
Sau cuộc đua của các nữ chính là tới phá giải bí ẩn
Ma pháp thiếu nữ diệu kỳ hành động
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ngày tiếp theo
Bốn năm trước – Reloaded
Chương 2
Vật trong hai bàn tay này là
Ăn miếng trả miếng, ông ăn chả thì bà ăn nem
Trang phục đi chơi của “Ma pháp thiếu nữ”
Quá khứ tan biến vào cơn gió
Thêm một bác sĩ ngầm
Câu chuyện phục thù không còn cái ác
Tiếng mưa gọi tên thám tử
Sự hung ác rơi xuống từ bầu trời
Cuộc chiến phục thù
Lời chia biệt hẹn ước
Side Reloaded
Chương 3
Con rối không có lựa chọn
Câu chuyện tồn tại vì cậu
Đầu đuôi một vụ án không được nhờ vả
Điệp vụ bí mật
Sự tự mãn của ma pháp thiếu nữ
Bách quỷ dạ hành
Đây là cột mốc cuối cùng còn lại
Cái hộp đen suốt hai trăm năm
Câu chuyện của một ma pháp thiếu nữ
Ngôn linh gửi xuống địa ngục
Đoạn cuối của lời thề
Hậu truyện
Đoạn hậu truyện đến từ tương lai
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Nigozyu
Nhận giải nhất cuộc thi MF Bunko J lần thứ 15 dành cho các tác giả mới.
Sống ở Fukuoka. Thích các nhà hàng phong cách gia đình, Aikatsu và hài kịch.
Tôi mới chuyển nhà, nhưng chưa mua bất kỳ đồ nội thất nào, nên giờ tôi đang bắt chéo chân trên chiếc Chabudai nhỏ và gõ phím. Eo tôi chắc gãy luôn rồi.
Umibouzu
Vỏ quýt ngon thật đấy mọi người nhỉ

Chữ Và Người, 400 Năm...
Cuốn sách "Chữ và người, 400 năm..." của nhà văn Hoàng Minh Tường không chỉ là một cuốn tiểu thuyết lịch sử, mà còn là một bản anh hùng ca thiêng liêng về tiếng Việt, ngôn ngữ đã làm say đắm biết bao thế hệ. Tác phẩm đưa chúng ta ngược dòng thời gian về Đàng Trong thế kỷ 17, nơi một thứ chữ viết kỳ diệu được khai sinh từ lòng trân trọng vô bờ dành cho tiếng nói dân tộc.
Hành trình kỳ diệu của chữ và người
Cuốn sách kể lại cuộc gặp gỡ định mệnh giữa ngôn ngữ Việt phong phú, giàu âm sắc và hệ thống chữ Latinh đơn giản. Nhân vật chính, giáo sĩ người Bồ Đào Nha Francisco de Pina, đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của tiếng Việt ngay khi đặt chân đến Đại Chiêm (Hội An). Ông đã nhận ra vẻ đẹp trong sáng và sức biểu cảm của nó và bắt đầu công cuộc phiên âm tiếng Việt bằng các ký tự Latinh.
Hành trình này không chỉ là một công việc học thuật đơn thuần mà còn là sự kết nối đầy cảm xúc giữa những con người ở hai nền văn hóa khác nhau. Đó là mối quan hệ giữa Pina và người học trò thông minh Bento Thiện, người thầy về ngôn ngữ Việt của ông; là sự hỗ trợ của nhà thông thái Đào Duy Từ và lòng tin của Vương Thái phi Minh Đức cùng Công nữ Ngọc Vạn. Họ đã cùng nhau thắp lên ngọn lửa của chữ viết, một di sản văn hóa vô giá của dân tộc Việt.
Tác phẩm không chỉ tập trung vào công việc của các giáo sĩ mà còn đan xen những sự kiện và số phận của nhiều nhân vật lịch sử khác nhau, từ đó phác họa một bức tranh toàn cảnh về xã hội Đại Việt lúc bấy giờ. Đó là câu chuyện tình yêu đầy trắc trở giữa Nguyễn Phúc Kỳ và tiểu thư Tống Thị Toại, hay cuộc hôn nhân chính trị đầy hi sinh của công nữ Ngọc Vạn với vua Chân Lạp. Những tuyến nhân vật này không chỉ làm phong phú thêm nội dung mà còn làm nổi bật những biến động lịch sử, những âm mưu tranh quyền đoạt vị và sự giao thoa văn hóa mạnh mẽ giữa Đông và Tây.
Tôn vinh tiếng Việt: Từ vẻ đẹp âm thanh đến di sản văn hóa
Trong tác phẩm, tiếng Việt hiện lên như một nhân vật chính đầy sức sống. Nhà văn Hoàng Minh Tường đã cho thấy, tiếng Việt không chỉ là một công cụ để giao tiếp mà còn là một kho báu văn hóa, một dòng chảy của lịch sử và tinh thần dân tộc.
"Chữ và người, 400 năm..." là một lời nhắc nhở rằng, chữ Quốc ngữ không chỉ là kết quả của một công trình nghiên cứu, mà là kết tinh của lòng trân trọng và tình yêu mãnh liệt dành cho tiếng nói cha ông. Cuốn sách giúp chúng ta nhận ra rằng mỗi nét chữ, mỗi dấu câu đều mang trong mình hơi thở của lịch sử, của sự hy sinh và tận tâm.
Đây là một tác phẩm dành cho những ai muốn khám phá nguồn gốc thiêng liêng của chữ viết dân tộc và cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của tiếng Việt, để mỗi lần đọc, ta lại thêm yêu và tự hào về ngôn ngữ của mình.

SPY ROOM - Lớp Học Điệp Viên - Tập 8 - Sougen Sara
Spy room – Lớp học điệp viên (tên gốc: Spy kyoushitsu) là series light novel độc đáo về thể loại điệp viên, tình báo vốn rất hiếm hoi trong dòng manga/light novel, là cái tên xuất sắc đã giành giải nhất giải thưởng thường niên của Fantasia Bunko lần thứ 32. Trong năm đầu tiên ra mắt, 2020, chỉ với 4 tập truyện thì Spy Room đã tạo tiếng vang lớn, đứng top 2 bảng xếp hạng light novel yêu thích Kono Light novel ga sugoi! ở cả 2 hạng mục Light novel mới hay nhất và Light novel hay nhất.
Cơn ác mộng mang tên “Hebi” vẫn tiếp diễn. Kế hoạch thành công đã giúp “Tomoshibi” lật tẩy được kẻ phản bội trong CIM. Tuy nhiên đổi lại, cái giá phải trả lại quá đắt. Đội bị huỷ hoại một phần, Monika một mình gánh tội lỗi, chưa rõ tung tích ra sao. Trong hoàn cảnh đầy tuyệt vọng, ai ai cũng nghĩ tới chuyện từ bỏ nhưng thành viên suýt đúp của “Tomoshibi” – Sara đã lên tiếng.
Cách duy nhất để cứu thoát đồng đội là tóm được tên thủ ác, nguồn cơn của toàn bộ vấn đề - “Shirogumo”. Dù biết là liều lĩnh nhưng Sara đã cùng Lily và Zibia nghĩ ra kế sách đánh lừa. Đó chính là hồi sinh đội điệp viên đã tuyệt diệt “Ootori”…
“Em…sẽ trở thành điệp viên bảo vệ, không để bất kì người đồng đội nào phải hi sinh.”
Cô đã tìm thấy lý do để chiến đấu. Cứ thế, cuộc phản công của thiếu nữ yếu ớt nhất đội đã chính thức bắt đầu…
Mục lục:
Chương mở đầu: Gian trá
Chương một: Thuần dưỡng
Chương hai: Shirogumo
Chương ba: Hồi sinh
Chương bốn: Đạo lý
Chương năm: Phượng hoàng từ ánh sáng
Chương sáu: “Rút lui” và “di sản”
Chương kết bí mật: “Hebi”
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Takemachi
Tiếp nói theo tập 7, tác giả kiêm điệp viên tự xưng là tôi đây xin nói về bí mật mình vừa nhận ra ở chỗ góc đăng này. Nếu là bản sách giấy, độ giả sẽ bắt đầu đọc từ mục này trước, nhưng trong bản ebook thì phải đọc hết nội dung chính mới thấy nó.
Nhờ vào sự khác biệt giữa bản giấy và bản ebook, tôi đã sáng tạo ra một luật chơi như sau: “Câu chuyện này viết tiếp về thứ mà bạn nhìn thấy kế tiếp.”
Các độc giả sách giấy sẽ thấy tranh màu ở đầu sách nên tất nhiên đoán ra tập này là về Sara. Thế nhưng độc giả Ebooks sẽ thấy phần bản quyền và gãi đầu thắc mắc “Kadokawa…?”
Chỉ là vài dòng tâm sự nhàm chán muốn chia sẻ cùng các bạn.
Tomari
Trích đoạn sách:
Đối với Sara, Monika là người thầy thứ hai.
[Nào, Sara. Tui làm lần nữa nhé.]
[Vâng ạ.]
Người thầy thứ nhất - Klaus - vốn dĩ rất dở trong khoản chỉ dạy cụ thể. Khả năng ngôn ngữ có hạn, các lời khuyên đưa ra toàn những lời trừu tượng.
Tuy nhiên, Monika lại khác.
[Phán đoán quá chậm!]
Trong khi cả hai làm tư thế vật lộn[1], Monika đã hướng dẫn chi tiết.
[Nếu bị tiếp cận quá gần đến mức không thể dùng súng, hãy chỉ thị ngay cho diều hâu! Vì nếu chỉ có một mình, em làm cách gì cũng không thắng được tui đâu!]
Vung chiếc dao dùng cho huấn luyện, cô tấn công bằng tốc độ vượt trội so với Sara.
Dù cố gắng hết sức đỡ lấy, Sara cũng bị đẩy bật lùi về sau.
[Nếu cứ một kiểu như vậy thôi thì làm được gì? Phải cho chuột và bồ câu vào mũ hoặc quần áo để chúng tận dụng thời cơ lao ra tấn công chứ. Khứu giác của chó có thể phát hiện ra kẻ thù đang nói dối. Nên tận dụng mới phải.]
Monika ngừng tấn công bằng dao, tiến đến nắm lấy áo của Sara.
“Ặc”, trước khi Sara kịp phản ứng đã bị Monika gạt chân và đá bay ra xa.
Đoạn, cô tiến đến cúi nhìn xuống Sara đang ngồi bệt dưới đất bằng vẻ mặt đầy nghiêm khắc.
[Vẫn chưa được. Em thậm chí còn không thể tự bảo vệ mạng sống của mình.]
[D, dạ…]
Nơi đây là khu vườn của Dinh thự Kagerou.
Trong thời gian Klaus ra ngoài làm nhiệm vụ, Monika đảm trách việc chăm sóc chu đáo cho Sara. Dù lời nói vô cùng thô lỗ nhưng lời khuyên đưa ra lại vô cùng chính xác.
Sara đã luyện tập cùng Monika được hơn 4 tháng.
Tuy cũng có các buổi học về đàm phán và thâm nhập nhưng nhiều nhất vẫn là huấn luyện chiến đấu để tự bảo vệ bản thân. Từ đầu đến cuối, Monika toàn áp đảo. Lúc kết thúc màn vật lộn, Sara kiệt sức đến độ không thể đứng lên nổi.
Hôm nay, cô cũng nằm sõng soài hình chữ “Đại[2]” ở sân vườn. Bầu trời xanh là khung cảnh cô đã nhìn đến phát chán.
Cô luôn thấy cạn kiệt sức lực nhưng trong lòng lại cảm thấy thật trọn vẹn.
[Nhưng mà em đang từ từ mạnh lên hay sao á…?]
Sau khi điều chỉnh lại nhịp thở, cô nhoẻn miệng cười, nhìn về phía Monika.
[Em cảm thấy cơ bắp mình có sức hơn á. Cứ thế này rồi em cũng có thể chiến đấu được…]
[Thôi đi.]
[Hở?]
Monika đang đứng, ánh mắt nhìn xuống đầy lạnh lẽo.
[Ở Long Trùng tui cũng nói rồi còn gì? Chiến đấu không phải là việc của em. Tui chỉ đang dạy em cách để tự bảo vệ. Đừng nghĩ đến chuyện chiến đấu.]
[Ơ…]
Những lời đầy nghiêm khắc nhưng lại khiến Sara như được tiếp thêm sinh lực.
[Mục tiêu em nên hướng tới không phải thứ đó.]
Monika buông lời lạnh lùng trong khi nốc ừng ực nước từ bình.
“Ư”, Sara chỉ còn biết ôm đầu. Chính xác. Cô không thể nào trở thành một điệp viên có thể loại bỏ kẻ địch và cướp lấy thông tin thông qua thực chiến như Zibia hoặc Monika. Hoàn toàn không thể.
Tuy nhiên, cô vẫn thấy chưa thật sự thuyết phục.
[Vậy em nên hướng đến mục tiêu gì…]
[Đó sẽ do em quyết định.]
Monika ngồi xuống bên cạnh chỗ Sara đang nằm.
[Em phải tự tìm lấy cho mình. Lý tưởng của một điệp viên, cách chiến đấu lẫn cách sống.]
Đó là một nhiệm vụ không dễ dàng.
Vốn dĩ, Sara không có động cơ gì để trở thành một điệp viên. Bố mẹ mất việc đẩy cô bé trôi dạt đến trường đào tạo để tìm kiếm vài bữa ăn. Trong lòng cũng chẳng có thứ gì gọi là lý tưởng.
Đang im lặng vì không biết trả lời ra sao, Monika đã kịp nói [Được rồi].
[Tui sẽ theo cùng cho đến khi em tìm ra câu trả lời.]
Monika nhìn sang hướng khác và nói. Hai má cô ửng đỏ lên là do Sara tưởng tượng ư?
Monika đã không bỏ mặc em học sinh yếu kém của mình.
Trong giai đoạn “Tomoshibi” và “Ootori” qua lại thân thiết - nói đúng hơn là những tháng ngày mật ngọt cùng “Ootori”, Monika vẫn đóng vai trò người hướng dẫn cho Sara.
Cũng có lúc, giữa chừng thành viên Culu - “Hakoto” của “Ootori” đến và nói “Cho tôi dạy với!” nhưng Monika chỉ đáp “Phiền phức” và đá bay đi. Sara chỉ được Culu chỉ dạy một lần.
[Làm lần nữa nào.]
Monika vỗ vai Sara, giục cô bé đứng dậy.
Cô thích ánh mắt như chán nản nhưng lại đầy dịu dàng khi nhìn ấy vô cùng.
◇◇◇
… Thế giới đang chìm đắm trong đau thương.
Để tìm ra nguyên nhân các đồng đội trong nhóm “Ootori” bị sát hại, “Tomoshibi” - đội điệp viên thuộc nước Cộng hòa Deen đã thâm nhập vào Liên bang Fend. Đối đầu với cơ quan tình báo CIM của nước sở tại, họ phát hiện ra kẻ chủ mưu đứng sau chính là “Hebi”. Chúng đã ám sát thái tử Darin thuộc hoàng gia Liên bang Fend và đổ mọi tội lỗi lên đầu các điệp viên của nước Cộng hòa Deen.
Không những vậy, chúng còn dùng việc đó để uy hiếp, buộc một thành viên của “Tomoshibi” là Monika - “Hyoujin” trở mặt với đồng đội. Bằng cách buộc Monika hành động bí mật, kẻ thù muốn Klaus - “Kagaribi”, cũng là sếp của “Tomoshibi” cạn kiệt sức lực.
Tuy nhiên, Monika đã phản bội cả “Hebi”.
Tự mình nhận lấy trọng tội ám sát thái tử Darin, cô đã đưa sự hỗn loạn vào hồi kết.
Dẫu vậy, cái giá phải trả quá đắt. Sau chuỗi liên tiếp chiến đấu với các điệp viên của CIM, Monika buộc phải rút lui. Và bị các điệp viên của “Hebi” tấn công. Bị bao vây bởi “Shiro-gumo” và “Kuro-kamakiri”.
Vào phút cuối, Monika đã truyền đạt lại thông tin về “Hebi” qua vô tuyến cho “Tomoshibi”…
[... Tui thích bà.]
Cô bày tỏ tình yêu của mình dành cho Lily và biến mất.
◇◇◇
“Em sẽ đánh bại Shiro-gumo á… !!”
Ngăn những giọt nước mắt, Sara nói chắc nịch.
Đã 3 ngày trôi qua kể từ khi Monika biệt tích.
Đơn vị phản gián Belias của CIM đã ghé đến chỗ các thành viên “Tomoshibi”. Để đặt “Tomoshibi” dưới sự kiểm soát, họ đã thông báo sẽ giam giữ Klaus và Tia.
Việc Monika phản bội là một sự đả kích lớn đối với “Tomoshibi”.
Klaus - người không nhận được sự tin tưởng của Monika ở tư cách một vị sếp và Tia - người tạo nên tổ chức phản chính phủ “Khói lửa ngút trời” để hỗ trợ cho cô ấy, đã bị bắt.
Grete suy nhược trầm trọng sau một thời gian bị kẻ phản bội Monika giam cầm, Annette bị tấn công trực diện khiến gãy xương sườn và trọng thương, Elna thì lại bị thương khi cố gắng cứu Monika khỏi tình huống nguy cấp. Cả 3 người trên đều đang điều trị tại bệnh viện.
Trong khi Monika vẫn chưa rõ sống chết.
Giữa lúc “Tomoshibi” lâm vào hoàn cảnh khó khăn, mọi hành động bị đình trệ, Sara đã đứng dậy.
Cô nói với Klaus lúc anh bị đưa từ phòng giam hiện tại sang một tòa nhà khác.
Đánh bại Shiro-gumo… Cô cũng biết những lời này nghe thật hão huyền.
Shiro-gumo là thành viên của cơ quan tình báo đầy bí ẩn “Hebi” của Đế quốc Galgado. Hắn chính là kẻ đã ám sát hoàng gia Liên bang Fend và đẩy đất nước này vào rối loạn. Thật vô vọng khi Sara muốn tóm gọn hắn.
Tuy nhiên, không ai khác ngoài hắn, biết được tung tích của Monika.
Klaus không cười khi nghe những lời Sara nói ra. Anh chỉ hơi híp mắt.
“... Tuyệt vời.”
Giọng nói đầy ôn hòa.
“Sara, giao cho em đấy. Nếu là em thì sẽ ổn thôi.”
Cứ thế, Klaus bị “Belias” dẫn đi.
Trong căn phòng đã vơi bóng người, Sara hít một hơi thật sâu. Sự phấn khích khi lớn giọng khiến trống ngực cô đập thình thịch. Dĩ nhiên, cô không định rút lại những lời vừa nói.
Khi vẫn còn đang lắng nghe nhịp tim của chính mình, có giọng nói từ hai bên trái phải vang lên.
“Gì… vậy, em đang một mình làm anh hùng hả?”
“Ôi trời. Em nỡ quên các đàn chị siêu đáng tin cậy này hả?”
Hai đồng đội cùng cười, đặt tay lên hai vai Sara.
Sara bất giác thả lỏng má.
“Chị Zibia, chị Lily.”
Zibia - “Hyakki” - Thiếu nữ tóc trắng có thân hình săn chắc cùng đôi mắt sắc lẻm.
Lily - “Hanazono” - Thiếu nữ tóc bạch kim, gương mặt đáng yêu với đặc trưng vòng một đẫy đà.
“Dĩ nhiên là không quên rồi á”, Sara nói.
Là sự thật. Chỉ là cô đã hơi tập trung thể hiện quyết tâm quá mức.
“Cùng làm thôi. Em cần sức mạnh của các chị á.”
Từ hai bên trái phải, các thiếu nữ đáp lại mạnh mẽ “Ờ”, “Ừa” và vỗ vào lưng Sara.
Zibia nhe hàm răng trắng, vẻ mặt như xấu hổ.
“Ây chà, tự nhiên thấy bồi hồi ghê, cái nhóm 3 người này… Kể từ hồi nhiệm vụ ‘Shikabane’ rồi ấy nhỉ?”
“A… phải rồi. Lúc tụi mình cải trang thành hầu gái và thâm nhập cùng chị Grete ấy.”
“Đúng rồi á. Khi đó chúng ta bị loại khỏi nhiệm vụ mà.”
“Ừm, chị Grete thực chất là người được sếp tin tưởng nhất, cho nên bị loại khỏi nhiệm vụ ‘Shikabane’ chỉ có 3 chúng ta thôi.”
“Xí. Dám loại bé Lily này! Đến tận bây giờ đây vẫn không tha thứ đâu nhá!”
“A haha. Chị thù dai quá á.”
“Giờ nhớ lại thấy cũng hợp lý mà. Tụi mình toàn được Monika, Grete và Tia giúp thôi.”
“Tớ không phủ nhận nhưng cũng chính vì vậy mà…”
“... Lần này đến lượt chúng ta giúp họ á.”
Khi cả ba đồng loạt nói đến đó, Zibia giơ cao nắm tay lên trần nhà.
“Tiến lên nàoooo, nhóm không được chọn!”
“Làm thôi!”, “Rõ!”
Một cuộc đối thoại sôi nổi, không ra dáng điệp viên.
Vừa thể hiện sự thiếu chín chắn của các cô gái nhưng đồng thời cũng là minh chứng cho sức mạnh không thể bị khuất phục trước những khó khăn.
◇◇◇
Tiểu thuyết gia Diego Kruger là một tay nghiện ma túy.
Tuy trước đây chuyên mảng lịch sử nhưng khi tiểu thuyết về các chủ đề thần bí trở nên thịnh hành, Diego buộc phải thay đổi thể loại chấp bút theo yêu cầu của nhà xuất bản. Đối với một người xem tiểu thuyết lịch sử là thể loại văn chương cao cấp như ông ta, thần bí chỉ là thứ thô tục. Mỗi khi viết một đoạn, ông ta lại thấy nghẹt thở. Dạ dày sôi sùng sục. Ông ta vò đầu bứt tóc. Thi thoảng, phải dùng rượu để giải sầu.
Càng ngày Diego lại càng tìm đến những thứ kích thích hơn, khi nhận ra thì hai tay đã nhúng sâu trong thuốc phiện.
Người vợ đã bỏ đi từ lâu.
Ông ta thậm chí còn không để ý đến việc ấy. Bây giờ, để viết được một câu, ông phải mơ mơ màng màng với ống tiêm trên tay trong căn hộ ở ngoại ô của mình.
… Cơ quan tình báo của Đế quốc Galgado đang sử dụng căn phòng của ông ta làm nơi ẩn náu.
Một thành viên của “Hebi” tên Shiro-gumo đang ngậm điếu thuốc trên môi, ngồi ở sofa và đếm từng xấp tiền.
Hắn có quả đầu nhìn như cây nấm. Đôi mắt đục ngầu, đờ đẫn cùng làn da trắng nhởn thiếu sức sống. Chiếc lưng còng khiến hắn nom nhỏ bé hơn vóc dáng thực tế. Các đồng đội vẫn thường chế giễu hắn rằng “Ngoại hình trông gớm ghiếc” hoặc “Nhìn yếu nhớt”.
Shiro-gumo liên tục tặc lưỡi trong khi dùng các đầu ngón tay khẳng khiu lật từng tờ tiền.
“Cái gã tiểu thuyết gia nghiện thuốc ấy chưa chết à?”
Có giọng nói vang lên từ phía sau.
Người đàn ông đội chiếc mũ đen trùm kín mặt. Tuy nhiên, vóc dáng và ba cánh tay phải chìa ra từ áo khoác giúp Shiro-gumo nhận ra đó là đồng đội của mình. Hai cánh tay bằng máy sáng loáng vươn ra, ôm lấy cánh tay phải đầy những vết sẹo to tướng.
… “Kuro-kamakiri”
Hắn cũng là một thành viên của “Hebi”.
Shiro-gumo ném ánh mắt về phía Diego đang nằm ở góc phòng.
“Không hề, hắn ta đang phê thuốc và tè bậy cả ra kìa. Đi dọn đi.”
“Tại sao tao phải dọn chứ.”
“Thì mày thấy đó, tao đang làm việc mà. Lão già đó không còn nhiều tiền như tao đã nghĩ. A, chết tiệt. Cứ tưởng tiểu thuyết gia phải kiếm được nhiều tiền chứ,”
Nhìn chăm chăm vào quyển sổ tiết kiệm cướp được từ tay Diego, Shiro-gumo ôm đầu.
Hắn đang chờ nguồn cung tiền từ Đế quốc nhưng kẻ vận chuyển đã bị đơn vị phản gián của CIM bắt khiến đầu mối liên lạc bị gián đoạn. Rốt cuộc đành phải đẩy tay tiểu thuyết gia ngu ngốc sa đà vào nghiện ngập và cướp đoạt tiền từ đó.
“Thế thì chịu thôi.”
Kuro-kamakiri thở dài một hơi, ngồi xuống chiếc sofa ngay trước mặt Shiro-gumo.
“Tao không làm tiếp nhiệm vụ được nữa đâu. Rút đây.”
“Đừng tuyên bố rút bằng cái kiểu dễ dàng như đang chào hỏi ấy.”
Shiro-gumo cuộn tròn thêm chiếc lưng còng, đưa tay lên mặt.
Liên lạc viên của “Hebi”, điều phối nguồn tiền và vũ khí lẫn lấy lòng các thành viên, tất cả đều do Shiro-gumo đảm nhận. Hắn thường xuyên phải “dưới cơ” các thành viên kỳ quặc trong đội.
“Mày nói nghe dễ thật đấy. Trong khi vì con nhóc ‘Hyoujin’ đó mà kế hoạch của tao hỗn loạn hết…”
“Vậy về nước cho xong.”
Kuro-kamakiri nói.
“Đã hoàn thành nhiệm vụ của ‘Hebi’. Đã ám sát thái tử Darin và cục trưởng Mia Godolphin. Tuy tao có hơi bận tâm về tài liệu điều tra của ‘Houraku’ nhưng cũng không cần phải nhúng tay sâu thêm nhỉ.”
“... Có lẽ vậy.”
“Cần phải giết cả ‘Kagaribi’ à?”
Nghe đến tên kẻ thù truyền kiếp, Shiro-gumo dừng tay đếm tiền lại.
“Một nửa là do tư thù cá nhân”, hắn đáp.
“Hắn đã giết Gin-semi và bắt đại ca Murasaki-ari.”
“Lý do nhỏ nhặt nhỉ.”
“Ồn ào. Nửa còn lại mày cũng biết rồi còn gì?”
Shiro-gumo nhổ điếu thuốc lá xuống sàn, giẫm lên.
“Trong tương lai gần, ‘Kagaribi’ sẽ kế thừa di nguyện của ‘Kouro’ và gây ra tội ác tồi tệ nhất trong lịch sử loài người.”
Đoạn hướng ánh mắt giận dữ về phía Kuro-kamakiri.
“Đại ca Murasaki-ari đã thua liểng xiểng. Trễ quá rồi. Sớm muộn gì hắn cũng tìm ra sự thật về ‘Kouro’. Lúc đó sẽ không thể nào ngăn lại được. Rồi hắn sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất của ‘Hebi’.”
“... Mày mà cũng nói được đến đó à?”
“Cứ chống mắt lên mà xem. Nói không ngoa, đây sẽ là bước ngoặt trong lịch sử nhân loại. Nếu thất bại, một thế giới nơi kẻ yếu bị chà đạp sẽ lên ngôi.”
Shiro-gumo đưa tay với lấy khẩu súng bắn tỉa yêu thích đặt cạnh đó.
“Tao muốn giết hắn hơn bất cứ điệp viên nào trên thế giới. Và thời khắc lúc này là cơ hội bằng vàng. Lúc chân hắn đang bị thương lại còn bị CIM giam cầm.”
Hắn đang nắm được trong tay các thông tin nội bộ.
Kế hoạch ban đầu của hắn là điều khiển Monika thông qua “Midori-chou” để khiến Klaus tiêu hao sức lực. Tuy thực tế không thể hoàn thành nhưng khiến Klaus bị thương cũng là quá đủ.
Không điều gì khiến hắn vui sướng hơn việc Klaus lìa trần.
Kuro-kamakiri giơ cánh tay phải lên như để khoe chiếc tay giả của mình.
“Khi trước tao cũng có nói rồi. Tao sẽ không dùng toàn lực đâu. ‘Shatetsu No Ono’ đã bị hư.”
“Shatetsu No Ono” là hai cánh tay giả của Kuro-kamakiri. Hắn có thể di chuyển chúng theo ý muốn và dễ dàng hoàn thành các nhiệm vụ mà con người khó lòng làm được hạn như đốt phá, cắt xẻo và phá hủy.
“Muốn sửa hoàn toàn phải quay về nước mới được. Còn sửa chữa tạm thời thì tao làm rồi.”
“Cái đó tao biết.”
“Nhưng tao sẽ làm những gì hiện tại có thể. Tuy không phải trong trạng thái tốt nhất nhưng tao đây vẫn là thiên hạ vô địch. Anh hùng không bao giờ từ chối lời yêu cầu.”
“Trông cậy hết vào mày đấy.”
“Còn ‘Midori-chou’ thì sao? Đang bị bắt rồi, có cứu không?”
“Chắc sẽ tự xoay sở được thôi. Cô ta cũng là một thành viên của ‘Hebi’ mà.”
“Chắc vậy. Sẵn tay để tao cắt tóc cho. Đứng im.”
Không cần chờ câu trả lời, Kuro-kamakiri chuyển động cánh tay giả.
Nó duỗi ra, vươn đến chỗ Shiro-gumo ở cách đó 2 mét, lướt qua cạnh gương mặt hắn, và rồi tóc rơi lả tả xuống sàn.
Một túm tóc lớn rơi xuống trên đầu gối.
“... Hả?”
“Cái đó của mày trông nổi bật quá. Giờ thì tao đi đây.”
Kuro-kamakiri nói cụt lủn, không thèm ngoái đầu, bước ra khỏi phòng.
Shiro-gumo chẳng còn đủ sức lực để mắng nhiếc. “... Tóc của tôi…”, hắn thì thầm nhưng chẳng ai nghe. Đoạn thở dài trong căn phòng bốc mùi xú uế.
Bỏ xấp tiền đã đếm vào túi, hắn lôi chiếc kéo và gương ra, tỉa lại tóc mình.
Lúc đang nhấp kéo, hắn bỗng thấy suy nghĩ của bản thân trở nên sắc sảo lạ thường.
(... Thôi kệ. Giờ vấn đề là sẽ hành động bằng cách nào.)
Chẳng còn nhiều thời gian. Vừa tỉa tóc, hắn vừa nung nấu ý tưởng sát hại Klaus.
Điều khiến hắn bận tâm nhất là lời nhắn sau cùng của Monika cho đồng đội.
[... Mật danh “Keigan”. Hãy nhờ người ấy. Không ai ngoài người ấy có thể đánh bại “Hebi”.]
Không thể không suy nghĩ.
… “Keigan” là ai vậy?
Shiro-gumo chẳng liên tưởng được đến ai. Hắn đang nắm trong tay dữ liệu về các điệp viên của nước Cộng hòa Deen. Nhờ Guido - kẻ phản bội của “Homura” nói cho biết.
… Klaus - “Kagaribi” không thân thiết với ai ngoại trừ các thành viên của “Homura”.
… Ngoại trừ Klaus - “Kagaribi” ra, tất cả các thành viên của “Homura” đều bị tuyệt diệt.
… Thông tin về những người có năng lực của nước Cộng hòa Deen đều bị tiết lộ cho “Hebi”.
Nếu như vậy, liệu còn kẻ nào đủ sức đánh bại chúng ta sao? Có kẻ nào mà hắn tin tưởng ư? Không, chắc chắn không có.
(... Ả chém gió? Hay còn có ý nghĩa gì khác?)
Cần đối sách gì nhỉ? Hay đó chỉ là cái bẫy để phe ta phải suy nghĩ quá mức, dẫn đến rối loạn?
“Thú vị đó. Tao sẽ chơi ‘khô máu’ với tụi mày. Gắng chống cự đến hơi thở cuối cùng xem nào.”
Shiro-gumo đã tỉa tót xong. Hắn chải tóc lên cao.
“‘Hebi’ và ‘Homura’... Chiến một trận cuối cùng thôi nào, lũ quái vật.”
◇◇◇
Điệp viên được đặt cho mật danh “Keigan” trầm ngâm quan sát thủ đô Liên bang Fend từ trên nóc một tòa nhà của Huro.
Trong đầu vang vọng lên những lời Klaus đã nói.
Vào một đêm lạnh lẽo, Klaus tiến đến chiếc giường nơi “Keigan” đang ngủ. Tuy không phải mới đối diện lần đầu nhưng anh lại mím chặt miệng, mặt lộ vẻ căng thẳng.
[Tôi sẽ nói theo cách lịch sự. Tôi cần sức mạnh của em.]
Anh cúi đầu.
“Keigan” nhớ như in cảm giác ngạc nhiên của bản thân khi ấy.
Một thanh niên thường ngày vẫn hay tỏ thái độ chẳng mấy lịch sự lại chịu nhún nhường đến thế.
[“Tomoshibi” đã giao chiến với “Hebi” nhiều lần. Thông tin về “Tomoshibi” cũng đã rò rỉ không ít. Vì vậy, để “Hebi” trở nên rối loạn, cần phải có một sức mạnh mới.]
Klaus nói.
[Tôi muốn chào đón em trở thành điệp viên mới của ‘Tomoshibi’.”
[...]
“Keigan” không biết nên trả lời ra sao.
Khi “Keigan” nhìn chăm chú vào Klaus như đáp lại, anh gật đầu.
[Để tôi đặt cho em một mật danh… ‘Keigan’. Đó là tên của em.]
“Các em ấy trông cậy hết vào em”, anh cúi thấp đầu và nói. Một quang cảnh không thể để các cấp dưới nhìn thấy.
Đón nhận quyết tâm của Klaus, “Keigan” gật đầu.
Nhớ lại đoạn kí ức với Klaus, “Keigan” khẽ thở dài.
Đã sắp đến lúc phải làm gì đó. Vấn đề là thời điểm.
… Mang tiếng là chiến lược của “Tomoshibi”. “Keigan” tuyệt đối không được để lộ tung tích.
Phải hoàn thành vai trò cứu đội, với tư cách một thành viên mới của “Tomoshibi”.

Sự Hình Thành Và Phát Triển Khái Niệm Niết Bàn Trong Phật Giáo
Cuốn sách này nghiên cứu sự phát triển giáo lý về Niết-bàn trong truyền thống Pali tạng và các truyền thống tiếp nối, đồng thời so sánh nó với truyền thống Hán Tạng, A-hàm và các truyền thống chú giải của nó. Cuốn sách làm sáng tỏ sự phát triển học thuyết Niết-bàn sơ kỳ và truy nguyên từ ngữ cũng như các thuật ngữ liên quan đến ngữ cảnh ẩn dụ ban đầu. Qua đó, tác phẩm này làm sáng tỏ những lý giải đa dạng và sự phát triển giáo lý, triết học trong các bản chú giải và A-tỳ-đàm của các trường phái Phật giáo Nam truyền và Bắc truyền. Cuối cùng, cuốn sách này xem xét trường phái nào đã giữ nguyên được ý nghĩa và tham chiếu ban đầu của Niết-bàn nếu có.
Tác giả:
Soonil Hwang là Trợ lý Giáo sư tại Khoa Triết học Ấn Độ tại Đại học Dongguk, Seoul. Mối quan tâm nghiên cứu của ông tập trung vào Phật giáo Ấn Độ sơ kỳ, Triết học Phật giáo và Phật giáo Bộ phái.
Mục lục
PHẦN 1. SỰ PHÁT TRIỂN CỦA HỌC THUYẾT NIẾT-BÀN TRONG PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ SƠ KỲ
1. Niết-bàn và nguồn tài liệu tham chiếu
2. Thuyết hai Niết-bàn trong kinh điển sơ kỳ
3. Sự phát triển của thuyết hai Niết-bàn
4. Niết-bàn trong truyền thống
Phật giáo Thượng tọa bộ (Theravāda)
5. Niết-bàn trong các trường phái Phật giáo Bắc truyền
6. Kết luận
PHẦN 2. BẢN DỊCH CHÚ GIẢI TIẾNG PALI, SANSKRIT VÀ HÁN LIÊN QUAN
Nguồn tài liệu chọn lọc về khái niệm Niết-bàn và thuyết hai Niết-bàn
ĐOẠN TRÍCH TỪ SÁCH:
Phát trí luận là bộ luận cuối trong Luận tạng A-tỳ-đạt ma của phái Nhất thiết hữu bộ, hiện chỉ còn bản dịch tiếng Hán. Đây là bộ luận duy nhất trong cả hai truyền thống A-tỳ-đàm Bắc truyền và Nam truyền giải thích về thuyết hai Niết-bàn theo quan điểm A-tỳ-đạt-ma. Trên thực tế, chúng ta không thể tìm thấy bất kỳ giải thích nào về học thuyết hai Niết-bàn trong bảy bộ A-tỳ-đàm Pali. Hầu hết các giải thích đều từ các tác phẩm chú giải của họ.
Trước khi đi vào những giải thích về Niết-bàn hữu dư y và vô dư y, cần hiểu tổng quan về cách hiểu Niết-bàn từ quan điểm hệ thống hóa sau này cả trong A-tỳ-đàm bằng tiếng Pali và các tác phẩm A-tỳ-đạt-ma của phái Nhất thiết hữu bộ.
Về nguồn gốc của văn học A-tỳ-đạt-ma, các học giả Nhật Bản cho rằng nó bắt nguồn từ các đối thoại liên quan đến các học thuyết (abhidharmakathā) hoặc các thảo luận về giáo lý trong tu viện qua hình thức đặt câu hỏi và trả lời để làm sáng tỏ các vấn đề phức tạp hoặc những điểm khó hiểu trong giáo lý. Nhưng hầu hết các học giả phương Tây đều cho rằng nó bắt nguồn từ các bảng luận mẫu (mātṛkā) liệt kê các chủ đề giáo lý của Đức Phật theo tiêu chí số lượng và chất lượng.
Mātṛkā là bảng được tổng hợp và gìn giữ đầy đủ các khái niệm giáo lý trong tạng Ni-ka-ya. Bảng danh sách thuộc loại này là Phúng tụng (Saṅgītisuttanta) thuộc Trường bộ kinh (Dīghanikāya) hoặc Chúng tập kinh (Saṃgītisūtra) thuộc Trường A-hàm. Trên thực tế, Tập dị môn túc luận (Saṃgītiparyāyaśāstra) là bộ thứ nhất trong bảy bộ A-tỳ-đạt-ma chú giải về bản kinh này.
Vì trình bày rõ ràng các học thuyết qua sự phân loại và định nghĩa, nên không có chỗ cho những giải thích ẩn dụ hoặc theo ngữ cảnh trong thể loại này. Họ thích những khái niệm đơn giản rõ ràng hơn là sự mơ hồ phức tạp của phép ẩn dụ. Do đó, Niết-bàn trong kinh điển sơ kỳ, vốn theo nghĩa ẩn dụ “thổi tắt” đã trở thành một thuật ngữ chuyên môn trong A-tỳ-đạt-ma: thuật ngữ cần được định nghĩa và phân loại một cách chi tiết.
Do đó, trong các tác phẩm A-tỳ-đạt-ma, thường nảy sinh nhiều vấn đề mâu thuẫn khi định nghĩa pháp này với pháp kia hoặc khi phân loại pháp này trùng lặp với pháp kia. Thực ra, khía cạnh của vấn đề này là điểm khởi đầu cho sự phát triển A-tỳ-đạt-ma của các học thuyết Phật giáo.
Trong chương này, tôi thảo luận về sự phát triển của khái niệm Niết-bàn trong cả truyền thống A-tỳ-đàm Pali và A-tỳ-đạt-ma tiếng Hán. Sau đó xét sự phát triển này ảnh hưởng như thế nào đến thuyết hai Niết-bàn trong Phát trí luận và các truyền thống chú giải Thượng tọa bộ.
(Trích - 3 Sự phát triển của thuyết hai Niết-bàn)

Thế Giới Khác - Tập 4 - Huyền Mặc Thiên Thư
Tiếp nối Bộ sách Thế giới khác, Tập 1: Hành trình khám phá thế giới tâm linh và Tập 2: Tìm nhau từ hai cõi âm – dương, Nhà ngoại cảm – nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Hoài tiếp tục cho ra Tập 3: Bên kia cái chết và Tập 4: Huyền Mặc Thiên Thư.
Là cuốn sách thứ 4 trong serie sách “Thế giới khác”, “Thế giới khác 4: Huyền Mặc Thiên Thư” tiếp tục hé lộ hành trình khám phá thế giới tâm linh của nhà ngoại cảm – nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Hoài. Thông qua sự trải nghiệm của tác giả và qua lăng kính tìm hiểu của cựu nhà báo quân đội Đàm Quang Thái, cuốn sách đào sâu thêm những kiến thức, triết lý về tâm linh và đặc biệt, lần đầu khắc họa rõ chân dung của Bề Trên: ở một dòng thời gian cao hơn, quan sát cả hai thế giới Âm – Dương và “chỉ dẫn” qua các hiện tượng tâm linh để con người tự tìm hiểu chính mình, từ đó tự điều chỉnh, cải tạo thế giới của chính con người.
“Thế giới khác 4: Huyền Mặc Thiên Thư” là một cuốn sách rất khác biệt trong cả bộ. ngoài những câu chuyện tâm linh vừa ly kỳ vừa thấm đẫm tình người, cuốn sách này còn truyền tải một cách vô cùng chân thực những tâm tư, trăn trở, suy ngẫm của tác giả và những người bạn đồng hành trong quá trình viết sách về tâm linh. Qua từng trang sách, người đọc sẽ hiểu thấu được những khó khăn, thử thách cũng như những yêu cầu rất đặc thù của việc viết một cuốn sách tâm linh với mục đích truyền tải kiến thức một cách chắc chắn, có cơ sở chứ không phải chỉ để thỏa mãn trí tò mò.
Và có lẽ điều đặc biệt nhất ở cuốn sách này là tác giả đã đưa ra một “tuyên ngôn” của bản thân về cách nhìn nhận tâm linh sao cho đúng đắn, nên tiếp cận các kiến thức về tâm linh với tâm thế như thế nào để tránh đi vào mê tín, mộng mị, mơ hồ. Một cuốn sách về đề tài tâm linh nhưng lại đậm chất triết lý và định hướng tư duy khoa học, chặt chẽ!
Vẫn dùng lối viết rất đặc trưng, tác giả nguyễn ngọc Hoài trung thực kể lại chi tiết những trải nghiệm của bản thân, mộc mạc và chân thực hết sức có thể. Cùng với đó là nghệ thuật sắp xếp thông tin hết sức khéo léo, dẫn dắt người đọc cùng đồng hành, đồng điệu với quá trình suy tư, trăn trở trong nội tâm của tác giả mà vẫn hào hứng, không hề mệt mỏi. Và đằng sau mỗi câu chuyện ấy luôn là những thông điệp rất rõ ràng, đó là sự định hướng và khai mở chứ không hề có tính áp đặt. Tác giả kể chuyện, đưa ra tư tưởng, cách suy luận, suy nghĩ của mình để độc giả từ đó tự có những nhận định độc lập của mình. Trong cuốn sách đậm đặc tính tư tưởng này, cách làm ấy của nguyễn ngọc Hoài lại càng có tác động mạnh mẽ tới nhận thức của người đọc.
Lời khen tặng:
Cuốn sách Thế giới khác 4: Huyền Mặc Thiên Thư của nhà ngoại cảm nguyễn ngọc Hoài không phải là tác phẩm để thỏa trí tò mò, mà để nghiền ngẫm, để thấu hiểu và để khám phá những bí mật mà nhân loại hằng khao khát giải mã. Đây là cuốn sách mà tôi tin rằng giá trị sẽ còn mãi với thời gian. Tác giả nguyễn ngọc Hoài chính là cây cầu nối liền hai bờ Âm – Dương, là người mang trong mình sứ mệnh cao cả: Chia sẻ trung thực, khách quan những gì chị đã trải nghiệm để con người có thể hiểu đúng về thế giới vô hình. Qua cuốn sách nhỏ là “vốn quý” chắt chiu từ cuộc đời của mình, chị truyền tải tri thức, triết lý sâu xa về sự tồn tại của con người, những thế giới khác và mối liên hệ của chúng ta, các thế giới trong vũ trụ này. Được cùng chị khám phá thế giới khác là một nhân duyên lớn. Tôi tin rằng tập sách của chị phần nào đã là chiếc “chìa khóa” mở cánh cửa kho tàng tri thức mà trước nay chúng ta vẫn đứng ngoài loay hoay.
Nguyễn Mạnh Hùng
Chủ tịch Công ty Cổ phần Sách Thái Hà
Điểm tôi quý nhất ở Hoài là luôn trăn trở, tìm hiểu, cầu thị và không khoan nhượng với những điều giả mạo. Đó chính là thái độ của khoa học. Hoài nói “Em tin ở khoa học. Em sẽ cảm ơn nếu khoa học có thể đem lại cho em lời giải thích về những gì em thấy, cho dù chứng minh được đó chỉ là hoang tưởng”. Chỉ những người tự tin ở con đường mình đã chọn và hướng tới chân lý mới có thái độ đó.
Thế kỷ 21 sẽ là thế kỷ của cuộc Cách mạng Tỉnh thức, tâm linh và khoa học sẽ hội tụ giúp con người vượt qua mọi định kiến, giáo điều để có cuộc sống tinh thần và vật chất tốt đẹp hơn.
PGS. TS Nguyễn Ái Việt
Về tác giả:
Nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài sinh ngày 5/5/1965 tại Điện Biên Phủ.
“Tôi nghĩ người có khả năng ngoại cảm và người nghiên cứu khoa học ngoại cảm phải dấn than vì mục tiêu khám phá sự thật và đóng góp vào kho tàng tri thức của nhân loại.
Hơn hai mươi năm trải nghiệm tâm linh giúp tôi hiểu được rằng, thế giới tâm linh đang đồng hành cùng chúng ta thông qua sức mạnh của tình yêu thương. Nhận thức về một thế giới tiếp tục sau cái chết sẽ khiến con người sống tốt đẹp, mạnh mẽ và chuẩn mực hơn.
Các cơ quan tác giả từng công tác:
1.Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người
2.Liên hiệp khoa học UIA
3.Viện Nghiên cứu và Ứng dụng tiềm năng con người
4.Trung tâm Nghiên cứu văn hóa tâm linh, thuộc Viện Nghiên cứu văn hóa phương Đông
Mục lục:
Chuyện từ cuốn sách viết chung
Một lần dự hầu Bề Trên
Truy tìm kiến thức tâm linh
Bên Hồ Gươm
Huyền mặc
Trích đoạn sách:
Nhìn lại đoạn đường tôi đang bước qua, sự trải nghiệm tâm linh của mỗi cá nhân, tôi ngẫm thấy tâm linh là khái niệm liên quan đến sự tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc hơn của cuộc sống, sự kết nối với bản ngã, với nhân loại và vũ trụ, không gắn với bất cứ một tôn giáo nào. Tâm linh giúp con người phát triển nội tâm, tìm ra sự bình yên và hạnh phúc, đó chính là việc mỗi người tự phát triển bản thân, trí tuệ và cảm xúc.
Trải nghiệm và tìm hiểu là hai con đường khác nhau, tôi có thể trải nghiệm mà không cần tìm hiểu. Việc tìm hiểu của tôi bắt đầu từ thực tế và sự vật vã về “hiện tượng” mà bản thân đang gặp phải với mong muốn đi tìm “sự thật” đằng sau thứ mình gặp phải. Đó là điều cần thiết.
Con người chúng ta phải dùng tới nguồn tri thức, trí tuệ thông qua nhiều lớp lang của sự trải nghiệm các hiện tượng tâm linh song hành với khoa học thực nghiệm, qua nhiều thế hệ nhận diện và sắp xếp... nhưng chắc chắn “hình hài” tâm linh sẽ lộ diện ngày một rõ hơn. Khi tới độ hiện diện toàn phần cũng là lúc loài người đã tìm thấy SỰ THẬT THẾ GIỚI TÂM LINH.
Tôi biết trăn trở của tôi cũng là những điều băn khoăn, khó hiểu của nhiều người khác. Con đường tôi đi tìm sự thật về tâm linh có thể là độc đạo nhưng chắc chắn tôi không cô đơn. Tôi luôn tin tưởng và hy vọng một ngày không xa, loài người chúng ta dùng kiến thức khoa học soi rọi vào từng hiện tượng ngoại cảm để tìm ra thế giới tâm linh, nơi đó có các vong hồn đang tồn tại sau cái chết của thân xác vật lý. Và hơn cả, con người sẽ khai phá được con đường đi tới thế giới tâm linh, thông qua đó có được nhận thức đúng về sự tồn tại thế giới các Bề Trên.
Trích Huyền mặc

Cuộc Đời Trống Rỗng Của Đức Phật
Cuộc sống có những lúc khiến chúng ta phải thốt lên: "Sao số phận của tôi lại nghiệt ngã và khổ đau đến mức như này?". Chính những khoảnh khắc ấy lại là nhân duyên trọn vẹn để mỗi người đặt chân vào thế giới "vô sinh bất diệt" đang hiện hữu ngay trong chính mình. Nếu bạn từng cảm thấy trái tim mình nhói lên thổn thức về sinh mệnh của mình hay của người thân, thì cuốn sách này sẽ dẫn lối cho tuệ giác nơi bạn tìm thấy một "thứ" diệu kỳ mà chúng ta cần thấy. Thứ ấy chính là sự trống rỗng màu nhiệm.
"Cuộc đời trống rỗng của Đức Phật" không phải là một câu chuyện hư cấu, mà là một hành trình đi sâu vào cốt lõi giáo lý Phật giáo: tính Không. Cuốn sách này nhấn mạnh rằng không chỉ cuộc đời của Đức Phật mà vạn pháp, bao gồm cả mỗi con người, đều mang tính chất trống rỗng đến diệu kỳ. Thông qua những đề mục ngắn gọn và những câu chuyện gần gũi như câu chuyện về Càn Long và Hòa Thân, tác giả dẫn dắt chúng ta khám phá và vượt thoát khỏi ba "ảo ảnh" phổ biến nhất của tâm thức: thường kiến (chấp có), đoạn kiến (chấp không) và ngã kiến (cái tôi). Đây là những tà kiến ngăn cản chúng ta ngộ về chân tướng thực tại.
Với lối viết nhẹ nhàng, dễ hiểu, "Cuộc đời trống rỗng của Đức Phật" không chỉ giới thiệu về các khái niệm sâu xa của Phật giáo như duyên sinh hay Niết bàn mà còn chỉ ra cách áp dụng những giáo lý này vào đời sống thường ngày. Bạn sẽ học cách nhìn nhận mọi sự việc đang diễn ra mà không bị vướng mắc vào phiền não, khổ đau, để tìm thấy sự an yên, vững chãi và tự do tự tại ngay trong chính cuộc sống hiện thực.
Tác phẩm dành cho tất cả mọi người, nhất là những ai đã từng cảm thấy bế tắc, bất an và muốn tìm kiếm một con đường để trở nên vững chãi hơn trước mọi thăng trầm của cuộc đời. Hãy cùng "bước vào cửa Không" để khám phá sự thật về chính mình và vạn vật, để nhận ra rằng: Muốn tìm Phật thì phải có mặt ở hiện tại, vì hiện tại là Phật.
Công ty CP Sách Thái Hà trân trọng giới thiệu!
Trích dẫn hay:
Nhận diện hiện thực
Con người không thích sống trọn vẹn với hiện thực đang diễn biến qua mỗi giây phút. Có lẽ bởi vì những điều ấy không mấy thú vị và hấp dẫn con người. Những thứ quyến rũ chúng ta hơn dường như là nằm trong những suy tính cho ngày mai hay tâm niệm về một cuộc đời đáng để nói, đáng để khoe ra và đáng để cho mình cảm thấy an ổn cũng như có chút tự hào hãnh diện hơn. Hoặc có những điều dường như đã diễn ra từ rất lâu rồi nhưng lại có sức mạnh lôi kéo và dìm ấn chúng ta vào đó. Khiến chúng ta cảm thấy cuộc đời tôi chẳng được như người ta vì những chuyện đã từng xảy đến chẳng hề tốt đẹp gì cả. Có những thứ lôi kéo chúng ta đi mải miết và hôm nay đây chỉ thấy mệt nhọc, phiền não hay khổ đau trong lòng.
Nếu ngày hôm nay không mấy hấp dẫn cho lắm và nhất là có vô số chuyện đáng buồn, đáng chán thì làm sao chúng ta sống trọn vẹn với giây phút hiện tại được? Chúng ta thường phải chạy trốn đi đâu đó khỏi những điều có vẻ rất tẻ nhạt ngày qua ngày với mình như thức dậy, đánh răng, rửa mặt, quét nhà, gấp quần áo, nấu ăn, tắm giặt, nói chuyện với bố mẹ, nuôi con, đi làm, đi chợ, bán hàng, kiếm tiền, xây dựng gia đình, xây dựng hình ảnh… Đủ hết tất cả mọi sự kiện diễn ra trong một đời người ròng rã mấy chục năm trời. Phải có thứ gì đó hấp dẫn và lôi cuốn tôi hơn vào chuyện rửa mặt, đánh răng, dọn nhà… mỗi ngày thì may ra tôi mới chú trọng cho hiện thực hơn, phải không?”

Niềm Tin - Chìa Khóa Dẫn Đến Điều Kỳ Diệu
Cuốn sách “Niềm Tin – Chìa khóa dẫn tới điều kỳ diệu” không chỉ là câu chuyện về cuộc đời tác giả Nhan Thanh, mà còn là một hành trình của nghị lực, niềm tin và lòng dũng cảm để kiến tạo một cuộc sống ý nghĩa. Qua những trang sách, tác giả chia sẻ một chân lý sâu sắc rằng cuộc sống bên ngoài chỉ là sự phản chiếu của thế giới nội tâm, và "bạn là những gì bạn nghĩ".
Tác giả nhận ra rằng những gian nan trong cuộc đời không phải là chướng ngại vật mà là những bài học quý giá, giúp con người trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Thông điệp xuyên suốt cuốn sách là lời khuyên hãy sống tử tế, đúng với giá trị của bản thân và lắng nghe tiếng gọi từ trái tim.
Với hy vọng có thể thắp lên ngọn lửa trong tim độc giả, cuốn sách này mong muốn truyền cảm hứng để bạn can đảm bước đi trên hành trình của chính mình, khai mở sức mạnh nội tại. Tác giả tin rằng, chỉ cần giữ vững niềm tin và quyết tâm, bạn hoàn toàn có thể kiến tạo nên cuộc sống mà mình hằng mơ ước.
Trích dẫn hay:
1. Qua từng thử thách, tôi nhận ra rằng những gian nan không phải là chướng ngại, mà là những bài học quý giá. Mỗi biến cố đều mang theo một mục đích sâu xa, giúp ta trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất, tôi vẫn học cách giữ vững hy vọng và bước tiếp.
2. Bởi suy nghĩ là năng lượng, niềm tin là khuôn đúc nên thực tại, và tiềm thức là cỗ máy quyền năng khuếch đại mọi điều bạn tập trung. Khi bạn giữ vững trong tâm trí một hình ảnh rõ ràng, gắn với niềm tin tuyệt đối và cảm xúc mạnh mẽ, tiềm thức sẽ âm thầm thu hút về phía bạn những cơ hội, con người và hoàn cảnh để biến tầm nhìn ấy thành hiện thực.
3. “Bạn là những gì bạn nghĩ.” Cuộc sống bên ngoài chỉ là phản chiếu từ thế giới bên trong.

Bé Khỏe Lại Ngay Đánh Ngay Bệnh Vặt
Khi con trẻ đau ốm, cha mẹ nào cũng sốt ruột và nhiều khi bối rối không biết nên xử lý ra sao. Thực tế, những chứng bệnh thường gặp như cảm lạnh, ho, sốt, phát ban, rôm sảy… nếu được chăm sóc và điều trị đúng cách từ sớm sẽ giúp bé nhanh chóng hồi phục, tránh biến chứng và giảm thiểu dùng thuốc tây không cần thiết. Cuốn sách Bé khỏe lại ngay, đánh bay bệnh vặt chính là cẩm nang hữu ích, mang đến cho các gia đình những phương pháp y học cổ truyền đơn giản, an toàn và hiệu quả để xử lý bệnh thường gặp ở trẻ.
Tác giả Phạm Thánh Hoa đã dành hơn 20 năm nghiên cứu và thực hành lâm sàng, kết hợp tinh hoa từ các trước tác kinh điển như Tố Vấn, Linh Khu, Thương Hàn Luận, Kim Quỹ Yếu Lược cùng với kinh nghiệm thực tế để xây dựng hệ thống phương pháp toàn diện, dễ hiểu và dễ áp dụng. Điều đặc biệt là sách phân loại bệnh theo từng cơ quan phổi, tỳ vị, tim gan, thận, ngoài da, ngũ quan… giúp cha mẹ dễ dàng tra cứu và lựa chọn phương pháp phù hợp.
Từ những trang đầu, bạn đọc sẽ thấy các hướng dẫn cụ thể khi trẻ bị cảm lạnh kèm sốt: từ cách nấu nước hành gừng để uống, ngâm chân với lá tía tô, xoa bóp các huyệt như Ngoại lao cung, Nhất oa phong, Thiên hà thủy… cho đến việc che thóp, dán rốn bằng Hoắc hương chính khí thủy hay tắm bằng thảo dược. Mỗi phương pháp đều đi kèm công dụng, chỉ định, lưu ý an toàn và mức độ dễ thực hiện tại nhà. Nhờ vậy, cha mẹ vừa có thể xử lý nhanh tình trạng bệnh, vừa an tâm khi biết rằng các phương pháp đều dựa trên nền tảng y học cổ truyền đáng tin cậy.
Không chỉ hữu ích với phụ huynh, cuốn sách còn là tài liệu quý giá cho các bác sĩ trẻ, sinh viên y học cổ truyền hay bất kỳ ai quan tâm đến chăm sóc sức khỏe tự nhiên. Với văn phong mạch lạc, hình ảnh minh họa chi tiết, Bé khỏe lại ngay, đánh bay bệnh vặt đã biến lý thuyết phức tạp thành những chỉ dẫn gần gũi, dễ tiếp cận. Đây không chỉ là một cuốn sách chữa bệnh, mà còn là một người bạn đồng hành cùng gia đình trên hành trình nuôi dưỡng, bảo vệ và nâng cao sức khỏe cho con trẻ.
Mục lục:
Lời tựa
Lời nói đầu
Chương 1: Các bệnh về phổi
Chương 2: Các bệnh về tỳ vị
Chương 3: Bệnh lý liên quan đến tim và gan
Chương 4: Các bệnh về thận
Chương 5: Các bệnh ngoài da
Chương 6: Các bệnh ngũ quan thường gặp
Chương 7: Bệnh dịch
Chương 8: Các bệnh lý khác
Nguồn tài liệu tham khảo
Lời kết
Trích đoạn sách:
Hệ thống cơ quan nội tạng của trẻ em vốn yếu ớt, nên khả năng chống lại các yếu tố gây bệnh từ bên ngoài còn kém. Như trong cuốn Tiểu nhi dược chứng trực quyết1, danh y nhi khoa thời Tống – Tiền Ất – từng nói: “Lục phủ ngũ tạng của trẻ em tuy đã hình thành nhưng chưa phát triển hoàn chỉnh, cho dù đã phát triển hoàn chỉnh nhưng vẫn chưa đủ mạnh.” Vì vậy, trẻ em không thể thích ứng tốt với sự thay đổi khí hậu bên ngoài, cộng thêm việc cha mẹ không kịp thời mặc thêm hoặc cởi bớt quần áo, khiến sáu loại tà khí gây bệnh là gió, lạnh, nóng, ẩm, khô và nhiệt thừa cơ xâm nhập qua mũi, miệng hoặc da lông, tấn công vào phổi, ảnh hưởng đến hai chức năng quan trọng của phổi là phát tán khí, lan tỏa khắp cơ thể và điều tiết cho khí đi xuống, tránh tích tụ khí, dẫn đến các bệnh về phổi. Các bệnh về phổi như cảm lạnh kèm theo sốt, ho, ho do dị ứng, hen suyễn... là những bệnh thường gặp và dễ tái phát ở trẻ em. Trong y học cổ truyền có rất nhiều biện pháp điều trị vô cùng hữu hiệu đối với các bệnh về phổi như xoa bóp cho trẻ, liệu pháp ăn uống, ngâm chân... Đây đều là những biện pháp đơn giản, dễ thực hiện và hữu hiệu, cha mẹ nên học hỏi thêm một số biện pháp này để có thể hỗ trợ khi con cái ốm đau, bệnh tật.
Cảm lạnh kèm sốt
Hệ thống cơ quan nội tạng của trẻ em vốn yếu ớt, nên khả năng chống lại các yếu tố gây bệnh từ bên ngoài còn kém. Như trong cuốn Tiểu nhi dược chứng trực quyết1, danh y nhi khoa thời Tống – Tiền Ất – từng nói: “Lục phủ ngũ tạng của trẻ em tuy đã hình thành nhưng chưa phát triển hoàn chỉnh, cho dù đã phát triển hoàn chỉnh nhưng vẫn chưa đủ mạnh.” Vì vậy, trẻ em không thể thích ứng tốt với sự thay đổi khí hậu bên ngoài, cộng thêm việc cha mẹ không kịp thời mặc thêm hoặc cởi bớt quần áo, khiến sáu loại tà khí gây bệnh là gió, lạnh, nóng, ẩm, khô và nhiệt thừa cơ xâm nhập qua mũi, miệng hoặc da lông, tấn công vào phổi, ảnh hưởng đến hai chức năng quan trọng của phổi là phát tán khí, lan tỏa khắp cơ thể và điều tiết cho khí đi xuống, tránh tích tụ khí, dẫn đến các bệnh về phổi. Các bệnh về phổi như cảm lạnh kèm theo sốt, ho, ho do dị ứng, hen suyễn... là những bệnh thường gặp và dễ tái phát ở trẻ em. Trong y học cổ truyền có rất nhiều biện pháp điều trị vô cùng hữu hiệu đối với các bệnh về phổi như xoa bóp cho trẻ, liệu pháp ăn uống, ngâm chân... Đây đều là những biện pháp đơn giản, dễ thực hiện và hữu hiệu, cha mẹ nên học hỏi thêm một số biện pháp này để có thể hỗ trợ khi con cái ốm đau, bệnh tật.
Giai đoạn thứ nhất: Cảm cúm do nhiễm gió lạnh
Đây là một dạng cảm cúm xảy ra khi cơ thể bị nhiễm gió lạnh hoặc thời tiết trở lạnh đột ngột, các triệu chứng thường nhẹ, như chảy nước mũi trong, hắt hơi, nghẹt mũi, chóp mũi lạnh, tay chân lạnh. Có thể gặp các biểu hiện lạnh bụng như đau bụng, đi ngoài phân lỏng và nhiều lần, chán ăn, lưỡi đỏ nhạt, rêu lưỡi trắng mỏng, hai mạch trái phải nổi rõ, căng và chặt như dây đàn... Lúc này gió và lạnh vẫn còn ở trên bề mặt, nếu điều trị loại bỏ gió lạnh và hạ sốt thì bệnh rất dễ khỏi.
Lưu ý: Những trải nghiệm trước khi phát bệnh cũng có thể hỗ trợ chẩn đoán. Ví dụ, trước khi bị cảm có ra ngoài và gặp gió lạnh hoặc mặc ít quần áo... dẫn đến nhiễm lạnh.
Nước hành, đậu xị, gừng
Đậu xị là đậu đen hoặc đậu nành đã chế biến, được phơi hoặc sấy khô, có tác dụng giải độc, kích thích tiêu hóa, điều hòa khí huyết và cải thiện sức khỏe
Thành phần: Hành lá phần thân trắng 4 đoạn (cả rễ), đậu xị nhạt 6g, gừng tươi 5 lát.
Cách thực hiện: Cho tất cả vào nồi, thêm khoảng 500ml nước, đun sôi to lửa, sau đó giảm nhỏ, đun tiếp 5-10 phút. Chắt khoảng 300ml nước canh và uống khi còn nóng. Có thể thêm một ít đường đỏ cho dễ uống. Nếu không có đậu xị nhạt thì chỉ cần đun hành lá với nước rồi uống cũng có tác dụng làm ra mồ hôi và hạ sốt.
Công dụng: Làm ấm, xua tan gió lạnh, kích thích ra mồ hôi, hạ sốt.
Chủ trị: Thích hợp sử dụng trong giai đoạn đầu bị cảm do nhiễm gió lạnh khi các triệu chứng mới khởi phát, bao gồm sốt, không ra mồ hôi, nghẹt mũi, hắt hơi, chảy nước mũi trong, sợ lạnh, rêu lưỡi mỏng và trắng...

Năng Đoạn Kim Cương là một cuốn sách độc đáo kết hợp giữa trí tuệ Phật giáo cổ xưa và ứng dụng thực tiễn trong kinh doanh hiện đại. Tác giả Geshe Michael Roach – một nhà sư Phật giáo người Mỹ đồng thời là doanh nhân thành công trong ngành kim cương – chia sẻ cách ông đã áp dụng các nguyên lý từ Kinh Năng Đoạn Kim Cương để xây dựng một doanh nghiệp triệu đô tại New York mà không dùng đến cạnh tranh khốc liệt hay thủ đoạn.
Cuốn sách không chỉ truyền cảm hứng sống và làm việc có đạo đức, mà còn đưa ra hệ thống tư duy thực tế giúp người đọc đạt được thành công lâu dài – không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Dù bạn là một doanh nhân, người làm tự do hay đơn giản chỉ muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn, thì “Năng Đoạn Kim Cương” là một bản hướng dẫn rõ ràng và đầy sức mạnh.
1. Ý tưởng cốt lõi
Mọi thứ bạn trải nghiệm – từ thành công đến thất bại – đều bắt nguồn từ nghiệp (karma), tức là kết quả của những hành động, lời nói và suy nghĩ trong quá khứ. Muốn thay đổi thế giới bên ngoài, hãy bắt đầu thay đổi từ bên trong. Kinh doanh và tâm linh không mâu thuẫn – bạn có thể vừa thành công về tài chính, vừa nuôi dưỡng lòng từ bi và trí tuệ.
2. “Hạt giống (dấu ấn) nghiệp” – Nền tảng cho mọi kết quả
Mỗi hành động bạn làm (tốt hay xấu) đều gieo một hạt giống vào tâm trí. Những hạt giống đó sẽ nảy mầm theo thời gian và tạo ra kết quả tương ứng.
Ví dụ: nếu bạn giúp người khác giải quyết khó khăn, bạn đang gieo hạt giống để chính mình vượt qua được thử thách trong tương lai.
3. Ứng dụng vào công việc & cuộc sống
Cuốn sách kể nhiều câu chuyện thực tế từ chính tác giả trong quá trình làm việc tại công ty kim cương ở New York. Khi gặp khó khăn (mất khách, nhân sự bất ổn, căng thẳng...), ông không phản ứng tiêu cực mà quay về gieo nghiệp tốt để giải quyết gốc rễ. Đây là cách tiếp cận hoàn toàn khác với những phương pháp cạnh tranh, gây áp lực thường thấy trong kinh doanh.
4. Sức mạnh của “tính không” (emptiness)
Mọi hiện tượng đều trống rỗng về bản chất – nghĩa là chúng không tự có ý nghĩa cố định. Cách chúng ta nhìn nhận sự việc bị chi phối bởi nghiệp trong tâm trí
5 điểm khác biệt của cuốn sách “ Năng đoạn kim cương” so với những cuốn sách khác:
- Ứng dụng trí tuệ Phật giáo vào kinh doanh hiện đại: Thu hút doanh nhân, người làm kinh doanh, quản lý tìm kiếm thành công bền vững.
- Luật nhân quả – gieo hạt thành công: Gây tò mò về cách "gieo nhân" để đạt được điều mong muốn trong công việc và cuộc sống.
- Kết hợp tâm linh và thực tiễn: Phù hợp với người theo đuổi phát triển cá nhân và tinh thần, nhưng vẫn mang tính ứng dụng cao.
- Câu chuyện thành công thực tế của tác giả: Geshe Michael Roach không chỉ là tu sĩ Phật giáo mà còn là doanh nhân thành đạt, minh chứng cho triết lý của sách.
- Lối viết dễ hiểu, gần gũi: Không quá cao siêu, phù hợp với đại chúng, kể cả người chưa quen với triết lý Phật giáo
Về dòng sách bỏ túi của Thái Hà Books:
Với mong muốn mang đến cho độc giả trải nghiệm đọc sách mới hơn, nhưng vẫn đảm bảo độc giả có thời gian suy ngẫm và phản tư, Thái Hà Books đã tuyển chọn những cuốn sách kinh điển vượt thời gian, đúc kết nội dung phù hợp với thời đại để tạo thành sách bỏ túi, giúp bạn có thể dễ dàng mang theo bên mình.
Mỗi trang sách kinh điển chất chứa trí tuệ thâm sâu là một hạt giống, một lời gợi mở, một tia sáng nhỏ có thể thay đổi cách bạn nhìn nhận thế giới và chính bản thân mình.
Các tựa sách bỏ túi đã phát hành:
- Think and Grow Rich - 10 phút mỗi ngày nghĩ giàu làm giàu
- Khi người ta tư duy
- Đắc Nhân Tâm
- Quẳng gánh lo đi và vui sống

Nhân Tố Enzyme - Tập 2 - Thực Hành
Ngày nay, nền y học hiện đại đang không ngừng phát triển, thế nhưng tại sao số người phải chống chọi với bệnh tật vẫn không hề giảm bớt?
Sau hàng chục năm nghiên cứu, bác sĩ Hiromi Shinya nhận ra rằng việc một người hấp thu loại thực phẩm gì, với số lượng bao nhiêu, cũng như có thói quen sinh hoạt như thế nào đều quan hệ mật thiết tới vị tướng, tràng tướng. Hơn nữa, việc này còn liên quan tới cả tình trạng sức khỏe của chính người đó.
Tại các cơ sở y tế, các bác sĩ cũng hướng dẫn ăn uống đối với một số căn bệnh cần phải hạn chế ăn uống như bệnh tiểu đường. Tuy nhiên, những hướng dẫn đó chỉ giúp bệnh tình không trở nặng hơn. Không quá lời khi nói rằng cho đến nay, những hướng dẫn trong cách ăn uống, sinh hoạt để bệnh nhân không bị bệnh, hay có thể sống thọ một cách khỏe mạnh vẫn còn là điểm mù của nền y học hiện đại.
Vốn dĩ cơ thể con người có rất nhiều hệ thống phòng vệ và cơ chế miễn dịch bảo vệ khỏi bệnh tật. Do đó, nếu không phải là các vấn đề bẩm sinh, chỉ cần không làm những việc quá bất thường thì dù đôi khi vi phạm một hai điều, bạn vẫn sẽ không bị mắc bệnh.
Nguyên nhân lớn nhất khiến cơ thể vốn có cơ chế tự bảo vệ bị mắc bệnh chính là do “thói quen ăn uống và sinh hoạt sai lầm” được tích lũy trong thời gian dài.
Do phần lớn mọi người không biết thực phẩm nào là tốt, thực phẩm nào là không tốt đối với cơ thể con người nên mới bị mắc bệnh. Với tâm nguyện giới thiệu về thói quen ăn uống và sinh hoạt đúng đắn để giúp mọi người có thể duy trì sức khỏe của bản thân, tác giả đã cho ra đời cuốn sách Nhân tố enzyme – Phương thức sống lành mạnh giới thiệu với mọi người về “bữa ăn lý tưởng” và thói quen sinh hoạt lý tưởng”. Đã nhận được rất nhiều phản hồi từ bạn đọc trên thế giới.
Nhưng nếu như Nhân tố enzyme – Phương thức sống lành mạnh chỉ là những đề xuất “lý tưởng”, thì cuốn sách này của tác giả chính là “cuốn thực hành” để bạn có thể vừa tận hưởng cuộc sống, vừa biết cách ăn uống, sinh hoạt tốt cho cơ thể của mình. Trong cuốn sách này, tác giả đã trình bày nhiều phương pháp để bạn có thể biết được giới hạn cho phép của bản thân và có thể thực hiện những thói quen sinh hoạt tốt cho cơ thể mà không quá hà khắc.
Hy vọng rằng bạn có thể tìm thấy phương pháp phù hợp với lối sống riêng của mình để có thể vừa tận hưởng cuộc sống, vừa có thể sống khỏe mạnh mỗi ngày.
Mục lục:
Lời nói đầu: Cơ thể con người có thể sống mà không mắc bệnh
CHƯƠNG 1 PHƯƠNG PHÁP SỐNG ĐẠT ĐẾN TUỔI THỌ TỰ NHIÊN
Câu nói cửa miệng của mẹ tôi là: “Hãy trở thành một bác sĩ như Hideyo Noguchi!”
Đừng sống “bùng nổ để rồi vụt tắt”, hãy sống “bùng nổ nhưng vẫn dài lâu”
Đừng để giá trị tuổi thọ trung bình đánh lừa
Lý do người dân Okinawa sống lâu dù rất hay ăn thịt lợn
Tại sao vẫn có những người có thói quen hút thuốc mà lại sống được đến 90 tuổi?
“Cả nhà tôi đều bị ung thư”, chuyện này không phải là số mệnh
Bạn nên cẩn thận với các phương pháp chống lão hóa
Phương pháp chống lão hóa tốt nhất chính là sống lành mạnh
Bí quyết trường thọ và khỏe mạnh mà enzyme chỉ cho chúng ta
CHƯƠNG 2 GIẢI MÃ ENZYME
Táo bón cũng là nguyên nhân dẫn đến ung thư
Coi nhẹ những thay đổi nhỏ sẽ dẫn đến những biến đổi lớn
Hai mươi điềm báo − tín hiệu nguy hiểm thông báo sự thiếu hụt enzyme
Hấp thu “gen di truyền tốt”
Đường ruột chính là “bộ não thứ hai” biết tự suy nghĩ
“Lịch sử của sự sống” được lưu lại trong gen di truyền
Gen − enzyme − vi sinh vật, mối quan hệ ba bên
Năm quá trình lưu thông và bảy phương pháp sống khỏe
CHƯƠNG 3 THÓI QUEN ĂN UỐNG LÀNH MẠNH
Tại sao người Ấn Độ lại có thể uống nước sông Hằng?
Tinh hoa trí tuệ được cất giấu trong các món ăn truyền thống giúp con người sống khỏe mạnh
Quyết định ăn gì dựa trên quan điểm enzyme
Dù là rau hay thịt, tất cả các loại thức ăn đều là sinh mệnh
Các thực phẩm có nguồn gốc từ nhà máy không có sinh mệnh
Cách ăn đúng đắn nằm trong ngũ cốc
Lựa chọn hạt ngũ cốc chưa tinh chế hay ngũ cốc nguyên hạt
Nấu cơm gạo lứt dễ hơn bạn tưởng
Gạo lứt nảy mầm cũng có thể tự làm ở nhà
Lý do ăn sống thực phẩm tươi mới là tốt
Hoa quả là món quà sinh mệnh do thiên nhiên ban tặng
Bạn có biết quá trình chế tạo nước ép hoa quả cô đặc không?
Lý do tôi khuyến khích ăn toàn bộ
Hãy nhớ những loại rau bạn thấy đẹp mắt cũng là “thực phẩm có nguồn gốc từ nhà máy”
Thành phần quan trọng bị thiếu trong các loại “rau trồng trong nhà kính”
Tại sao muối ăn lại không tốt cho cơ thể?
Hấp thu nước qua các loại nước ngọt là cực kỳ ngu ngốc
“Phụ gia thực phẩm là an toàn”, có thực sự như vậy không?
Nỗi đáng sợ của chất béo chuyển hóa mà người Nhật chưa biết đến
Tôi đang ôm một mối lo về lò vi sóng
Đường cát trắng là thực phẩm đáng sợ
Hãy nhớ “thực phẩm trắng” là “thực phẩm không tốt cho cơ thể”
Sản phẩm thay thế bơ thực vật, sữa bò, sữa chua
Những bí quyết trong cách hấp thu thực phẩm động vậ
Cảm giác đói bụng chính là thước đo cho sức khỏe
Những người không chịu lắng nghe “tiếng gọi của dạ dày” sẽ bị bệnh
CHƯƠNG 4 PHƯƠNG PHÁP THỰC HÀNH GIÚP KÉO DÀI TUỔI THỌ
Nếu chỉ cải thiện bữa ăn thì không thể khỏe mạnh
Cách phòng tránh lãng phí enzyme
Người có thân nhiệt thấp dễ mắc bệnh ung thư
Phân, nước tiểu, mồ hôi là phương tiện quan trọng để bài tiết “độc tố”
Năm mươi câu kiểm tra cấp độ độc tố
Bốn phương pháp giải độc thân thiện với cơ thể
Ba mươi năm sử dụng coffee enema
Sự khác biệt giữa “thụt, rửa ruột thông thường” và “coffee enema”
Hít thở sâu bằng bụng là phương pháp sống khỏe ưu việt không cần dụng cụ, thiết bị
Hít thở bằng miệng là mở chốt bệnh tật
Vận động không phải vào ban đêm, vận động vào buổi sáng mới tốt
Các bài giãn cơ đơn giản có thể thực hiện ở văn phòng
Tại sao “ngủ trưa sau khi ăn” lại có lợi cho cơ thể?
Sống sao cho mỗi một tế bào trong cơ thể đều thấy hạnh phúc
Bộ não và cơ thể bao giờ cũng lắng nghe lời nói của bạn
Lời kết

Nhân Tố Enzyme - Tập 3 - Trẻ Hóa
Trên thế giới này, không có ai trẻ hơn tuổi thực của mình cả. Có chăng chỉ là người đúng với tuổi thực và người già hơn tuổi thực mà thôi.
Nói cách khác, những người trẻ nhất mà bạn thấy cũng chỉ là những người đang ở trạng thái đúng với tuổi thật của mình. Sự trẻ trung khiến người khác phải ghen tị thực ra cũng chính là dáng vẻ vốn có đúng với độ tuổi của bạn.
Giữa thân thể và tinh thần của con người có một mối quan hệ khăng khít bền chặt không thể tách rời. Nếu bạn chỉ làm những việc tốt cho cơ thể hay chỉ làm những việc tốt cho tinh thần thì bạn không thể có được sự trẻ trung thực sự. Con người chỉ có được sự trẻ trung thực sự khi đồng thời thực hiện cả hai việc là trẻ hóa cơ thể và trẻ hóa tâm hồn.
Nằm trong bộ sách Nhân tố Enzyme, cuốn sách Nhân tố Enzyme – Trẻ hóa sẽ tập trung vào những kiến thức và bí quyết giúp bạn đạt được điều đó.

SPY ROOM - Lớp Học Điệp Viên - Tập 8 - Sougen Sara
Spy room – Lớp học điệp viên (tên gốc: Spy kyoushitsu) là series light novel độc đáo về thể loại điệp viên, tình báo vốn rất hiếm hoi trong dòng manga/light novel, là cái tên xuất sắc đã giành giải nhất giải thưởng thường niên của Fantasia Bunko lần thứ 32. Trong năm đầu tiên ra mắt, 2020, chỉ với 4 tập truyện thì Spy Room đã tạo tiếng vang lớn, đứng top 2 bảng xếp hạng light novel yêu thích Kono Light novel ga sugoi! ở cả 2 hạng mục Light novel mới hay nhất và Light novel hay nhất.
Cơn ác mộng mang tên “Hebi” vẫn tiếp diễn. Kế hoạch thành công đã giúp “Tomoshibi” lật tẩy được kẻ phản bội trong CIM. Tuy nhiên đổi lại, cái giá phải trả lại quá đắt. Đội bị huỷ hoại một phần, Monika một mình gánh tội lỗi, chưa rõ tung tích ra sao. Trong hoàn cảnh đầy tuyệt vọng, ai ai cũng nghĩ tới chuyện từ bỏ nhưng thành viên suýt đúp của “Tomoshibi” – Sara đã lên tiếng.
Cách duy nhất để cứu thoát đồng đội là tóm được tên thủ ác, nguồn cơn của toàn bộ vấn đề - “Shirogumo”. Dù biết là liều lĩnh nhưng Sara đã cùng Lily và Zibia nghĩ ra kế sách đánh lừa. Đó chính là hồi sinh đội điệp viên đã tuyệt diệt “Ootori”…
“Em…sẽ trở thành điệp viên bảo vệ, không để bất kì người đồng đội nào phải hi sinh.”
Cô đã tìm thấy lý do để chiến đấu. Cứ thế, cuộc phản công của thiếu nữ yếu ớt nhất đội đã chính thức bắt đầu…
Mục lục:
Chương mở đầu: Gian trá
Chương một: Thuần dưỡng
Chương hai: Shirogumo
Chương ba: Hồi sinh
Chương bốn: Đạo lý
Chương năm: Phượng hoàng từ ánh sáng
Chương sáu: “Rút lui” và “di sản”
Chương kết bí mật: “Hebi”
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Takemachi
Tiếp nói theo tập 7, tác giả kiêm điệp viên tự xưng là tôi đây xin nói về bí mật mình vừa nhận ra ở chỗ góc đăng này. Nếu là bản sách giấy, độ giả sẽ bắt đầu đọc từ mục này trước, nhưng trong bản ebook thì phải đọc hết nội dung chính mới thấy nó.
Nhờ vào sự khác biệt giữa bản giấy và bản ebook, tôi đã sáng tạo ra một luật chơi như sau: “Câu chuyện này viết tiếp về thứ mà bạn nhìn thấy kế tiếp.”
Các độc giả sách giấy sẽ thấy tranh màu ở đầu sách nên tất nhiên đoán ra tập này là về Sara. Thế nhưng độc giả Ebooks sẽ thấy phần bản quyền và gãi đầu thắc mắc “Kadokawa…?”
Chỉ là vài dòng tâm sự nhàm chán muốn chia sẻ cùng các bạn.
Tomari
Trích đoạn sách:
Đối với Sara, Monika là người thầy thứ hai.
[Nào, Sara. Tui làm lần nữa nhé.]
[Vâng ạ.]
Người thầy thứ nhất - Klaus - vốn dĩ rất dở trong khoản chỉ dạy cụ thể. Khả năng ngôn ngữ có hạn, các lời khuyên đưa ra toàn những lời trừu tượng.
Tuy nhiên, Monika lại khác.
[Phán đoán quá chậm!]
Trong khi cả hai làm tư thế vật lộn[1], Monika đã hướng dẫn chi tiết.
[Nếu bị tiếp cận quá gần đến mức không thể dùng súng, hãy chỉ thị ngay cho diều hâu! Vì nếu chỉ có một mình, em làm cách gì cũng không thắng được tui đâu!]
Vung chiếc dao dùng cho huấn luyện, cô tấn công bằng tốc độ vượt trội so với Sara.
Dù cố gắng hết sức đỡ lấy, Sara cũng bị đẩy bật lùi về sau.
[Nếu cứ một kiểu như vậy thôi thì làm được gì? Phải cho chuột và bồ câu vào mũ hoặc quần áo để chúng tận dụng thời cơ lao ra tấn công chứ. Khứu giác của chó có thể phát hiện ra kẻ thù đang nói dối. Nên tận dụng mới phải.]
Monika ngừng tấn công bằng dao, tiến đến nắm lấy áo của Sara.
“Ặc”, trước khi Sara kịp phản ứng đã bị Monika gạt chân và đá bay ra xa.
Đoạn, cô tiến đến cúi nhìn xuống Sara đang ngồi bệt dưới đất bằng vẻ mặt đầy nghiêm khắc.
[Vẫn chưa được. Em thậm chí còn không thể tự bảo vệ mạng sống của mình.]
[D, dạ…]
Nơi đây là khu vườn của Dinh thự Kagerou.
Trong thời gian Klaus ra ngoài làm nhiệm vụ, Monika đảm trách việc chăm sóc chu đáo cho Sara. Dù lời nói vô cùng thô lỗ nhưng lời khuyên đưa ra lại vô cùng chính xác.
Sara đã luyện tập cùng Monika được hơn 4 tháng.
Tuy cũng có các buổi học về đàm phán và thâm nhập nhưng nhiều nhất vẫn là huấn luyện chiến đấu để tự bảo vệ bản thân. Từ đầu đến cuối, Monika toàn áp đảo. Lúc kết thúc màn vật lộn, Sara kiệt sức đến độ không thể đứng lên nổi.
Hôm nay, cô cũng nằm sõng soài hình chữ “Đại[2]” ở sân vườn. Bầu trời xanh là khung cảnh cô đã nhìn đến phát chán.
Cô luôn thấy cạn kiệt sức lực nhưng trong lòng lại cảm thấy thật trọn vẹn.
[Nhưng mà em đang từ từ mạnh lên hay sao á…?]
Sau khi điều chỉnh lại nhịp thở, cô nhoẻn miệng cười, nhìn về phía Monika.
[Em cảm thấy cơ bắp mình có sức hơn á. Cứ thế này rồi em cũng có thể chiến đấu được…]
[Thôi đi.]
[Hở?]
Monika đang đứng, ánh mắt nhìn xuống đầy lạnh lẽo.
[Ở Long Trùng tui cũng nói rồi còn gì? Chiến đấu không phải là việc của em. Tui chỉ đang dạy em cách để tự bảo vệ. Đừng nghĩ đến chuyện chiến đấu.]
[Ơ…]
Những lời đầy nghiêm khắc nhưng lại khiến Sara như được tiếp thêm sinh lực.
[Mục tiêu em nên hướng tới không phải thứ đó.]
Monika buông lời lạnh lùng trong khi nốc ừng ực nước từ bình.
“Ư”, Sara chỉ còn biết ôm đầu. Chính xác. Cô không thể nào trở thành một điệp viên có thể loại bỏ kẻ địch và cướp lấy thông tin thông qua thực chiến như Zibia hoặc Monika. Hoàn toàn không thể.
Tuy nhiên, cô vẫn thấy chưa thật sự thuyết phục.
[Vậy em nên hướng đến mục tiêu gì…]
[Đó sẽ do em quyết định.]
Monika ngồi xuống bên cạnh chỗ Sara đang nằm.
[Em phải tự tìm lấy cho mình. Lý tưởng của một điệp viên, cách chiến đấu lẫn cách sống.]
Đó là một nhiệm vụ không dễ dàng.
Vốn dĩ, Sara không có động cơ gì để trở thành một điệp viên. Bố mẹ mất việc đẩy cô bé trôi dạt đến trường đào tạo để tìm kiếm vài bữa ăn. Trong lòng cũng chẳng có thứ gì gọi là lý tưởng.
Đang im lặng vì không biết trả lời ra sao, Monika đã kịp nói [Được rồi].
[Tui sẽ theo cùng cho đến khi em tìm ra câu trả lời.]
Monika nhìn sang hướng khác và nói. Hai má cô ửng đỏ lên là do Sara tưởng tượng ư?
Monika đã không bỏ mặc em học sinh yếu kém của mình.
Trong giai đoạn “Tomoshibi” và “Ootori” qua lại thân thiết - nói đúng hơn là những tháng ngày mật ngọt cùng “Ootori”, Monika vẫn đóng vai trò người hướng dẫn cho Sara.
Cũng có lúc, giữa chừng thành viên Culu - “Hakoto” của “Ootori” đến và nói “Cho tôi dạy với!” nhưng Monika chỉ đáp “Phiền phức” và đá bay đi. Sara chỉ được Culu chỉ dạy một lần.
[Làm lần nữa nào.]
Monika vỗ vai Sara, giục cô bé đứng dậy.
Cô thích ánh mắt như chán nản nhưng lại đầy dịu dàng khi nhìn ấy vô cùng.
◇◇◇
… Thế giới đang chìm đắm trong đau thương.
Để tìm ra nguyên nhân các đồng đội trong nhóm “Ootori” bị sát hại, “Tomoshibi” - đội điệp viên thuộc nước Cộng hòa Deen đã thâm nhập vào Liên bang Fend. Đối đầu với cơ quan tình báo CIM của nước sở tại, họ phát hiện ra kẻ chủ mưu đứng sau chính là “Hebi”. Chúng đã ám sát thái tử Darin thuộc hoàng gia Liên bang Fend và đổ mọi tội lỗi lên đầu các điệp viên của nước Cộng hòa Deen.
Không những vậy, chúng còn dùng việc đó để uy hiếp, buộc một thành viên của “Tomoshibi” là Monika - “Hyoujin” trở mặt với đồng đội. Bằng cách buộc Monika hành động bí mật, kẻ thù muốn Klaus - “Kagaribi”, cũng là sếp của “Tomoshibi” cạn kiệt sức lực.
Tuy nhiên, Monika đã phản bội cả “Hebi”.
Tự mình nhận lấy trọng tội ám sát thái tử Darin, cô đã đưa sự hỗn loạn vào hồi kết.
Dẫu vậy, cái giá phải trả quá đắt. Sau chuỗi liên tiếp chiến đấu với các điệp viên của CIM, Monika buộc phải rút lui. Và bị các điệp viên của “Hebi” tấn công. Bị bao vây bởi “Shiro-gumo” và “Kuro-kamakiri”.
Vào phút cuối, Monika đã truyền đạt lại thông tin về “Hebi” qua vô tuyến cho “Tomoshibi”…
[... Tui thích bà.]
Cô bày tỏ tình yêu của mình dành cho Lily và biến mất.
◇◇◇
“Em sẽ đánh bại Shiro-gumo á… !!”
Ngăn những giọt nước mắt, Sara nói chắc nịch.
Đã 3 ngày trôi qua kể từ khi Monika biệt tích.
Đơn vị phản gián Belias của CIM đã ghé đến chỗ các thành viên “Tomoshibi”. Để đặt “Tomoshibi” dưới sự kiểm soát, họ đã thông báo sẽ giam giữ Klaus và Tia.
Việc Monika phản bội là một sự đả kích lớn đối với “Tomoshibi”.
Klaus - người không nhận được sự tin tưởng của Monika ở tư cách một vị sếp và Tia - người tạo nên tổ chức phản chính phủ “Khói lửa ngút trời” để hỗ trợ cho cô ấy, đã bị bắt.
Grete suy nhược trầm trọng sau một thời gian bị kẻ phản bội Monika giam cầm, Annette bị tấn công trực diện khiến gãy xương sườn và trọng thương, Elna thì lại bị thương khi cố gắng cứu Monika khỏi tình huống nguy cấp. Cả 3 người trên đều đang điều trị tại bệnh viện.
Trong khi Monika vẫn chưa rõ sống chết.
Giữa lúc “Tomoshibi” lâm vào hoàn cảnh khó khăn, mọi hành động bị đình trệ, Sara đã đứng dậy.
Cô nói với Klaus lúc anh bị đưa từ phòng giam hiện tại sang một tòa nhà khác.
Đánh bại Shiro-gumo… Cô cũng biết những lời này nghe thật hão huyền.
Shiro-gumo là thành viên của cơ quan tình báo đầy bí ẩn “Hebi” của Đế quốc Galgado. Hắn chính là kẻ đã ám sát hoàng gia Liên bang Fend và đẩy đất nước này vào rối loạn. Thật vô vọng khi Sara muốn tóm gọn hắn.
Tuy nhiên, không ai khác ngoài hắn, biết được tung tích của Monika.
Klaus không cười khi nghe những lời Sara nói ra. Anh chỉ hơi híp mắt.
“... Tuyệt vời.”
Giọng nói đầy ôn hòa.
“Sara, giao cho em đấy. Nếu là em thì sẽ ổn thôi.”
Cứ thế, Klaus bị “Belias” dẫn đi.
Trong căn phòng đã vơi bóng người, Sara hít một hơi thật sâu. Sự phấn khích khi lớn giọng khiến trống ngực cô đập thình thịch. Dĩ nhiên, cô không định rút lại những lời vừa nói.
Khi vẫn còn đang lắng nghe nhịp tim của chính mình, có giọng nói từ hai bên trái phải vang lên.
“Gì… vậy, em đang một mình làm anh hùng hả?”
“Ôi trời. Em nỡ quên các đàn chị siêu đáng tin cậy này hả?”
Hai đồng đội cùng cười, đặt tay lên hai vai Sara.
Sara bất giác thả lỏng má.
“Chị Zibia, chị Lily.”
Zibia - “Hyakki” - Thiếu nữ tóc trắng có thân hình săn chắc cùng đôi mắt sắc lẻm.
Lily - “Hanazono” - Thiếu nữ tóc bạch kim, gương mặt đáng yêu với đặc trưng vòng một đẫy đà.
“Dĩ nhiên là không quên rồi á”, Sara nói.
Là sự thật. Chỉ là cô đã hơi tập trung thể hiện quyết tâm quá mức.
“Cùng làm thôi. Em cần sức mạnh của các chị á.”
Từ hai bên trái phải, các thiếu nữ đáp lại mạnh mẽ “Ờ”, “Ừa” và vỗ vào lưng Sara.
Zibia nhe hàm răng trắng, vẻ mặt như xấu hổ.
“Ây chà, tự nhiên thấy bồi hồi ghê, cái nhóm 3 người này… Kể từ hồi nhiệm vụ ‘Shikabane’ rồi ấy nhỉ?”
“A… phải rồi. Lúc tụi mình cải trang thành hầu gái và thâm nhập cùng chị Grete ấy.”
“Đúng rồi á. Khi đó chúng ta bị loại khỏi nhiệm vụ mà.”
“Ừm, chị Grete thực chất là người được sếp tin tưởng nhất, cho nên bị loại khỏi nhiệm vụ ‘Shikabane’ chỉ có 3 chúng ta thôi.”
“Xí. Dám loại bé Lily này! Đến tận bây giờ đây vẫn không tha thứ đâu nhá!”
“A haha. Chị thù dai quá á.”
“Giờ nhớ lại thấy cũng hợp lý mà. Tụi mình toàn được Monika, Grete và Tia giúp thôi.”
“Tớ không phủ nhận nhưng cũng chính vì vậy mà…”
“... Lần này đến lượt chúng ta giúp họ á.”
Khi cả ba đồng loạt nói đến đó, Zibia giơ cao nắm tay lên trần nhà.
“Tiến lên nàoooo, nhóm không được chọn!”
“Làm thôi!”, “Rõ!”
Một cuộc đối thoại sôi nổi, không ra dáng điệp viên.
Vừa thể hiện sự thiếu chín chắn của các cô gái nhưng đồng thời cũng là minh chứng cho sức mạnh không thể bị khuất phục trước những khó khăn.
◇◇◇
Tiểu thuyết gia Diego Kruger là một tay nghiện ma túy.
Tuy trước đây chuyên mảng lịch sử nhưng khi tiểu thuyết về các chủ đề thần bí trở nên thịnh hành, Diego buộc phải thay đổi thể loại chấp bút theo yêu cầu của nhà xuất bản. Đối với một người xem tiểu thuyết lịch sử là thể loại văn chương cao cấp như ông ta, thần bí chỉ là thứ thô tục. Mỗi khi viết một đoạn, ông ta lại thấy nghẹt thở. Dạ dày sôi sùng sục. Ông ta vò đầu bứt tóc. Thi thoảng, phải dùng rượu để giải sầu.
Càng ngày Diego lại càng tìm đến những thứ kích thích hơn, khi nhận ra thì hai tay đã nhúng sâu trong thuốc phiện.
Người vợ đã bỏ đi từ lâu.
Ông ta thậm chí còn không để ý đến việc ấy. Bây giờ, để viết được một câu, ông phải mơ mơ màng màng với ống tiêm trên tay trong căn hộ ở ngoại ô của mình.
… Cơ quan tình báo của Đế quốc Galgado đang sử dụng căn phòng của ông ta làm nơi ẩn náu.
Một thành viên của “Hebi” tên Shiro-gumo đang ngậm điếu thuốc trên môi, ngồi ở sofa và đếm từng xấp tiền.
Hắn có quả đầu nhìn như cây nấm. Đôi mắt đục ngầu, đờ đẫn cùng làn da trắng nhởn thiếu sức sống. Chiếc lưng còng khiến hắn nom nhỏ bé hơn vóc dáng thực tế. Các đồng đội vẫn thường chế giễu hắn rằng “Ngoại hình trông gớm ghiếc” hoặc “Nhìn yếu nhớt”.
Shiro-gumo liên tục tặc lưỡi trong khi dùng các đầu ngón tay khẳng khiu lật từng tờ tiền.
“Cái gã tiểu thuyết gia nghiện thuốc ấy chưa chết à?”
Có giọng nói vang lên từ phía sau.
Người đàn ông đội chiếc mũ đen trùm kín mặt. Tuy nhiên, vóc dáng và ba cánh tay phải chìa ra từ áo khoác giúp Shiro-gumo nhận ra đó là đồng đội của mình. Hai cánh tay bằng máy sáng loáng vươn ra, ôm lấy cánh tay phải đầy những vết sẹo to tướng.
… “Kuro-kamakiri”
Hắn cũng là một thành viên của “Hebi”.
Shiro-gumo ném ánh mắt về phía Diego đang nằm ở góc phòng.
“Không hề, hắn ta đang phê thuốc và tè bậy cả ra kìa. Đi dọn đi.”
“Tại sao tao phải dọn chứ.”
“Thì mày thấy đó, tao đang làm việc mà. Lão già đó không còn nhiều tiền như tao đã nghĩ. A, chết tiệt. Cứ tưởng tiểu thuyết gia phải kiếm được nhiều tiền chứ,”
Nhìn chăm chăm vào quyển sổ tiết kiệm cướp được từ tay Diego, Shiro-gumo ôm đầu.
Hắn đang chờ nguồn cung tiền từ Đế quốc nhưng kẻ vận chuyển đã bị đơn vị phản gián của CIM bắt khiến đầu mối liên lạc bị gián đoạn. Rốt cuộc đành phải đẩy tay tiểu thuyết gia ngu ngốc sa đà vào nghiện ngập và cướp đoạt tiền từ đó.
“Thế thì chịu thôi.”
Kuro-kamakiri thở dài một hơi, ngồi xuống chiếc sofa ngay trước mặt Shiro-gumo.
“Tao không làm tiếp nhiệm vụ được nữa đâu. Rút đây.”
“Đừng tuyên bố rút bằng cái kiểu dễ dàng như đang chào hỏi ấy.”
Shiro-gumo cuộn tròn thêm chiếc lưng còng, đưa tay lên mặt.
Liên lạc viên của “Hebi”, điều phối nguồn tiền và vũ khí lẫn lấy lòng các thành viên, tất cả đều do Shiro-gumo đảm nhận. Hắn thường xuyên phải “dưới cơ” các thành viên kỳ quặc trong đội.
“Mày nói nghe dễ thật đấy. Trong khi vì con nhóc ‘Hyoujin’ đó mà kế hoạch của tao hỗn loạn hết…”
“Vậy về nước cho xong.”
Kuro-kamakiri nói.
“Đã hoàn thành nhiệm vụ của ‘Hebi’. Đã ám sát thái tử Darin và cục trưởng Mia Godolphin. Tuy tao có hơi bận tâm về tài liệu điều tra của ‘Houraku’ nhưng cũng không cần phải nhúng tay sâu thêm nhỉ.”
“... Có lẽ vậy.”
“Cần phải giết cả ‘Kagaribi’ à?”
Nghe đến tên kẻ thù truyền kiếp, Shiro-gumo dừng tay đếm tiền lại.
“Một nửa là do tư thù cá nhân”, hắn đáp.
“Hắn đã giết Gin-semi và bắt đại ca Murasaki-ari.”
“Lý do nhỏ nhặt nhỉ.”
“Ồn ào. Nửa còn lại mày cũng biết rồi còn gì?”
Shiro-gumo nhổ điếu thuốc lá xuống sàn, giẫm lên.
“Trong tương lai gần, ‘Kagaribi’ sẽ kế thừa di nguyện của ‘Kouro’ và gây ra tội ác tồi tệ nhất trong lịch sử loài người.”
Đoạn hướng ánh mắt giận dữ về phía Kuro-kamakiri.
“Đại ca Murasaki-ari đã thua liểng xiểng. Trễ quá rồi. Sớm muộn gì hắn cũng tìm ra sự thật về ‘Kouro’. Lúc đó sẽ không thể nào ngăn lại được. Rồi hắn sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất của ‘Hebi’.”
“... Mày mà cũng nói được đến đó à?”
“Cứ chống mắt lên mà xem. Nói không ngoa, đây sẽ là bước ngoặt trong lịch sử nhân loại. Nếu thất bại, một thế giới nơi kẻ yếu bị chà đạp sẽ lên ngôi.”
Shiro-gumo đưa tay với lấy khẩu súng bắn tỉa yêu thích đặt cạnh đó.
“Tao muốn giết hắn hơn bất cứ điệp viên nào trên thế giới. Và thời khắc lúc này là cơ hội bằng vàng. Lúc chân hắn đang bị thương lại còn bị CIM giam cầm.”
Hắn đang nắm được trong tay các thông tin nội bộ.
Kế hoạch ban đầu của hắn là điều khiển Monika thông qua “Midori-chou” để khiến Klaus tiêu hao sức lực. Tuy thực tế không thể hoàn thành nhưng khiến Klaus bị thương cũng là quá đủ.
Không điều gì khiến hắn vui sướng hơn việc Klaus lìa trần.
Kuro-kamakiri giơ cánh tay phải lên như để khoe chiếc tay giả của mình.
“Khi trước tao cũng có nói rồi. Tao sẽ không dùng toàn lực đâu. ‘Shatetsu No Ono’ đã bị hư.”
“Shatetsu No Ono” là hai cánh tay giả của Kuro-kamakiri. Hắn có thể di chuyển chúng theo ý muốn và dễ dàng hoàn thành các nhiệm vụ mà con người khó lòng làm được hạn như đốt phá, cắt xẻo và phá hủy.
“Muốn sửa hoàn toàn phải quay về nước mới được. Còn sửa chữa tạm thời thì tao làm rồi.”
“Cái đó tao biết.”
“Nhưng tao sẽ làm những gì hiện tại có thể. Tuy không phải trong trạng thái tốt nhất nhưng tao đây vẫn là thiên hạ vô địch. Anh hùng không bao giờ từ chối lời yêu cầu.”
“Trông cậy hết vào mày đấy.”
“Còn ‘Midori-chou’ thì sao? Đang bị bắt rồi, có cứu không?”
“Chắc sẽ tự xoay sở được thôi. Cô ta cũng là một thành viên của ‘Hebi’ mà.”
“Chắc vậy. Sẵn tay để tao cắt tóc cho. Đứng im.”
Không cần chờ câu trả lời, Kuro-kamakiri chuyển động cánh tay giả.
Nó duỗi ra, vươn đến chỗ Shiro-gumo ở cách đó 2 mét, lướt qua cạnh gương mặt hắn, và rồi tóc rơi lả tả xuống sàn.
Một túm tóc lớn rơi xuống trên đầu gối.
“... Hả?”
“Cái đó của mày trông nổi bật quá. Giờ thì tao đi đây.”
Kuro-kamakiri nói cụt lủn, không thèm ngoái đầu, bước ra khỏi phòng.
Shiro-gumo chẳng còn đủ sức lực để mắng nhiếc. “... Tóc của tôi…”, hắn thì thầm nhưng chẳng ai nghe. Đoạn thở dài trong căn phòng bốc mùi xú uế.
Bỏ xấp tiền đã đếm vào túi, hắn lôi chiếc kéo và gương ra, tỉa lại tóc mình.
Lúc đang nhấp kéo, hắn bỗng thấy suy nghĩ của bản thân trở nên sắc sảo lạ thường.
(... Thôi kệ. Giờ vấn đề là sẽ hành động bằng cách nào.)
Chẳng còn nhiều thời gian. Vừa tỉa tóc, hắn vừa nung nấu ý tưởng sát hại Klaus.
Điều khiến hắn bận tâm nhất là lời nhắn sau cùng của Monika cho đồng đội.
[... Mật danh “Keigan”. Hãy nhờ người ấy. Không ai ngoài người ấy có thể đánh bại “Hebi”.]
Không thể không suy nghĩ.
… “Keigan” là ai vậy?
Shiro-gumo chẳng liên tưởng được đến ai. Hắn đang nắm trong tay dữ liệu về các điệp viên của nước Cộng hòa Deen. Nhờ Guido - kẻ phản bội của “Homura” nói cho biết.
… Klaus - “Kagaribi” không thân thiết với ai ngoại trừ các thành viên của “Homura”.
… Ngoại trừ Klaus - “Kagaribi” ra, tất cả các thành viên của “Homura” đều bị tuyệt diệt.
… Thông tin về những người có năng lực của nước Cộng hòa Deen đều bị tiết lộ cho “Hebi”.
Nếu như vậy, liệu còn kẻ nào đủ sức đánh bại chúng ta sao? Có kẻ nào mà hắn tin tưởng ư? Không, chắc chắn không có.
(... Ả chém gió? Hay còn có ý nghĩa gì khác?)
Cần đối sách gì nhỉ? Hay đó chỉ là cái bẫy để phe ta phải suy nghĩ quá mức, dẫn đến rối loạn?
“Thú vị đó. Tao sẽ chơi ‘khô máu’ với tụi mày. Gắng chống cự đến hơi thở cuối cùng xem nào.”
Shiro-gumo đã tỉa tót xong. Hắn chải tóc lên cao.
“‘Hebi’ và ‘Homura’... Chiến một trận cuối cùng thôi nào, lũ quái vật.”
◇◇◇
Điệp viên được đặt cho mật danh “Keigan” trầm ngâm quan sát thủ đô Liên bang Fend từ trên nóc một tòa nhà của Huro.
Trong đầu vang vọng lên những lời Klaus đã nói.
Vào một đêm lạnh lẽo, Klaus tiến đến chiếc giường nơi “Keigan” đang ngủ. Tuy không phải mới đối diện lần đầu nhưng anh lại mím chặt miệng, mặt lộ vẻ căng thẳng.
[Tôi sẽ nói theo cách lịch sự. Tôi cần sức mạnh của em.]
Anh cúi đầu.
“Keigan” nhớ như in cảm giác ngạc nhiên của bản thân khi ấy.
Một thanh niên thường ngày vẫn hay tỏ thái độ chẳng mấy lịch sự lại chịu nhún nhường đến thế.
[“Tomoshibi” đã giao chiến với “Hebi” nhiều lần. Thông tin về “Tomoshibi” cũng đã rò rỉ không ít. Vì vậy, để “Hebi” trở nên rối loạn, cần phải có một sức mạnh mới.]
Klaus nói.
[Tôi muốn chào đón em trở thành điệp viên mới của ‘Tomoshibi’.”
[...]
“Keigan” không biết nên trả lời ra sao.
Khi “Keigan” nhìn chăm chú vào Klaus như đáp lại, anh gật đầu.
[Để tôi đặt cho em một mật danh… ‘Keigan’. Đó là tên của em.]
“Các em ấy trông cậy hết vào em”, anh cúi thấp đầu và nói. Một quang cảnh không thể để các cấp dưới nhìn thấy.
Đón nhận quyết tâm của Klaus, “Keigan” gật đầu.
Nhớ lại đoạn kí ức với Klaus, “Keigan” khẽ thở dài.
Đã sắp đến lúc phải làm gì đó. Vấn đề là thời điểm.
… Mang tiếng là chiến lược của “Tomoshibi”. “Keigan” tuyệt đối không được để lộ tung tích.
Phải hoàn thành vai trò cứu đội, với tư cách một thành viên mới của “Tomoshibi”.

Cốt Lõi M&A - Chiến Lược - Hợp Đồng - Tranh Chấp
Đây là phiên bản nâng cấp của cuốn sách có tên là “Pháp lý M&A Căn bản” được phát hành lần đầu vào năm 2018.
Kế thừa phiên bản đầu tiên, cuốn sách này đi tìm triết lý, nỗ lực giải thích chi tiết, “địa phương hóa” các điều khoản của hợp đồng M&A theo thông lệ tốt nhất, đối sánh các điều khoản đó với pháp luật Việt Nam.
Kỹ thuật thẩm định pháp lý, một phần quan trọng của quy trình M&A, cũng được trình bày chi tiết, thực dụng, có hệ thống.
Lần đầu tiên tại Việt Nam, các tranh chấp điển hình trong lĩnh vực M&A được phân tích, bình luận một cách chuyên sâu, từ bối cảnh và diễn biến đến việc đúc rút kinh nghiệm thực tiễn, giúp các bên phòng ngừa rủi ro và giải quyết hiệu quả khi tranh chấp phát sinh.
Ba nội dung cốt lõi là: (i) lập và triển khai chiến lược; (ii) soạn thảo, đàm phán, giao kết và thực hiện hợp đồng; (iii) phòng ngừa và xử lý tranh chấp phát sinh, được tác giả trình bày đan xen vào quy trình thực hiện giao dịch M&A, giúp người đọc có cái nhìn toàn diện, thực tiễn và hiệu quả khi tiếp cận các giao dịch trong lĩnh vực này.
Mục lục:
Chương I: Căn bản về M&A
Chương II: Thỏa thuận trước khi giao kết hợp đồng chính thức
Chương III: Cơ cấu giao dịch
Chương IV: Thẩm định pháp lý
Chương V: Sơ lược về hợp đồng mua bán cổ phần
Chương VI: Chi tiết về điều khoản phân bổ rủi ro
Chương VII: Hoàn tất và sau hoàn tất
Chương VIII: Thỏa thuận cổ đông và điều lệ
Chương IX: Tranh chấp
Chương X: Một số vấn đề khác.

Thế Giới Khác - Tập 2 - Tìm Nhau Từ Hai Cõi Âm-Dương
Thế giới khác 2: Tìm nhau từ hai cõi âm – dương là những minh chứng tiếp theo cho sự tồn tại của một thế giới tâm linh hiện diện qua từng con chữ. Thế giới tâm linh tồn tại. Thế giới ấy không phải là sự huyễn hoặc của tâm tưởng và niềm tin một chiều của con người, hay qua sự thêu dệt của dân gian, hay chỉ là lớp áo dày và trang trọng khoác bên ngoài các lễ nghi, tập tục như một văn hóa lâu đời của con người, bất chấp niềm tin và tư tưởng ngược chiều của con người vào vô thần và hữu thần.
Tác giả – nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài chính là người ghi chép lại tất cả những hiểu biết về thế giới giới tâm linh đã và đang phủ bóng lên đời mình, trung thực lưu lại kiến thức và trải nghiệm trong gần một phần tư thế kỷ sở hữu năng lực tâm linh, thực hành công việc tiếp xúc với vong hồn và tìm mộ liệt sĩ trong vai trò nhà ngoại cảm công tác trong các cơ quan nghiên cứu về tiềm năng con người của Việt Nam.
Về tác giả:
Nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài sinh ngày 5/5/1965 tại Điện Biên Phủ.
“Tôi nghĩ người có khả năng ngoại cảm và người nghiên cứu khoa học ngoại cảm phải dấn thân vì mục tiêu khám phá sự thật và đóng góp vào kho tàng tri thức của nhân loại.
Hơn hai mươi năm trải nghiệm tâm linh giúp tôi hiểu được rằng, thế giới tâm linh đang đồng hành cùng chúng ta thông qua sức mạnh của tình yêu thương. Nhận thức về một thế giới tiếp tục sau cái chết sẽ khiến con người sống tốt đẹp, mạnh mẽ và chuẩn mực hơn.
Các cơ quan tác giả từng công tác:
- Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người
- Liên hiệp khoa học UIA
- Viện Nghiên cứu và Ứng dụng tiềm năng con người
- Trung tâm Nghiên cứu văn hóa tâm linh, thuộc Viện Nghiên cứu văn hóa phương Đông
Mục lục:
Nội dung cuốn sách là 3 câu chuyện đi tìm mộ liệt sĩ có thật, được viết dưới lăng kính của nhà ngoại cảm:
- Tìm anh giữa miền Đông Nam Bộ: Kể về hành trình 3 chị em gái đi tìm mộ anh là liệt sĩ Lê Xuân Hạc ở miền Nam Việt Nam.
- Tìm cha trên đất Triệu Voi: Kể về hành trình con đi tìm cha là liệt sĩ Lương Xuân Tách ở đất nước Lào.
- Trái tim người chiến sĩ Tây Nam: Kể về hành trình chiến đấu của 3 người chiến sĩ – Lê Thái Thọ, Nguyễn Phú Long, Quang Minh – trong chiến tranh biên giới Tây Nam và hành trình anh thương binh Lê Thái Thọ đi tìm mộ đồng đội là liệt sĩ Quang Minh ở đất nước Campuchia.
Những câu chuyện được viết chân thật, có cảm xúc và giàu chất văn học; thể hiện tư tưởng nhân văn và lý lẽ khoa học, rõ ràng của tác giả. Mặc dù viết về đề tài ngoại cảm, tâm linh nhưng cuốn sách truyền tải những kiến thức khoa học và thông điệp nhân văn.
Trích đoạn sách:
“Trải nghiệm công việc tâm linh không giống như bất cứ công việc nào. Mỗi gia đình tìm mộ người thân đều có câu chuyện khác nhau, trải dài từ quá khứ đến hiện tại. Khả năng ngoại cảm gắn liền và tồn tại trong một con người không phải một cỗ máy vận hành máy móc về các công việc như tiên tri, gọi hồn, áp vong, tìm mộ… Tôi là trung gian chắp nối những đoạn đứt quãng trong câu chuyện dài xuyên suốt từ quá khứ đến hiện tại cuộc đời của họ. Thực chất nhà ngoại cảm là cầu nối âm – dương, thông qua nhà ngoại cảm, người sống và người chết được giao thoa gặp gỡ, chia sẻ, thể hiện tình cảm và thấu hiểu lẫn nhau. Người âm và người trần cùng gỡ mối khúc mắc để mang lại bài học nhân văn, ý nghĩa tích cực cho đời sống con người. Tôi hiểu dần ra lý lẽ của tình nghĩa, đạo lý làm người cả hai cõi. Đấy mới thực là ý nghĩa đích thực của đời sống tâm linh tồn tại xuyên suốt trong tâm thức con người.”
“Một mình tôi ngồi trước mộ anh để cầu khấn bát hương sẽ hóa hoặc vong anh sẽ nhập vào mình, còn hai chị đi thắp hương cho các liệt sĩ khác trong nghĩa trang. Đến khoảng hơn 11 giờ, tôi thấy chị cả bảo hương cắm ở mộ chung số 25 liệt sĩ đã hóa, ba chị em tôi cùng với anh Phong quản trang ngồi quanh mộ anh tôi để cầu khấn. Đúng 12 giờ trưa, bát hương trên mộ mà cô M và cô Hoài chỉ dẫn là mộ anh tôi, hóa cháy đùng đùng. Cháy xong, các chân nhang xòe ra như một bông cúc đại đóa. Anh trai tôi chắc đã nghe thấy lời khẩn cầu của chị và hai em gái, ba chị em chúng tôi khóc òa lên thương xót anh. Tôi điện ra báo cho cô Hoài biết bát hương đã hóa, cô nói:
- Xin chúc mừng chị, đúng liệt sĩ nhà chị rồi đó, thế nhưng để khẳng định chắc chắn, gia đình chị vẫn phải làm thủ tục xin mẫu xương trong mộ đi giám định chị nhé.”
Trích Tìm anh giữa miền Đông Nam Bộ

Thất Kiếm Ma Thuật Thống Trị Thế Giới - Tập 1
Từ tác giả được bầu chọn thuộc top những tác giả light novel xuất sắc nhất trong thập kỷ vừa qua theo tạp chí Kono light novel ga sugoi!, Thất kiếm ma thuật thống trị thế giới mang tới những màu sắc phép thuật tương tự như trong tác phẩm kinh điển Harry Potter, lại giao thoa với thể loại học viện đại chiến vốn rất được ưa chuộng trong giới light novel.
Câu chuyện tập trung vào nhân vật chính Oliver và hành trình của cậu tại trường phép thuật Kimberly. Mùa xuân đến, Oliver cùng rất nhiều học sinh mới nhập học tại Kimberly. Khoác lên mình tấm áo choàng đen , bên hông mang đũa phép trắng và thanh trượng kiếm, với niềm kiêu hãnh và sứ mệnh ẩn giấu trong tim, những mầm non pháp sư ấy được chào đón bởi con đường hoa nở rợp bóng anh đào và đoàn diễu hành sinh vật phép thuật hoành tráng.
Tuy nhiên, sự phấn khích và hy vọng ấy cũng chẳng mấy chốc đã vụt qua. Họ liên tục phải hứng chịu những đợt tấn công từ rất nhiều mối đe doạ đang được thai nghén trong chính Kimberly. Một mê cung dưới lòng đất ngẫu nhiên nuốt chửng các học sinh, những đàn anh đàn chị chẳng khác gì quái vật, những đợt sóng ngầm từ những phe phái đối lập như đại diện cho một xã hội phép thuật thu nhỏ.
Trong khi cố gắng cùng bạn bè của mình sống sót ở một nơi ma quỷ như vậy, Oliver đã bén duyên cùng với một cô gái – Nanao – một nữ samurai với thanh kiếm Nhật vắt trên hông. Thành tố phép thuật của cô ấy tinh khiết và trắng ngần, tựa như một người vô cùng thân thuộc với Oliver. Khoảnh khắc cả hai giao kiếm trong trận đấu tập, cả Oliver và Nanao đều ngay lập tức nhận ra đối phương chính là định mệnh không thể tách rời trong con đường pháp sư cũng như kiếm phép thuật của mình.
Câu chuyện xoay quanh kiếm ma thuật của hai người họ giờ đây chính thức bắt đầu.
Mục lục:
Dẫn nhập
Chương 1: Lễ nhập học
Chương 2: Kiếm phép thuật
Chương 3: Đấu trường vòng tròn
Chương 4: Xà nhãn
Phần kết
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Bokuto Uno
Tôi là một tác giả lang thang. Lúc nào tôi cũng bận rộn di chuyển tới lui giữa thành phố và nông thôn. Dành thời gian ở nhiều nơi xen kẽ như vậy tôi thấy tươi mới. Sau khi bình yên hoàn thành hạn nộp, tôi muốn có một chuyến đi phượt nhàn nhã dọc theo bờ biển trong tiết trời mùa thu mát mẻ.
Ruria Miyuki
Đối với một hoạ sĩ minh hoạ khép mình như tôi thì mỗi lần đến phần bình luận này tôi đều chẳng biết phải nói gì…
Nhưng mà nhé…! Nhân lúc tinh thần đang lên cao vì mùa hè, tôi đã quyết định bắt đầu đi bộ đấy.
Trích đoạn sách:
Và rồi tiết học đầu tiên cũng đã đến.
Nhóm Oliver và khoảng năm mươi học sinh khác cùng tập hợp trong một căn phòng lớn không có bàn ghế, giáo viên đầu tiên của họ xuất hiện với tấm áo choàng trắng bay phấp phới.
“Hừm, có mặt đông đủ rồi nhỉ. Vậy thì bắt đầu thôi, chào mừng các em đến với lớp học kiếm phép thuật.”
Một thầy giáo với trang phục bảnh bao, độ khoảng ngoài ba mươi tuổi. Một số học sinh nữ kêu lên vui mừng, Nanao cũng thốt ra một tiếng “Ồ” nhưng với lý do hoàn toàn khác với họ.
Oliver cũng hiểu cảm giác của cô ấy. Nếu đã có nền tảng kiến thức đủ tốt, thì chỉ cần một bước chân thôi cũng đủ để đánh giá thực lực của đối phương.
“Tôi tên Luther Garland, là giáo viên phụ trách. Tôi sẽ là người dạy các em về kỹ năng kiếm phép thuật trong ít nhất là bốn năm, còn nhiều thì là bảy năm tới.”
“Các em có thể gọi tôi là thầy Garland, hoặc sư phụ Garland cũng được, tôi không bận tâm đâu. Ở đây chúng ta không khắt khe về lễ nghi phép tắc đến thế. Bản thân tôi cũng không giỏi những chuyện đó lắm.”
Thầy Garland giới thiệu với giọng điệu thân thiện, có thể thầy ấy muốn giảm bớt sự căng thẳng của học sinh chăng. Nhận thấy việc đó đã phát huy chút tác dụng, thầy tiếp tục nói.
“Rồi, chúng ta đi ngay vào trượng kiếm… dù rất muốn thế, nhưng buổi học đầu tiên bắt buộc phải là tìm hiểu khái niệm đã. Tuy nghe có thể nhàm chán, nhưng hãy để tôi giúp các em ôn lại nguồn gốc của kiếm phép thuật.”
“Có em nào có thể trình bày nguồn gốc của lĩnh vực này không?”
“Em ạ, thưa sư phụ Garland!”
Đứng bên cạnh Oliver, Pete là người đầu tiên giơ tay. Thầy Garland nhìn cậu ấy mỉm cười.
“Trả lời hay lắm, Mr. Reston, vậy thì tôi xin nhờ em. Em cứ từ tốn giải thích không cần gấp.”
Gương mặt Pete sáng rực lên sau khi được thầy cho phép. Sau khi hắn giọng vài lần, cậu trai hăng hái phát biểu.
“Ngày nay, mỗi chúng ta đều vắt trên hông một thanh trượng kiếm và một cây đũa phép trắng. Nhưng trước kia, thứ duy nhất các pháp sư mang theo bên mình là một cây “đũa phép” theo đúng nghĩa đen. Giống với thứ chúng ta gọi là đũa phép trắng hiện giờ đây.
Dù không có lưỡi kiếm, nhưng chúng cũng đã là quá đủ để có thể thi triển phép thuật. Thậm chí một pháp sư mang theo kiếm có thể bị xem là hành động nhục nhã. Không hề quá khi nói chúng chỉ là vũ khí của những người bình thường không thể chạm đến những điều mầu nhiệm.”
“Em nói rất chính xác. Tiếp tục đi.”
“Vâng. Xu hướng đó thay đổi vào bốn trăm năm trước, năm 1132 theo đại lịch. Mọi chuyện bắt đầu khi đại pháp sư thời gian Wilf Barawell bị một kiếm sĩ người bình thường chém chết.
Tuy việc người bình thường ra tay giết được pháp sư đã xảy ra khá nhiều trong quá khứ, nhưng điểm đặc biệt đầu tiên trong vụ này chính là nạn nhân của nó. Ngài Badawell là một pháp sư có thực lực và tầm ảnh hưởng, đến mức được xưng tụng là “Cơn lốc Darmwall”. Còn điểm đặc biệt thứ hai… thứ hai là… ờm…”
Pete ngập ngừng. Có vẻ do đột nhiên phải nói quá nhiều mà bỗng cậu chẳng thể nhớ ra phần nội dung sau tiếp sau đó nữa.
Thấy bạn mình đang gặp khó, Oliver đứng bên cạnh thì thầm.
“Đó không phải ám sát.”
“Đ-Đúng rồi. Điểm đặc biệt thứ hai là đây không phải một vụ ám sát bất ngờ. Đây là một trận đấu đường đường chính chính sau khi cả hai đã biết rõ ý định chiến đấu của nhau.”
“Tôi bất ngờ vì em còn nhớ được cả biệt danh của ngài Badawell đấy, tiếp tục đi.”
“Vâng. Cho đến khi sự kiện này xảy ra, người ta thường cho rằng pháp sư mà bị người thường giết chỉ có thể là do họ bất cẩn thôi. Cơ sở khiến họ nói thế là vì cho rằng chỉ một câu thần chú cơ bản niệm nhanh thôi cũng có thể vô hiệu hóa người bình thường rồi.”
“Thế nhưng, một bộ phận pháp sư tận mắt chứng kiến cái chết của ngài Badawell đã nhận ra, rằng bọn họ quá chậm.”
Oliver gật đầu đồng ý trong lòng… Một nhát chém qua rèn luyện thậm chí còn nhanh hơn chiều một câu thần chú tức thời.
“Sau đó, bọn họ bắt đầu nghiêm túc phân tích nguyên nhân dẫn đến sự thất bại ấy, và sớm đi đến một kết luận thực tế và rất khắc nghiệt.
“Trong một khoảng cách nhất định, dù có là pháp sư giỏi đến đâu đi nữa thì vẫn sẽ bịđối phương chém chết trước khi kịp niệm bất kỳ một câu thần chú nào.”
Đây chính xác là lý do tại sao người được xưng tụng nhờ có tốc độ niệm phép nhanh như ngài Badawell lại thua. Chẳng có sự bất cẩn nào ở đây cả, ngài ấy đã thua chính quy luật.”
Nhận thấy rằng bài phát biểu đã kết thúc, Garland vỗ mạnh hai tay khiến chúng phát ra tiếng bộp bộp.
“Rất tuyệt vời, Mr. Reston. Tôi dám đóng dấu xác nhận đây là bài khái quát dễ hiểu nhất tôi được nghe trong vài năm qua. Tôi còn muốn mời em tiếp tục cơ, nhưng như thế tôi sẽ không còn gì để nói mất. Nên tôi có thể yêu cầu em tạm nghỉ tại đó không?”
“À-À vâng! Em xin phép ạ!”
Má của Pete đỏ bừng sau khi nhận được lời khen từ thầy giáo. Điều đó khiến Oliver mỉm cười, nhưng đồng thời cậu cũng phát hiện ra một số học sinh xung quanh đang bí mật thì thầm gì đó với nhau.
Họ ghen tị với cậu ấy chăng?
Đối với những học sinh được sinh ra và “giáo dục tốt” trong gia đình pháp sư thì việc một học sinh xuất thân từ gia đình không sử dụng phép thuật đạt được thành tích nổi trội chắc chắn không phải việc gì vừa mắt.
“Thật ngại khi phải thừa cơ hội nối tiếp bài phát biểu của em ấy… Nhưng tóm lại, đó chính là lý do khiến pháp sư chúng ta phải bắt đầu mang theo kiếm. Để đối phó với các đòn tấn công tầm gần mà thần chú không thể xử lý kịp, chúng ta cũng cần phải có vũ khí trong tay. Để không phải chịu chung số phận như ngài Badawell.”
Ngừng nói một đoạn, thầy Garland bắt đầu đặt tay lên thanh kiếm đang vắt trên hông mình.
“Nhưng vấn đề chính là ở đây. Nếu chỉ đơn giản là mang theo kiếm, như vậy chúng ta cũng chỉ có cùng điều kiện chiến đấu với đối thủ thôi. Đương nhiên các em sẽ cảm thấy bất an có phải không?
Nếu đãở khoảng cách gần đến mức không có thời gian niệm chú, vậy việc chúng ta là pháp sư còn cóý nghĩa gì nữa?
Các em Không cần lo lắng, nếu thật vậy thì từ đầu đã chẳng thành lập môn học này rồi.”
Nói xong, thầy Garland rút thanh trượng kiếm của mình ra, giơ cao lên đầu để các học sinh đều có thể dễ dàng nhìn thấy.
Ngay lập tức, từ lưỡi kiếm bốc lên một ngọn lửa bùng lên dữ dội. Vung thanh kiếm rực lửa của mình sang hai bên, Garland tuyên bố.
“Cho dù không thể sử dụng thần chú đi nữa, chúng ta vẫn có những cách sử dụng phép thuật như thế này. Bắt lửa ngay lập tức trong khi chẳng cần phải nói một lời nào, gọi gió mời sét… những việc như thế là hoàn toàn khả thi.”
Ngọn lửa vừa tắt, một tia sét trắng xanh lóe lên nơi mũi kiếm, khiến các học sinh đều phải “Ồ” lên cảm thán.
“Đương nhiên, uy lực của nó chẳng đáng gì khi so với thi triển phép thuật bằng thần chú. Các em gần như không thể đánh bại một người khác chỉ bằng cách này. Do rất khó kiểm soát và cũng chẳng có ích gì ngay cả khi đã thành thục, lĩnh vực này đã bị các pháp sư trước thời Badawell ngó lơ. Nhưng giờ chắc các em hiểu rồi chứ. Nếu “kết hợp chúng với một thanh kiếm” thì sao?”
Các học sinh đều thấu hiểu một cách rõ ràng. Phải, cho dù sức sát thương của chúng có yếu đi nữa, nhưng có rất nhiều cách để ứng dụng như làm mù mắt hay đánh lạc hướng. Kết hợp những thứ này với kiếm thuật sẽ làm tăng đáng kể sự đa dạng của tấn công và phòng thủ. Đến mức người ta phải thành lập ra cả một hệ thống kỹ thuật mới.
Ngừng phép thuật lại, Garland đưa thanh trượng kiếm về vị trí ngang người và làm động tác chém xuống trước mặt.
“Khoảng cách chỉ cần bước lên một bước thôi là có thể chém chết đối phương bằng trượng kiếm. Người ta gọi đó là khoảng cách một bước một trượng. Lý thuyết và kỹ thuật kết hợp kiếm và phép thuật để cạnh tranh trong không gian giới hạn này được gọi là “Kiếm phép thuật”.”
Giải thích xong khái niệm, Garland đảo mắt một vòng nhìn mặt các học sinh. Sau khi xác nhận tất cả có vẻ đã hiểu, thầy nói thêm bổ sung vào nội dung.
“Nghe đến đây có thể một trong số các em sẽ muốn đặt câu hỏi. Đặc biệt nếu là những em xuất thân từ gia đình xem trọng phép thuật truyền thống thì có thể sẽ thấy phản cảm. Hay nói cách khác, có thể các em nghĩ thay vì học cái gọi là kiếm phép thuật tà đạo này, thôi thì ngay từ đầu học phép thuật như một pháp sư chân chính để hạ gục kẻ địch từ trước khi chúng vào phạm vi kiếm đi còn tốt hơn. Điều đó có thể đúng. Chỉ là tôi có một vài sự thật muốn những học sinh có suy nghĩ như vậy phải biết.
Đầu tiên, kiếm phép thuật được xem trọng trên phương diện là một kỹ thuật tự vệ. Không ai có thể mãi giữ khoảng cách với người khác một cách tuyệt đối được. Học kỹ thuật chuẩn bị và đối phó với những cuộc tấn công bất ngờ chẳng thiệt gì cho các em cả. Thế giới này chẳng ai an toàn tới mức các em có thể dõng dạc nói mình không cần đề phòng đâu. Thậm chí ngay cả ở Kimberly này cũng vậy.
Và điều thứ hai là, hiện tại lĩnh vực kiếm phép thuật này đã được phát triển phổ biến, nó không còn gói gọn là một kỹ thuật tự vệ chống lại người bình thường nữa rồi. Ngược lại, lý thuyết và kỹ thuật ngày càng được đào sâu hơn thông qua trận chiến giữa các pháp sư.
Thêm nữa, trong chiến đấu, khi thực lực của hai pháp sư càng tiệm cận với nhau, họ càng có xu hướng thu hẹp về khoảng cách dứt điểm cho thật gần. Chỉ xét riêng điều này thôi thì học kiếm phép thuật đã mang lại cho các em lợi thế rất lớn rồi.”
Oliver thầm ấn tượng với cách thầy lợi dụng các ý kiến phản đối để trình bày thêm về lợi ích. Vào buổi học đầu tiên hôm nay, việc trước nhất thầy giáo này làm chính là thuyết phục các học sinh bằng lòng học kiếm phép thuật, còn kỹ thuật sẽ được dạy sau. Có vẻ như thứ tự hướng dẫn cũng rất quan trọng đây.
“Nói dông dài vậy thôi, chứ tôi chắc có kha khá người đã được học kiếm phép thuật ở nhà rồi đúng không? Vậy nên, theo tục lệ hàng năm, tôi sẽ mời những em đã có kinh nghiệm lên đây để so tài nhằm nâng cao bầu không khí.”
Nghe xong những lời đó, đám học sinh đồng loạt tỏ ra vừa lo vừa phấn khích.
Cười khổ vì phản ứng của các học sinh y hệt như năm ngoái, Garland đảo mắt nhìn các gương mặt đang xếp hàng.
“Gì vậy? Chỉ là một sự kiện nhỏ thôi mà. Nếu không có ai ứng cử thì thôi vậy… nhưng có ai muốn không?”
Căng thẳng lan tràn khắp phòng học. Sự tự tin về năng lực của bản thân và sự tự ti khi phải vung kiếm trước vô số ánh mắt. Cảm giác muốn thể hiện nhưng cũng phải cảnh giác các học sinh xung quanh. Tất cả những điều đó đan xen vào nhau khiến họ chần chừ trong việc đưa ra quyết định.
“Có tại hạ! Tại hạ mong được thử ạ!”
Và thế rồi kết quả, người đầu tiên giơ tay không ai khác chính là cô gái phương đông, trong lòng cô chẳng hề có cảm giác muốn thể hiện, cần cảnh giác hay bất cứ toan tính gì.
Garland khoanh tay tỏ vẻ bối rối.
“Ms. Hibiya, tôi đánh giá cao sự nhiệt tình khác thường đó, nhưng em đã có kinh nghiệm chưa?”
“Thầy Garland, xin cho phép cả em nữa.”
Một học sinh khác giơ tay. Đó là một chàng trai tóc dài đứng chéo phía sau Oliver. Điệu bộ, ngôn từ và không khí cậu ta tỏa ra có gì đó giống với Chela, có thể đoán rằng cậu cũng là một người xuất thân từ gia đình quyền quý.
Thế nhưng, có cái gì đó không trung thực trong nụ cười nở ở khóe môi cậu ta.
“Em nghe nói vào ngày lễ nhập học, bạn ấy đã hạ con Troll chỉ bằng một nhát kiếm. Nếu câu chuyện đó không phải dựng lên thì em mong nhân cơ hội này được chiêm ngưỡng kiếm thuật phương đông của bạn ấy ạ.”
Nói rồi, cậu ta liếc nhìn Nanao với ánh mắt không có một chút thiện chí. Các học sinh đứng xung quanh thì tủm tỉm cười. Nhìn thấy điều đó, trong lòng Oliver đã tin chắc, tất cả công trạng của Nanao khi liều mạng đánh bại con Troll, hắn định sẽ cướp hết tất cả ngay tại đây. Tận dụng lợi thế đối thủ của hắn chỉ là một người chỉ mới làm quen với kiếm phép thuật.
“Hừm, được thôi, nếu cả hai em đều đồng ý.”
“Em mong được so tài với bạn Nanao ạ.”
Vừa kịp nhận ra, đã thấy Oliver giơ cao cánh tay dõng dạc nói thế. Căn phòng trở nên ồn ào. Tên học sinh nam bị phá đám ném cho cậu một ánh mắt đầy khó chịu.
“Này cậu, chờ chút nào. Tôi mới là người giơ tay trước mà phải không?”
“Cậu mới phải chờ đấy. Tôi quen với Nanao trước, còn từng có duyên cùng cô ấy chiến đấu với con Troll nữa.”
Oliver chẳng nhún nhường đáp lời. Khiến tên học sinh nam nóng bừng mặt nhăn nhó. Nhìn thấy thế, Oliver đã đoán được lý do và “À” lên một tiếng. Chắc hẳn hắn cũng là một trong đám đông học sinh quay lưng bỏ chạy trong vụ việc con Troll đây mà. Dù cậu cũng chẳng thể đổ lỗi cho hắn vì chuyện đó được.
“Mày…!”
Bị kích động cảm giác mắc nợ, sự thù địch của tên học sinh nam giờ đã tập trung hết sang Oliver. Cậu cũng trừng mắt nhìn lại không chút sợ hãi. Trong ánh mắt thể hiện rõ suy nghĩ “Giờ có muốn tôi làm đối thủ thì tôi cũng chẳng bận tâm đâu”.
“Tôi sẽ làm đối thủ của cậu, Mr. Andrews.”
Ngay sau khi Oliver vừa hạ quyết tâm, một giọng nói thanh lịch đột nhiên chen ngang. Đó chính là giọng của Chela, cô ấy đang đứng ngay hàng đầu bên cạnh Katie. Tên học sinh nam giật mình vì đột nhiên bị gọi bằng họ, quay sang nhìn cô.
“Ms. McFarlane…”
“Kiếm thuật của Nanao đúng là rất tuyệt vời, nhưng với tư cách một pháp sư thì cô ấy cũng chỉ mới chập chững bước vào nghề. Thật khó khi bắt cô ấy phải đối đầu với kiếm phép thuật mà cậu đã dày công khổ luyện ở nhà ngay lần đầu nhìn thấy không phải sao.”
“Cùng là so tài thôi, nếu cậu đánh bại tôi không phải chiến công sẽ hiển hách hơn sao?”
Tên học sinh nam chẳng có cách nào phản đối lại đề xuất quá hợp lý như thế. Thấy vậy còn chưa đủ, Chela tung thêm một cú chốt hạ.
“Hay là cậu quá sợ phải đối đầu với tôi ở nơi công cộng đây?”
“Làm gì có chuyện đó!”
Tên học sinh nam trả lời ngay lập tức, như thể với cái họ hắn đang mang thì chẳng còn câu trả lời nào khác thích hợp hơn nữa.
Theo dõi cuộc đối thoại đó, trong lòng Oliver lúc này, cậu đang cúi đầu thật sâu trước cô gái tóc lọn. Cô ấy vừa nhận một nửa sự hận thù mà đáng lẽ cậu phải gánh chịu.
“À, các em bàn bạc xong chưa? Tôi quyết định cặp đầu tiên sẽ là Ms. Hibiya đấu với Mr. Horn, cặp thứ hai sẽ mà Mr. Andrews đấu với Ms. McFarlane. Như vậy là được rồi chứ? Còn ứng viên nào không?”
Có lẽ không muốn can thiệp vào chuyện xích mích của học sinh, thầy Garland chẳng thèm chen một lời vào cuộc đấu khẩu đang nổ ra trước mắt. Chỉ đơn giản là chờ mọi chuyện lắng xuống rồi tiến hành thôi.
“Được rồi, vậy thì bắt đầu thôi. Tất cả các em, mở ra một khoảng trống chính giữa phòng học nào. Đúng rồi, như thế đấy. Mr. Horn, Ms. Hibiya, sau khi các bạn xong thì hai em vào trung tâm đứng đi.”
Các học sinh nghe theo hướng dẫn của thầy Garland để tự sắp xếp cho mình một vị trí đứng xem. Ánh mắt họ dán chặt vào Oliver và Nanao đang di chuyển đến chính giữa phòng học. Cả hai đứng đối mặt cách nhau khoảng cách một bước một trượng như lời thầy giải thích trước đó.
“Cúi chào, rút kiếm.”
Nghe tiếng thúc giục, cả hai đồng thời rút trượng kiếm đang vắt trên hông mình ra khỏi vỏ. Không chần chừ, Garland niệm chú.
“Không cắt xuyên, không đâm thủng (Securus).”
Ngay lập tức, trượng kiếm của Oliver và Nanao được nhuộm trong một luồng ánh sáng trắng.
Sau vài giây, ánh sáng đó đã biến mất. Garland hướng về phía hai học sinh đang trên sàn đấu, đặc biệt là Nanao đang ngây ra để giải thích.
“Tôi đã niệm một câu thần chú bất tử lên cả hai thanh trượng kiếm. Chỉ cần nó không bị phá vỡ, thần chú này có thể đảm bảo rằng dù có đâm chém cỡ nào, các em cũng sẽ không bị thương. Dù vốn từ đầu trượng kiếm của các em đã không có lưỡi rồi, nhưng làm thế này là để đảm bảo cho các em được an toàn tuyệt đối.”
Nghe xong, Nanao liền lén lấy ngón tay ấn vào mũi kiếm. Ngay lập tức, tay cô bị đẩy ra bởi một lực đàn hồi bí ẩn. Cảm thấy thú vị, Nanao ngày càng dùng nhiều sức hơn, để rồi cuối cùng ấn nguyên bàn tay vào mũi kiếm. Tuy nhiên, dù làm đến vậy mà vẫn không có một giọt máu vào chảy ra, Nanao lộ rõ vẻ ấn tượng.
“Ồ, thật luôn này.”
“Theo nguyên tắc, các học sinh chỉ được cho phép thử sức với nhau trong trạng thái được niệm thần chú này. Nếu có em nào phá luật thì sẽ phải hứng chịu hình phạt rấấấất khắc nghiệt đấy, nên nhớ cẩn thận. Cứ chờ sau khi lên lớp cao hơn đi, các em sẽ có quyền làm suy yếu hiệu quả để có cảm giác thực chiến hơn.”
Sau khi ra cảnh báo, Garland tiếp tục công bố quy định của trận đấu.
"Tuy trong lúc chiến đấu, các em có thể sẽ nới giãn khoảng cách với nhau, nhưng dù trong trường hợp đó thì lần này cũng không được dùng thần chú. Trong tiết học kiếm phép thuật mà đột nhiên dùng thần chú thì khó coi lắm.
Không có giới hạn thời gian, trận đấu sẽ kết thúc khi một trong hai bên ra được đòn chí mạng trước, tôi sẽ là người phán định. Điều tôi muốn các em chú ý là một đòn vào cánh tay đang cầm trượng kiếm cũng sẽ tính là đòn chí mạng, tương tự như khi đánh trúng đầu và ngực.
Trong trường hợp cánh tay còn lại trúng đòn, trừ khi đòn đánh chỉ trúng vào giáp tay, còn lại tôi sẽ cấm sử dụng cánh tay đó và cho tiếp tục trận đấu.”
Garland dứt lời sau khi đã hoàn thành bổn phận giải thích và để cho hai học sinh một khoảng thời gian để hiểu rõ. Oliver gật đầu, trong khi Nanao vẫn cố nghĩ thêm một chút trước khi đặt câu hỏi.
“Sư phụ Garland, trong trường hợp cầm kiếm bằng cả hai tay thì sao ạ?”
Garland tròn mắt, nhìn xuống tay Nanao, đúng thật cô ấy đang cầm chuôi kiếm bằng cả hai tay. Trong khi quy định thầy vừa công bố chỉ để áp dụng cho người cầm trượng kiếm bằng một tay.
Giáo viên môn kiếm phép thuật khoanh tay nghĩ ngợi, nhưng rồi nhún vai như thể mình đành bó tay.
“Do có quá ít tiền lệ nên tôi chưa thể ra quy định, nhưng chỉ riêng hôm nay thôi, cứ cho là tay nào bị đánh trúng cũng đều là đòn chí mạng đi.”
“Đã rõ.”
Nanao gật đầu. Từ cuộc trao đổi vừa rồi, Oliver thầm tái khẳng định một sự thật mà cậu đã để ý từ lâu.
Lúc chiến đấu với con Troll cô ấy cũng cầm kiếm bằng hai tay, vậy ra đó đúng là một thanh kiếm hai tay sao?
Trượng kiếm mà các pháp sư sử dụng thường chỉ là những thanh đoản kiếm giới hạn trong độ dài từ 13 inch (33cm) đến 22 inch (56cm) thôi. Nếu dài hơn sẽ tốn thời gian để vung kiếm, như vậy thì niệm một câu thần chú sẽ nhanh hơn. Và do kiếm ngắn nên cầm nó bằng một tay trở thành một việc đương nhiên.
Nhưng rõ ràng thanh kiếm của Nanao dài hơn 22 inch, nếu cộng cả chuôi kiếm có khi nó còn dài hơn 25 inch (63.5cm). Cứ cho là nó không dài bằng những thanh “kiếm dài” mà người bình thường sử dụng đi, nhưng có thể nói rằng chiều dài của nó rất bất tiện nếu dùng như một thanh trượng kiếm.
“Giải thích như thế đủ rồi. Hai bên thủ thế.”
Nghe giọng của Garland, Oliver đưa chân phải và tay phải về phía trước vào thế nửa người. Hiển nhiên dùng nó như một thanh trượng kiếm sẽ rất bất tiện, do trước giờ Nanao chưa từng được học về phép thuật nên cô cũng không biết những kiến thức thông thường trong môn kiếp phép thuật này.
Từđầu đây đã là cuộc đối đầu giữa người có kinh nghiệm và dân nghiệp dư rồi. Cứ xem nhưđây là cơ hội phong ấn phép thuật để tận hưởng niềm vui giao lưu với kiếm thuật nước ngoài là được. Chỉ biết nghĩ về thắng bại thì thật đúng là thô lỗ. Hãy đánh cho thật vui rồi chọn thời điểm tốt để hạ màn thôi. Oliver quán triệt tư tưởng một cách rạch ròi trước khi đối đầu với đối phương.
“Phù.”
Phía bên kia, Nanao chầm chậm giơ cao thanh kiếm lên trên đầu. Đó là một thế đại thượng đoạn mà chàng trai chưa từng được học.
“Bắt đầu!”
Oliver vẫn bất động, giữ nguyên tư thế bất chấp việc Garland đã ra tín hiệu bắt đầu. Đúng như dự tính, cậu sẽ phòng thủ trước để quan sát tình hình, đã quyết định thế thì việc đầu tiên cần làm là chờ đối phương hành động.
Nhưng như vậy mà cũng được sao?
Một con ớn lạnh như có điện chạy dọc sống lưng Oliver, tựa như nó đang cười chế giễu vào sự ngu ngốc đó của cậu.
Nhìn thấy cái cơ thểđó rồi mà mày vẫn có suy nghĩ vớ vẩn như vậy được sao?
Khung cảnh lúc sáng hiện về một cách sống động. Cơ thể trần trụi đầy sẹo chiếm lấy tâm trí Oliver. Một cơn ớn lạnh dâng trào từ tận đáy lòng, chẳng khác gì chính bản năng vừa gióng lên hồi chuông cảnh báo.
“Nào Oliver. Lên thôi.”
Khoảnh khắc Oliver vừa vào tư thế chuẩn bị chiến đấu sau khi được linh cảm mách bảo thì toàn bộ cơ thể của cô gái phương đông đã biến thành một cơn gió.
“Ư!?”
Thoái lui là chết. Cảm nhận được điều đó, Oliver mạnh dạn bước lên phía trước. Khoảnh khắc tiếp theo, một đòn mãnh liệt đập vào thanh trượng kiếm đang chống đỡ trên tay phải của cậu.
Hai thanh kiếm va vào nhau tóe lửa ngang tầm mắt. Sự kinh hãi lấp đầy lồng ngực chàng trai. Nhanh quá, và nặng quá!
“Ư…!”
Áp lực đè lên Oliver thông qua thanh kiếm. Mới chỉ một giây sau khi nhận đòn công kích đầu tiên thôi mà tiếng răng rắc phát ra đã cho Oliver biết cổ tay cậu đã tới giới hạn rồi.
Nhưng Oliver không có thời gian để xác nhận điều đó. Cứ thế này cậu sẽ bị đẩy thẳng xuống mất!
Vừa nghĩ thế, các chiêu thức Oliver từng học như ùa về với cậu.
“Mư!?”
Tư thế của Nanao đột ngột lảo đảo. Như một lẽ hiển nhiên, bàn chân phải đáng lẽ đang trụ vững trên mặt đất đang chìm xuống sàn đến tận mắt cá chân.
Kiếm phép thuật phái Lanoff, tác động địa hình “Nghĩa trang đất lún” (Grave Soil).
Dưới sự can thiệp của phép thuật, mặt đất trở nên mềm như bùn lầy bắt lấy chân cô gái.
“Phư…!”
Với cơ thể đang sụp xuống, Nanao ngay lập tức bị gạt qua một bên. Oliver tung một đòn truy kích nhắm vào lưng cô ấy. Mặc dù trong đầu chẳng có chút mảy may ý định nương tay nào, nhưng khi đi được nửa quỹ đạo thì thanh kiếm của Oliver lại đáp xuống vai đối thủ.
“Ư!?”
Cảm nhận được sự nguy hiểm, Oliver liền nhảy lùi ra sau. Ngay sau đó, cậu nhận ra mũi kiếm chỉ đang nằm cách mặt mình 5 inch (12,7cm).
Một cú đâm thẳng trong tư thế lưng vẫn lộ ra. Thay vì quay lại và đâm, chính bản thân động tác quay lại đã được chuyển thành một cú đâm.
“Phư…”
Đó cũng là một cách để lấy lại tư thế, lợi thế về vị trí Oliver cướp đi bằng “Nghĩa trang đất lún” cũng đã không còn nữa.
Chàng trai cần phải ra quyết định thật nhanh, bởi vì giờ đây trước mặt cậu, tóc cô gái đã chuyển sang màu trắng tinh khiết nhờ nguồn sức mạnh phép thuật tích tụ. Và khoảng cách giữa họ hiện tại đang gần hơn cả một bước một trượng!
“Ha!”
Chuẩn bị cho cú va chạm tiếp theo, một vòng xoáy sức mạnh phép thuật bao quanh lưỡi kiếm, Oliver đang đặt toàn bộ kiếm thuật của mình vào trong trận đấu này.
Cả hai bước lên và gần như đồng thời tung ra cú chém bổ đầu. Hai thanh kiếm chạy trên cùng một đường thẳng rồi va chạm, đường kiếm chất chồng rồi ma sát, cắt lẫn nhau.
“Kư!”
“Ư!”
Khoảnh khắc đối đầu chỉ diễn ra trong tích tắc, động lực của bước chân khiến cả hai sượt qua đối phương. Khi khoảng cách vừa được nới rộng, Oliver lập tức xoay người để vào tư thế đánh chặn.
“Hộc hộc…”
Dù đã nới rộng được khoảng cách, toàn thân Oliver vẫn không thể ngừng nổi da gà.
Không đùa được đâu, kiếm của cô gái này là thứ dùng để giết người. Đối thủ chết dưới lưỡi kiếm ấy không chỉ một hay hai, thậm chí có khi còn nhiều hơn mười hay hai mươi người nữa kìa.
Rốt cuộc cô ấy đã tắm bao nhiêu máu đểđạt đến mức này? Thanh kiếm thật sự của một chiến binh mà chỉ những ai đãđi đến cuối con đường mới có được!
“Ở đây…”
Nanao thốt lên. Nhưng Oliver đang quá tập trung phân tích để có thể nghe thấy.
Giờ nên tận dụng phép thuật đểđánh chặn, hay là tấn công phủđầu trước? Dù cách nào đi nữa thì những chiêu thức hời hợt cũng sẽ không có tác dụng.
Biết đâu có thể từ ánh mắt để suy ra nơi cô gái sẽ nhắm tới trong lần va chạm tiếp theo. Nghĩ thế, Oliver khẽ liếc nhìn gương mặt đối thủ.
“...Thì ra, là ở đây.”
Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Oliver ngay lập tức không nói nên lời.
Những giọt nước mắt trong suốt như pha lê lăn dài trên má cô gái. Cố rặn ra từng chữ bằng đôi môi đang run rẩy vì vui mừng.
Sau khi hoàn hồn lại, Oliver mới nhận ra cô gái đang nhìn thẳng vào mình, nước mắt vẫn liên tục chảy ra không ngừng.
“...”
Suy nghĩ của Oliver trở nên trắng xóa. Lần đầu được nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái, trái tim cậu cảm giác như vừa bị đâm xuyên.
Chẳng hiểu nổi. Chỉ mới đọ kiếm có hai lần thôi mà, cô gái đã nhìn thấy gì ở cậu qua trận chiến kéo dài chưa quá mấy chục giây này chứ. Chỉ mới gặp nhau có hai ngày thôi mà, chẳng có cách nào để cậu suy đoán ra được cảm xúc của cô ấy.
“Đừng khóc…”
Dù là thế, dù vẫn chưa hiểu được chút gì, nhưng trong lòng Oliver vẫn chợt nghĩ. Cậu muốn dùng tất cả những gì có thể, không nương tay, không giấu giếm để ngăn những giọt nước mắt đó.
“Này. Đừng khóc mà…”
Trước ánh mắt của Nanao, chàng trai thay đổi tư thế, từ thế thủ trung bình chính thống của trường phái kiếm phép thuật Lanoff, sang một tư thế cầm kiếm ngang hạ thấp khác với ba trường phái chính.
Nhiều khả năng đây không phải tư thế của một trường phái chính đạo, nhưng xem ra không một ai có mặt ở đây hiểu được ý nghĩa thật sự của nó cả.
Chỉ duy nhất.
“Đa tạ.”
Chỉ có duy nhất cô gái phương đông là hiểu được. Điều đó có nghĩa là chàng trai đã thật sự nghiêm túc.
Tinh thần chiến đấu của cả hai dâng cao và hòa hợp vào nhau. Như để đáp lại điều đó, ánh sáng từ lời nguyền bất tử trói buộc trượng kiếm trên tay cả hai bắt đầu mờ đi và tan biến. Không chỉ thế, trong không gian nhận thức của cả hai, ngoài đối phương ra tất cả những thứ khác cũng đều lần lượt biến mất.
Tất cả tạp âm đều đã bị triệt tiêu. Thế giới đã khép lại, thật thuần khiết và thanh tịnh, chỉ để dành riêng cho họ.
Và rồi cả hai hạ quyết tâm, họ sẽ chém nhau ở đây cho đến khi một trong hai tắt thở.
Chẳng chút do dự, cả hai đồng thời bước lên chuẩn bị cho pha va chạm tiếp theo.
“Dừng lại ngay!”
Ngay trước khi đọ kiếm lần thứ ba. Thầy Garland đã lấy thân mình ra, quyết ngăn chặn trận đấu của cả hai lại.
“Dừng lại ngay, Mr. Horn, Ms. Hibiya! Ngay lập tức thu kiếm lại!”

Làm Giàu Theo Chu Kỳ
Giữa một thế giới đầy biến động kinh tế và lạm phát gia tăng, nhiều người trong chúng ta lại thiếu đi kiến thức tài chính cá nhân cần thiết để bảo vệ và phát triển tài sản của mình.
Cuốn sách “Làm giàu theo chu kỳ” của tác giả Tào Thị Thủy Tiên ra đời để lấp đầy khoảng trống đó, với mong muốn giúp bạn đọc hiểu về tiền, quản lý tài chính và đầu tư thông minh từ số vốn nhỏ. Không phải lý thuyết suông, nội dung sách được đúc kết từ gần 10 năm kinh nghiệm thực chiến của tác giả, một nhà đầu tư sống bằng thu nhập từ trading và đầu tư.
Đây là cuốn sách đầu tiên chia sẻ chiến lược đầu tư theo chu kỳ kinh tế một cách hệ thống, an toàn, và ứng dụng riêng cho thị trường Việt Nam. Sách sẽ cung cấp góc nhìn toàn diện để bạn biết khi nào nên giữ tiền mặt, khi nào nên rót vốn vào vàng, cổ phiếu hay cryptocurrency, giúp bạn không còn “đầu tư theo cảm tính”.
Hãy bắt đầu hành trình hướng tới một cuộc sống tự do, bền vững và không còn lo lắng về tiền bạc.
Nội dung cuốn sách bao gồm 06 phần như sau:
- Phần 1: Hiểu về lãi kép
- Phần 2: Kế hoạch tài chính cá nhân
- Phần 3: Hành động
- Phần 4: Đầu tư theo chu kỳ
- Phần 5: Kiến thức kinh tế quan trọng trong đầu tư
- Phần 6: Tổng kết
Ai nên đọc cuốn sách này?
- Thế hệ Gen Z muốn hiểu đúng về tiền và biết quản lý tài chính từ sớm
- Thế hệ Gen Y muốn đầu tư để nâng cao thu nhập
- Các gia đình muốn cải thiện cuộc sống
- Bấy kỳ ai quan tâm về tài chính và đầu tư
Trích đoạn sách:
Hành trình làm chủ tài chính không bắt đầu bằng tiền. Nó bắt đầu từ khát khao thay đổi số phận và lòng kiên định đi đến cùng.
Lãi kép là kỳ quan thứ tám của thế giới. Ai hiểu được nó sẽ kiếm được tiền, ai không hiểu sẽ phải trả tiền.
Tôi luôn tin rằng: trước khi đầu tư vào bất cứ lĩnh vực nào – bất động sản, Bitcoin, chứng khoán, vàng – hãy đầu tư vào chính mình trước. Học hỏi, trải nghiệm, rút kinh nghiệm và kiên nhẫn là điều kiện bắt buộc nếu bạn thực sự nghiêm túc với việc làm chủ tài chính.
Có một bài học mà tôi luôn nhấn mạnh với những học viên mới bước chân vào đầu tư: Thị trường chứng khoán không phải là chiếc gương phản chiếu nền kinh tế hiện tại – mà là chiếc ống nhòm nhìn về tương lai.
Không phải cứ đầu tư là thắng – mà là đầu tư đúng thời điểm, đúng chu kỳ – mới là nghệ thuật của sự bền vững.
Nguyên tắc cơ bản của đầu tư là: không được để mất vốn. Giữ vốn chính là giữ cơ hội để tiếp tục tồn tại trong cuộc chơi dài hạn.
Muốn sống tốt hơn, bạn cần học cách để đồng tiền cũng làm việc chăm chỉ cho
Đôi nét về tác giả:
Tào Thị Thủy Tiên có bút danh là Cô Tiên Trader, sinh năm 1990, hiện đang là nhà đầu tư và giảng viên tài chính.
Với gần 10 năm đầu tư và trading thực chiến trên nhiều thị trường tài chính như: Forex, chứng khoán Việt Nam, crypto và vàng vật chất, chị là một trong những người tiên phong chia sẻ phương pháp đầu tư theo chu kỳ kinh tế dành cho nhà đầu tư cá nhân - đặc biệt là thế hệ trẻ bắt đầu từ số vốn nhỏ.

Thế Giới Khác - Tập 3 - Bên Kia Cái Chết
Tiếp nối Bộ sách Thế giới khác, Tập 1: Hành trình khám phá thế giới tâm linh và Tập 2: Tìm nhau từ hai cõi âm – dương, Nhà ngoại cảm – nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Hoài tiếp tục cho ra Tập 3: Bên kia cái chết và Tập 4: Huyền Mặc Thiên Thư.
Là cuốn sách thứ 3 trong serie sách “Thế giới khác”, “Thế giới khác 3: Bên kia cái chết” tiếp tục hé lộ hành trình khám phá thế giới tâm linh của nhà ngoại cảm – nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Hoài. Cuốn sách này tập hợp hơn 10 câu chuyện tâm linh được trích ra từ hồi ký, nhật trình của tác giả tích lũy được sau gần 30 năm có khả năng ngoại cảm, sẽ dần hé lộ những trải nghiệm kỳ diệu và bí ẩn tác giả đã gặp gỡ trong quá trình làm việc. Mỗi câu chuyện đều chứa đựng những thông điệp sâu sắc, khuyến khích độc giả suy ngẫm về thế giới bên kia, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết không còn là điều tuyệt đối. Từ những cuộc gặp gỡ với linh hồn, cho đến những trải nghiệm siêu hình, với hy vọng cuốn sách tạo cơ hội cho bạn đọc chiêm nghiệm những hiện tượng tâm linh qua nhiều góc nhìn khác nhau.
Trong dòng chảy của cả bộ, cuốn thứ ba này như một khúc uốn lượn êm đềm, thong thả sau bao cuộn trào bi thương và dữ dội từ hai tập sách trước. Cuốn sách ghi lại những câu chuyện tâm linh, với cảm giác nhẹ nhàng, êm dịu hơn. Qua những câu chuyện tâm linh có thật, xảy ra ngay trong đời sống thường nhật mà chính tác giả đã trực tiếp trải nghiệm, bạn đọc không chỉ chiêm nghiệm mà còn như thấy mình rất gần gũi với những hiện tượng tâm linh đã từng nghe, từng biết, hoặc thậm chí từng trải qua. Sự gần gũi rất dễ tiếp cận này khiến cuốn sách trở thành cầu nối để mỗi chúng ta có thể bước chân vào thế giới tâm linh một cách nhẹ nhàng, sâu lắng đầy ý nghĩa bởi lẽ phần đa người đọc quan tâm đến lĩnh vực tâm linh đều đã có lần trực tiếp trải nghiệm hoặc gián tiếp biết đến hiện tượng tâm linh tương tự những câu chuyện mà tác giả kể lại ở đây.
Với mỗi câu chuyện, tác giả dần hé lộ những góc nhìn mới, đó cũng là lời giải đáp chân thực cho những câu hỏi mà hầu như ai trong chúng ta cũng từng trăn trở: “Chết có phải là hết?”, “Thế giới vong linh có thực sự tồn tại?”, “Người âm có tâm tư, tình cảm ra sao?”, “Những nghi lễ tâm linh có ý nghĩa gì?”,... từ đó giúp người đọc mở rộng tư duy, đồng thời củng cố thêm niềm tin vào sự tồn tại của thế giới tâm linh.
Điều đặc biệt làm nên giá trị độc đáo của cuốn sách chính là cách tác giả tiếp cận chủ đề. Không đơn thuần kể lại những câu chuyện kỳ bí, tác giả đưa ra những suy luận, nhận định chặt chẽ, dựa trên các bằng chứng cụ thể và dữ kiện rõ ràng. Với lối viết dung dị, gần gũi nhưng không kém phần sắc sảo, tác giả đã thành công trong việc biến một lĩnh vực tưởng chừng chỉ gắn với cảm tính trở thành một hành trình khám phá đậm tính tư duy và biện chứng. Sự nghiêm túc trong việc phân tích, lý giải và sự tôn trọng tri thức đã giúp cuốn sách tránh xa sắc thái mê tín hay phi lý trí, thay vào đó là tinh thần khoa học và sự nỗ lực lao động trí tuệ đáng khâm phục trong một lĩnh vực vốn dĩ khó đo lường bằng lý luận thông thường.
“Thế giới khác 3: Bên kia cái chết” không chỉ mang đến cho bạn đọc những thông tin hữu ích mà còn góp phần soi rọi, làm sáng tỏ những mảng tối trong tri thức và niềm tin tâm linh từ mỗi người.
Lời khen tặng:
“Thế giới khác 3: Bên kia cái chết” chúng ta thấy những trải nghiệm trong mấy chục năm làm việc trong lĩnh vực tâm linh phần nào đã được lý giải với những kiến thức tích lũy được qua quá trình học hỏi cả về lý luận và thực tiễn, kèm theo đó là những suy ngẫm sâu sắc của tác giả về con người và vũ trụ.
Ba tập sách đã in trong bộ sách Thế giới khác của Nguyễn Ngọc Hoài chứa một khối lượng tư liệu rất lớn, được thu thập từ những ghi chép hằng ngày, từ sự quan sát tỉ mỉ, tinh tế, mang tinh thần khoa học… Khối tư liệu này rất có ích cho các nhà nghiên cứu thế giới tâm linh, khi tiếp cận khám phá cấu trúc và sự vận hành của thế giới vô hình. Trong sách các sự kiện với thông tin phong phú được trình bày theo lớp lang trong không gian - thời gian, xen lẫn những phân tích sắc sảo với lối tư duy phản biện. Nguyễn Ngọc Hoài cũng thẳng thắn bày tỏ nỗi băn khoăn và cả những cảm giác bất lực của mình trước nhiều trở ngại đến từ tầm nhìn hạn chế của con người... Từ những suy ngẫm đó có thể hình thành những mục tiêu mới cho các đề tài nghiên cứu thế giới tâm linh trong tương lai.”
Võ Hòa Bình
Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người
“Khi đọc xong những câu chuyện của chị Hoài, tôi bị ám ảnh và thú thật là rất bất ngờ trước khả năng viết nhật trình của chị và đặt câu hỏi: Liệu chị Hoài có phải là một người viết “có nghề”, có khả năng văn học rất chuẩn, hay là có một bút lực nào đó biên tập, nâng đỡ chị Hoài? Nhưng khi trò chuyện với những người thân, những người biết rõ chị và bằng cảm nhận nghề nghiệp, tôi đã thay đổi nghi vấn về khả năng viết của chị. Có lẽ bản thân mỗi câu chuyện tâm linh đã là một truyện ngắn đặc sắc, các truyện ngắn này đã có thể là cuốn tiểu thuyết hay rồi.
Thành công của chị Hoài là thông qua trải nghiệm của bản thân để chuyển tải những câu chuyện rất tài tình và thú vị. Chị có một hành trình tâm linh đầy chất liệu mà các nhà văn ao ước mong muốn, nhưng chị đã chọn cách kể chuyện theo lối tả thực, cũng vì thế mà những câu chuyện đủ chân thật để chúng ta tin tưởng và bị cuốn hút đến tận câu từ cuối cùng.”
Nhà văn Hoàng Dự
Về tác giả:
Nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài sinh ngày 5/5/1965 tại Điện Biên Phủ.
“Tôi nghĩ người có khả năng ngoại cảm và người nghiên cứu khoa học ngoại cảm phải dấn than vì mục tiêu khám phá sự thật và đóng góp vào kho tàng tri thức của nhân loại.
Hơn hai mươi năm trải nghiệm tâm linh giúp tôi hiểu được rằng, thế giới tâm linh đang đồng hành cùng chúng ta thông qua sức mạnh của tình yêu thương. Nhận thức về một thế giới tiếp tục sau cái chết sẽ khiến con người sống tốt đẹp, mạnh mẽ và chuẩn mực hơn.
Các cơ quan tác giả từng công tác:
1.Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người
2.Liên hiệp khoa học UIA
3.Viện Nghiên cứu và Ứng dụng tiềm năng con người
4.Trung tâm Nghiên cứu văn hóa tâm linh, thuộc Viện Nghiên cứu văn hóa phương Đông
Mục lục:
Chết có thật là hết?
Người đàn bà dại dột
Tử vi vì tình, chết rồi có đến được với nhau?
Áp vong, điều kỳ diệu
Người chồng nghiện
Vong hồn bà cô họ Phạm
Nhập hồn
Ma giả, ma thật
Cuộc điện thoại nửa đêm
Chuyện của John
Ngôi mộ dưới luống hành
Cửa ngõ âm gian
Tháng bảy vong nhân
Trích đoạn sách:
Người có khả năng ngoại cảm chỉ thực hiện được hai việc. Một là, tiếp xúc với vong, áp vong, gọi hồn, kết nối giúp cho các gia đình gặp người đã mất, hai bên Âm – Dương gặp nhau. Việc này không liên quan đến tiền bạc, làm ăn, chính trị, tôn giáo. Hai là, kết nối và hướng dẫn cũng như phân tích những điều người trần chưa hiểu thấu về tâm linh. Cần tránh việc mê tín dị đoan hoặc bị lừa ở Dương gian hay Âm giới. Chúng ta đều có những giới hạn vì đều là con người...
Một điều đáng lưu tâm nữa là khi con người ta chết đi, họ có biết mình chết ngay lúc vừa qua đời hay không? Hoặc giả, sau bao lâu thì người chết biết mình đã chết? Có lẽ khi bàn về vấn đề “thời gian” đồng hồ thì giây, phút, giờ, ngày, tháng, năm chỉ là thứ con người quy ước đặt ra với nhau. Còn thực chất, khi bàn về sống chết thì vấn đề thời gian lại luôn vô hạn định, hoặc chưa tìm ra giới hạn.
Quả là tôi đã trải qua nhiều năm làm “công nhân” ngoại cảm, mê mải làm thực nghiệm, không còn thời gian khám phá, nghiên cứu điều này. Nay mới nghiệm thấy “lao động là sáng tạo” thật đúng. Trước đây công việc bận rộn, tôi không đủ thời gian đi sâu tìm hiểu. Thời gian gần đây, khi đã có tuổi, công việc tìm kiếm kiến thức của thế giới khác cũng được tôi khoanh vùng, giới hạn lại. Tôi dành một phần thời gian để tìm hiểu qua các hình thức tiếp cận với vong linh và dần phát hiện ra: Sau ba ngày người chết sẽ biết mình chết. Điều này xảy ra có tính chính xác cao trong các trường hợp tôi gặp, như một quy luật vậy. Tôi hình dung thế này: Sau khi chết, hồn thoát khỏi xác, tách ra đi phiêu du sang thế giới khác, bay bổng đi chơi khắp chốn cùng nơi. Sau thời gian mê mải khám phá thế giới cả quen lẫn lạ, người ta bỗng nhớ về chốn cũ (nhà mình) và hồn đi về nhà thì phát hiện ra mình đã… chết.
Nếu liệt kê hết các trải nghiệm của tôi thì quá dài, nhưng những gì tôi được thấy đều là minh chứng hùng hồn, giúp tôi củng cố thêm cho quan sát này. Chục năm gần đây, tôi lưu tâm tìm hiểu điều này nhưng vẫn bị giới hạn trong phạm vi người Việt Nam nên chưa đủ sức thuyết phục chính tôi. Còn bây giờ đã có thêm trường hợp người nước ngoài trong bối cảnh có thừa tính khách quan.
Trích Cửa ngõ âm gian

Cuộc Đời Lễ Hội
Trong cuộc sống hiện đại đầy rẫy những xáo trộn và phiền não, làm thế nào để tìm thấy sự an lạc và tự tại? Cuộc Đời Lễ Hội không phải là một cuốn sách thông thường, mà là một lời khai thị sâu sắc, mang đến câu trả lời cho những ai đang kiếm tìm ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Tác phẩm này đặc biệt dành cho những người đang nghiêm túc thực hành hoặc nghiên cứu con đường Bồ-tát, cần một sự dẫn dắt uyên thâm để thấu suốt những giáo lý cao cấp của Phật giáo.
Cuốn sách mang đến một quan niệm đột phá: hãy biến cuộc đời thành một "lễ hội". "Lễ hội" ở đây không phải là yến tiệc trần tục, mà là trạng thái hân hoan, tự tại của một vị Bồ-tát khi đã thấu suốt bản chất thật sự của vạn pháp. Câu trả lời mà tác giả Nguyễn Thế Đăng đưa ra thật phi thường: bằng cách luận giải các kinh điển Đại thừa, cuốn sách chỉ ra rằng chúng ta có thể sống một cuộc đời trọn vẹn và giải thoát ngay giữa cõi đời đầy khổ đau
Trái tim của cuốn sách là sự hợp nhất không thể tách rời giữa Trí huệ thấu suốt Tánh Không và Lòng Đại bi vô bờ bến với chúng sanh. Vị Bồ-tát không trốn chạy khỏi thế gian, mà khoác lên mình “áo giáp” của trí huệ và lòng bi mẫn để đi vào nơi khổ đau nhất, không phải để bị nhấn chìm, mà để cứu độ và chuyển hóa. Như cuốn sách đã nói, "Mũ giáp của Bồ-tát là trí huệ tánh Không và đại bi hợp nhất". Trí huệ giúp soi thấu đến chiều sâu của vạn vật, còn đại bi ôm trùm tất cả chiều rộng của chúng
Cuốn sách Cuộc Đời Lễ Hội là một vũ điệu an nhiên giữa sóng gió cuộc đời, bởi người vũ công đã nhận ra mình và đại dương là một. Tác phẩm giúp người đọc chiêm nghiệm và thấu suốt những giáo lý cao cấp, từ trạng thái chứng ngộ khi tâm thức hòa nhập với bản thể Chân Như bất động, đến bản chất của vạn pháp như "sắc như đám bọt, trong không có chắc thật".
Đó chính là một cuộc đời lễ hội đích thực - khi được trí tuệ giác ngộ soi chiếu, mỗi khoảnh khắc đều trở thành an lạc. Cuốn sách này là một lời mời gọi mạnh mẽ, thôi thúc chúng ta dấn thân vào con đường của một Bồ-tát: dũng mãnh đi vào nơi khổ đau để cứu độ chúng sinh.
Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn sách không chỉ cung cấp tri thức mà còn mang đến nguồn cảm hứng để sống một cuộc đời trọn vẹn, vượt lên trên mọi khổ đau, Cuộc Đời Lễ Hội chính là tác phẩm dành cho bạn.

Lặng Một Dòng Trôi
Lặng Một Dòng Trôilà tập thơ được viết cho những ai đã đi qua đủ đầy vui, buồn, được, mất, hi vọng, hụt hẫng. Những người không còn bám víu vào lấp lánh bên ngoài, nhưng lại vô cùng trân quý sự tĩnh lặng bên trong. Mỗi bài thơ trong tập là một nốt lặng. Không cao trào, không thăng hoa, nhưng thấm chậm như sương đọng vào sáng sớm. Thơ không cố gắng để hay, cũng chẳng gồng mình để triết. Chỉ là tiếng thì thầm rất khẽ, có một dòng đang trôi lặng lẽ và không cần tên gọi, đó là bình yên từ bên trong, bình yên trong tâm hồn.
Tác giả Diệu – Vi viết không phải để phô bày ý niệm, cũng không nhằm tô điểm mỹ từ, tập thơ này là một nỗ lực nhỏ nhoi để gieo một con đường tỉnh thức bằng ngôn ngữ đơn sơ và chân thật. Mỗi bài thơ là một khoảng lặng như khoảnh khắc đứng lại giữa dòng đời để lắng nghe chính mình. Không ồn ào, không giáo điều, chỉ là những câu chữ nhẹ như hơi thở, dẫn người đọc đi qua những khúc quanh trần thế, để rồi quay về bên trong nơi không còn náo động, nhưng chưa từng vắng mặt sự sống.Lặng Một Dòng Trôidành cho những ai đã đi qua đủ nhiều thăng trầm để khao khát bình an hơn là thắng thua. Dành cho những ai, bất kể tuổi đời, nghề nghiệp gì đang tìm một tiếng nói đồng cảm không phải lời dạy bảo, không phải lời khuyên răn chỉ lặng lẽ song hành. Tác giả không nhận mình là thi sĩ, chỉ là một người đi lặng giữa nhiều dòng chảy, giáo dục, văn hóa, tâm linh, từ những mảnh vỡ nhân sinh đến vệt sáng của trí tuệ. Người viết chọn ngôn ngữ thiền ca như một người bạn đồng hành, viết như một cách ở lại với đời nhưng không vướng mắc, lặng lẽ như dòng trôi mà không lạc hướng. Có những người, sau bao nhiêu năm tháng hối hả và va vấp, chẳng còn mong tìm thêm điều gì ngoài một khoảng lặng bình yên trong tâm. Không cần ai thấu hiểu. Không cần phải giải thích. Chỉ mong có một nơi chốn để ngồi xuống, thở ra, và buông nhẹ tất cả những điều từng níu giữ.
Nếu bạn từng chênh vênh trong đời. Nếu bạn từng mỏi mệt vì phải gồng lên sống cho hợp với kỳ vọng. Nếu bạn từng khao khát một bến bờ để được là mình thì có lẽ,Lặng Một Dòng Trôilà một chỗ ngồi lặng lẽ dành cho bạn. Nếu bạn đang tìm một nơi trú ẩn dịu dàng giữa những ngày bão gió, Lặng một dòng trôi có thể là một bờ nhỏ để bạn ghé vào, không ở lại lâu, nhưng đủ để bạn thở sâu và an bình.

Beyond Us
Hành tinh của chúng ta từng là một bản thể hoàn hảo được tự nhiên bồi đắp qua hàng triệu năm. Tuy nhiên, giờ đây chúng ta lại phải đối mặt với nỗi trăn trở về một hiện thực đáng lo ngại – một ngày nào đó, Trái Đất sẽ chẳng còn xanh.
Cuốn sách “BEYOND US”, phiên bản tiếng anh của cuốn “Gaia – Con gái của Mẹ Thiên Nhiên”, được viết nên từ chính những trăn trở của một thế hệ đang lớn lên giữa tiếng gọi bi ai của rừng già, những hồi chuông cảnh tỉnh về băng tan, khí thải, và sự biến mất vĩnh viễn của nhiều loài sinh vật. Đừng chỉ xem đây là một câu chuyện viễn tưởng, hãy lắng nghe những người trẻ khắc họa hình hài Trái Đất, nơi Mẹ Thiên Nhiên không phải là một biểu tượng siêu nhiên khốc liệt, mà là một người mẹ thân thương đang dần yếu mệt.
Hãy theo chân cô bé trong câu chuyện đi tìm ý nghĩa của việc được sinh ra và sống giữa một thế giới đã đổ vỡ, nơi sự yêu thương và thấu cảm như mầm xanh nhú lên từ khe nứt. Tác phẩm là tiếng nói của một thế hệ đang lớn lên bên ranh giới giữa mất mát và hy vọng, với niềm tin rằng vẫn còn thời gian để hành động. Hy vọng câu chuyện này sẽ chạm đến sâu thẳm trái tim bạn, để bạn có dịp đặt ra những câu hỏi về sứ mệnh của bản thân mình.
Trích dẫn hay:
1. “This planet was once a perfect 'being' - sculpted over millions of years by nature's patient hands.”
2. “This little book is a quiet call from the heart of a generation growing up amid the sorrowful cries of dying forests, the piercing alarms of melting ice and toxic fumes, and the harrowing silence left behind by creatures that vanished just yesterday.”

Chuyện Trong Nhà - Giải Tỏa Những Lo Lắng, Bất An Trong Đời Sống Gia Đình
Trong gia đình, ai cũng từng có những nỗi lo tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại khiến lòng ta nặng trĩu: cảm thấy kém cỏi khi so sánh với người khác, bất đồng với chồng trong việc nuôi dạy con, lo lắng khi cha mẹ đã già yếu, hay áp lực khi nghe câu nói quen thuộc “cố gắng lên”. Dù biết rằng không đáng để bận tâm, ta vẫn dễ bị cuốn vào vòng xoáy của những suy nghĩ mông lung, bất an.
“Chuyện trong nhà” chính là cuốn sách giúp bạn tháo gỡ từng mối tơ vò ấy bằng sức mạnh của tâm lý học và những gợi ý giản dị, dễ áp dụng. Thông qua truyện tranh minh họa dí dỏm, dễ hiểu cùng những lời giải thích sâu sắc, chuyên gia tư vấn tâm lý Ishihara Kazuko sẽ đồng hành cùng bạn, chỉ ra con đường để tìm lại sự cân bằng trong lòng và niềm vui trong tổ ấm.
Bộ sách gốc tại Nhật Bản gồm 4 tập, tập trung vào mối quan hệ với bản thân – chồng – con cái – cha mẹ. Ở bản tiếng Việt, toàn bộ nội dung được gói trọn trong một cuốn, giúp bạn có một cẩm nang đầy đủ để đối diện và hóa giải những vấn đề quen thuộc nhất trong đời sống gia đình.
Trong từng trang sách, bạn sẽ tìm thấy:
- Cách nhận diện và chuyển hóa lo âu, tự ti, mặc cảm thành sự tự tin lành mạnh.
- Lời khuyên để thay đổi bất mãn với chồng thành sự thấu hiểu và gắn kết.
- Phương pháp nuôi dạy con khoa học, giúp cha mẹ trở nên nhẹ nhàng và kiên nhẫn hơn.
- Gợi ý để mối quan hệ với cha mẹ, cha mẹ chồng trở nên hài hòa và bớt căng thẳng.
- Những bài học nhỏ giúp bạn học cách yêu thương và trân trọng chính mình.
“Chuyện trong nhà” không chỉ đơn giản là một cuốn sách chữa lành, mà còn là một người bạn đồng hành – để mỗi khi thấy lòng mình rối bời, bạn có thể mở ra, tìm thấy sự đồng cảm, thấu hiểu và những giải pháp đầy nhân văn. Đây là cuốn sách dành cho bất kỳ ai đang tìm kiếm sự an yên trong chính ngôi nhà và trong trái tim mình.
Trích dẫn sách:
Khi ai đó được người khác khen, mình thấy bản thân thật kém cỏi và đứng ngồi không yên
Khi mẹ của bạn con mình được người ta khen: “Bộ quần áo này đẹp quá”, hay cô em dâu được họ hàng tán dương: “Cháu nấu ăn ngon quá!” là tôi lại cảm thấy mình vô cùng kém cỏi, đứng ngồi không yên. Tôi vẫn biết người khen không có ý đó, nhưng trong lòng vẫn thấy chùng lại: “Lẽ nào bản thân mình kém thế ư…?”. Thực ra, tôi cũng không muốn tự so sánh họ với bản thân mình và thật sự muốn nghe nội dung khen đó ra sao... Làm thế nào tôi có thể thay đổi được tôi như thế?
Tình trạng bạn luôn nhìn mình qua lăng kính đánh giá của người khác
Việc luôn thấy bản thân kém cỏi mỗi khi có ai đó ngợi khen người khác chính là biểu hiện của sự thiếu tự tin. Nhưng trên đời này chẳng ai tự tin 100% cả. Tất nhiên cũng có người nọ người kia, nhưng phần lớn mọi người đều cảm nhận như bạn thôi. Vậy nên, bạn đừng tự cho rằng “mình kém cỏi hơn người khác” hay mặc cảm mình có lỗi.
Có điều, nếu như bạn luôn không vui khi có ai đó được khen về việc nhà, về tính cách, hay sở thích hoặc thời trang... thì rất có thể bạn đang gặp một vấn đề là “chưa hướng đến nội tâm của chính mình”. Bạn đang mông lung không biết mình thích gì, ghét gì, giỏi hay yếu cái gì. Nói cách khác, bạn chưa tìm ra được điều gì là quan trọng đối với bản thân dựa trên nhu cầu của chính bạn. Vì thế, bạn đang phản ứng vô cùng mẫn cảm với tất cả mọi thứ.
Hơn nữa, bạn đang có xu hướng nhìn những việc mình làm được hay không làm được qua lăng kính đánh giá của những người cho rằng phụ nữ ở nhà là buộc phải biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa. Kể cả trong tình huống nào đi chăng nữa, bạn cũng vẫn đang để ý tới những ý kiến của người ngoài và đánh giá bản thân mình dựa theo họ. Làm như thế bạn sẽ rất khó có được sự tự tin.
Chọn chủ đề của tôi và xây dựng sự tự tin
Vốn dĩ cảm giác muốn được người khác công nhận nảy sinh từ mong muốn chấp nhận bản thân mình. Đó chính là tiền đề của “sự tự tin”.
Để chấp nhận mình và có sự tự tin thì cần phải xác định rõ xem mình yêu gì, ghét gì. Nếu như bản thân bạn xác nhận “tôi không thích A” hay “tôi kém việc B thì cũng chẳng sao”, điều ấy sẽ giúp bạn không có những phản ứng quá khích khi nghe người khác được khen. Chỉ cần giảm những mục để so sánh là bạn đã thấy nhẹ lòng rất nhiều rồi.
Cứ như vậy, hãy tìm ra “chủ đề quan trọng đối với bản thân” trong số những việc mà bạn yêu thích hoặc giỏi, đồng thời tìm ra được mục tiêu chủ đạo rằng “tôi muốn sống như thế này”. Nếu ai đó được khen liên quan tới những điều bạn thích và khiến bạn cảm thấy hơi mặc cảm, hãy coi đó là động lực để phát triển bản thân hơn nữa nhé.
Rồi nhân đó, bạn hãy thử hướng tới cách sống tập trung vào quá trình khi đã có được những quãng thời gian vui vẻ hoặc đã rất nỗ lực theo cách của riêng mình, chứ không phải tập trung vào kết quả hay cảm giác thắng thua nữa. Làm được như vậy, bạn sẽ cảm nhận được sự trưởng thành của bản thân, và cảm giác tin tưởng vào bản thân cũng tăng lên rõ rệt. Lúc này, bạn sẽ có được sự tự tin lành mạnh chứ không cần phải đánh giá bản thân qua nhận xét của người khác.
Dù đã chọn chủ đề của mình là gì, đôi lúc bạn vẫn thấy xáo động khi nghe thấy ai đó được khen. Lúc này, bạn nhớ xác định lại “Điều đó có nằm trong chủ đề của mình không? “Cái mình thích là A” và từ đó lấy lại bình tĩnh rằng: “Tôi không quan tâm đến B”. Một khi đã chấp nhận bản thân, bạn sẽ thoải mái trước những điều người khác thích hoặc giỏi.
Xác nhận lại lần nữa “vì tôi thích A”
Thông tin tác giả:
Orange Page Books một thương hiệu chuyên xuất bản tạp chí và sách nổi tiếng tại Nhật Bản.
Kazuko Ishihara – nhà tư vấn tâm lý, đại diện cho Viện Nghiên cứu Tư vấn tâm lý All Is One. Đề xướng ngành nghiên cứu tâm lý học tập trung vào bản thân, hướng tới “biết yêu bản thân, biết giải phóng bản thân và sống vui vẻ”. Chị là tác giả của một số sách giúp bạn thoát khỏi việc: Mình lại không biết từ chối rồi” – NXB. Kawade Shobo ấn hành.
Hisae Imai - Minh họa

Người Nữ Và Mật Truyền Liên Hoa Sinh
Ra đời từ những lời giáo huấn sâu sắc của Đức Liên Hoa Sinh, cuốn sách "Người nữ và Mật truyền Liên Hoa Sinh: Ánh Sáng Đại Toàn Thiện Trong Đời Sống Hằng Ngày" không chỉ là một tác phẩm về triết lý, mà còn là một cẩm nang thực hành để tìm thấy sự tĩnh tại và giải thoát ngay trong cuộc sống thường nhật. Tác phẩm này mang sứ mệnh đặc biệt: chỉ ra rằng ngay cả trong cõi Ta Bà đầy khổ đau, mỗi người vẫn có thể trải nghiệm Niết Bàn và Tịnh Độ ngay trong từng khoảnh khắc hiện tại.
Cuốn sách được biên soạn tỉ mỉ từ những lời dạy của Đức Liên Hoa Sinh cùng các trích đoạn hỏi đáp tại Bách Hoa Thiền Trang. Nội dung tập trung vào pháp môn Đại Toàn Thiện (Dzogchen), con đường tu tập cao nhất của Phật giáo Kim Cương Thừa, nhấn mạnh vào việc nhận biết trực tiếp bản chất của tâm. Thay vì tập trung vào những nghi lễ hay tu tập khổ hạnh, tác giả hướng dẫn người đọc cách nhận ra bản tánh vốn sẵn có, từ đó chuyển hóa khổ đau thành trí tuệ một cách tự nhiên.
Đây là một tác phẩm đặc biệt dành cho phái nữ, những người được Tiến sĩ Phan Ý Ngọc trìu mến gọi là "những người con của Đức Liên Hoa Sinh". Tác giả khuyến khích họ bước lên con đường tỉnh thức, nhận ra rằng sự giác ngộ không bị giới hạn bởi bất kỳ vai trò hay trách nhiệm xã hội nào. Bằng phong cách hướng dẫn gần gũi và sâu sắc, cuốn sách là một món quà tâm linh, giúp độc giả tiếp nhận giáo pháp của Đức Liên Hoa Sinh như một con đường thực tiễn để đạt đến sự tự do và hạnh phúc bền vững.
Mục lục:
Dẫn nhập: Giấc mộng của Kẻ Ngoại Đạo
Chương 1 Đức Liên Hoa Sinh
Chương 2 Bồ Đề Tâm Bi - Trí - Dũng
Chương 3 Tinh túy của Pháp môn Đại Toàn Thiện
Chương 4 Giác ngộ giữa đời thường - Những Khai Thị dành riêng cho nữ Hành Giả
Chương 5 Tịnh hóa tâm thức - Tầm quan trọng của việc tịnh hóa tâm thức
Chương 6 Hỏi đáp tại Bách Hoa Thiền Trang
Trích dẫn hay:
Giả sử một người phụ nữ có thể buông bỏ mọi chấp trước vào những vai trò mà thế gian gán cho phụ nữ như là làm mẹ thì phải thế này, làm vợ thì phải thế kia, làm người yêu thì nên ra sao... Thay vào đó, cô dâng hiến từng hành động trong đời với trái tim rộng mở, vị tha, nếu cô ấy có thể an trụ trong bản tánh tâm không tạo tác - rỗng rang nhưng sáng tỏ, không nắm giữ nhưng đầy đủ - thì từng bước chân, từng hơi thở, từng ánh nhìn, từng giọt nước mắt cũng trở thành pháp tu. Không còn ranh giới giữa “Đời” và “Đạo”, vì Đạo chính là cách cô sống từng khoảnh khắc trong thân nữ này. Lúc ấy, không phải “cô” đang sống nữa mà là Phật tính - không sinh, không diệt - đang thở, đang yêu, đang im lặng, đang hành động… qua hình hài mềm mại và can đảm của một người nữ tỉnh thức.
- Trích Chương 4 Giác ngộ giữa đời thường - Những Khai Thị dành riêng cho nữ Hành Giả

Hải Ngoại Kỷ Sự
Hải ngoại kỷ sự là ký sự bằng chữ Hán ghi chép hành trình của Hòa thượng Thích Đại Sán từ Trung Quốc sang Đàng Trong (Thuận Hóa, Việt Nam) theo lời mời của chúa Nguyễn Phúc Chu. Tác phẩm tái hiện sinh động xã hội Đại Việt thế kỷ XVII dưới góc nhìn khách quan của một nhà sư ngoại quốc.
Hải ngoại kỷ sự là một thiên ký sự quý giá do nhà sư Trung Quốc Thích Đại Sán viết sau chuyến hành trình sang Đàng Trong (Việt Nam) vào cuối thế kỷ XVII. Nội dung chính của tác phẩm xoay quanh hành trình của tác giả theo lời mời của chúa Nguyễn Phúc Chu để truyền bá Phật pháp. Tập ký ghi chép một cách chân thực, sinh động và tỉ mỉ về mọi mặt của xã hội Đàng Trong dưới thời chúa Nguyễn. Trước hết, nó miêu tả con đường hành trình từ Trung Quốc đến Thuận Hóa (Huế) bằng đường biển, với những mô tả về địa lý, phong cảnh, hải cảng và những hiểm nguy trên biển. Trọng tâm của tác phẩm là những ghi chép về cuộc sống, con người và văn hóa nơi đây. Thích Đại Sán đã ghi lại ấn tượng của mình về phong tục tập quán, cách ăn mặc, lối sống, các lễ hội (như lễ hội đua thuyền), và cả những sản vật địa phương độc đáo. Ông cũng dành nhiều trang để mô tả về triều đình chúa Nguyễn, từ quy mô phủ chúa, nghi thức, đến con người của chúa Nguyễn Phúc Chu - một vị minh quân sùng đạo Phật, ham học hỏi và trọng hiền tài. Đặc biệt, với tư cách một cao tăng, ông ghi chép rất kỹ về đời sống Phật giáo Đàng Trong, các chùa chiền (như chùa Thiên Mụ), các buổi giảng đạo và sự ảnh hưởng sâu rộng của đạo Phật trong đời sống tinh thần của người dân. Với góc nhìn khách quan của một người nước ngoài, Hải ngoại kỷ sự không chỉ là một bức tranh toàn cảnh quý báu về lịch sử, địa lý, văn hóa, chính trị của Đàng Trong thế kỷ XVII mà còn là một tài liệu có giá trị ngoại giao, giúp hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trong lịch sử.
Trích đoạn hay
Quốc vương chớ nên lấy làm lạ. Dưới pháp tọa, cương kỷ nghiêm minh, có người tu hành trọn đời, lâu dài đầy đủ, công phu tròn trịa, kiến thức đã có phần đáng kể, vậy mà khi ra trước bảo tọa vẫn còn nhiều khiếm khuyết, chẳng trách gì người mới buổi đầu phát tâm thọ giới hay sao! Chẳng những kẻ học cao mà ứng xử công việc còn khó khăn, đến những bậc Đường đầu trưởng lão, bất luận kiến thức Phật pháp thế nào, mà đến lúc đăng tòa thì dáng dấp, thanh âm cũng đâu phải suôn sẻ được! Tất phải có pháp nhãn viên minh, tay chân nhanh nhẹn, cử chỉ chẳng ngại ngùng, lại còn có uy đức dày dặn mới có thể cử động thông thạo tự nhiên, lời lẽ sáng trong, tiếp nối uyển chuyển, lệnh trên nói, kẻ dưới nghe theo. Cũng có người vốn có hiểu biết, bình thường cử chỉ lanh lẹ, vậy mà một khi bước lên bảo tọa bỗng nhiên mất hết thần khí, ú ớ nói chẳng ra lời, ấy là vì chưa đủ uy đức vậy. Không thể như vậy được, bởi vì việc trời người cung dưỡng, tứ chúng lễ bái, há là chuyện nhỏ hay sao?
- Lời đối đáp của Thích Đại Sán với chúa Nguyễn
Ôi, phải nói thực rằng, ngày trước ngài với tôi vốn bước cùng đường, vô ý ngài đi nhầm sang lối khác, rồi hướng về nơi này chuyển thân thành vị quốc vương, lại hỏi ngược là đã tu mấy kiếp mà được ngôi vua? Rõ ràng đã quên rằng nếu không tu một Phật, hai Phật, ba bốn năm Phật thì sao trồng được thiện căn? Đến được thế thì quả là quá vui, nhưng chỉ sợ mười điều phiền não, tám điều khổ đau thổi muôn trượng vào chốn bùn lầy, lỡ một bước sa chân, có vội vàng rút ra cũng chẳng kịp, ấy là điều đáng lo ngại. Cũng mừng là [quốc vương] chưa rớt vào hố sâu thất tình ngũ dục, còn in dấu ảnh hưởng của quá khứ, mới tưởng đến Quảng Đông tìm hỏi lão tăng, nào khác gì Tô Đông Pha hạ bút: Diệu Cao còn dấu giữa ngàn không! Hôm nay gặp mặt nhau đây, đã nhận ra nhau chưa? Nếu nhận ra rồi, ắt đã tự nhìn ra mặt mũi nguyên lai của mình rồi, chẳng đợi chỉ trăng mà tự sáng vậy!
- Thư Thích Đại Sán gửi chúa Nguyễn

Tìm Bình Yên Trong Gia Đình
“Tìm bình yên trong gia đình” cuốn sách của Sư ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh là tập hợp nhiều câu hỏi vấn đáp của quý Phật tử, mọi người ở khắp nơi gửi về cho Sư ông để giải đáp những vấn đề xoay quanh các mối quan hệ trong gia đình, giữa vợ với chồng, cha mẹ với con cái và cả cách vượt qua nỗi đau khi mất đi người thân…
“Quay về nương tựa
Hải đảo tự thân
Chánh niệm là Bụt
Soi sáng xa gần,
Hơi thở là pháp
Bảo hộ thân tâm
Năm uẩn là tăng
Phối hợp tinh cần
Thở vào, thở ra
Là hoa tươi mát
Là núi vững vàng
Nước tĩnh lặng chiếu
Không gian thênh thang”
Cuộc đời là một chuỗi tương quan tương duyên. Không có một hiện hữu nào tự nó có được. Một bông hoa, không thể tự nó mà hình thành. Hoa phải nhờ những yếu tố khác như đất, nước, hạt giống, phân bón, người làm vườn… mới hình thành. Mình cũng vậy, cũng do nhiều yếu tố kết hợp, như cha mẹ, thức ăn, nước uống, môi trường, xã hội… Hạnh phúc và khổ đau cũng như thế, cũng do nhiều yếu tố tạo thành. Những yếu tố tương quan tương duyên đó dân gian gọi nôm na là duyên nợ, những gì đem lại hạnh phúc cho mình thì gọi là duyên, những gì đem lại khổ đau thì gọi là nợ. Đạo Bụt gọi đó là tương quan tương duyên hay tương tức. Cũng cùng một người nhưng khi thương thì gọi là mình có duyên với người đó. Rồi cũng người ấy, cũng tình thương ấy nhưng vì mình không biết trân quý và tưới tẩm để cho tình thương lớn lên để rồi khổ đau, thì lại gọi là mình có nợ với người ấy. Như thế thì vô lý và mâu thuẫn quá phải không?
Mình đâu chọn nhầm người, mình đâu cưới người mình ghét, mình cưới người mình thương mà. Chỉ do mình không biết nuôi dưỡng thôi. Nếu nhìn sâu vào những khổ đau và hạnh phúc của mình, mình sẽ thấy được nguyên nhân và gốc rễ sâu xa của nó. Khi thấy được nguyên nhân và gốc rễ rồi, mình sẽ làm mới trở lại để nuôi lấy hạnh phúc của mình, không còn đổ lỗi cho duyên nợ nữa. Nếu nhìn sâu thêm một tí mình có thể thấy được rằng khuynh hướng đổ lỗi cũng là một tập khí của mình. Trong mối quan hệ giữa mình với người kia, có lúc mình giận hờn, khổ đau, mình cứ nghĩ là người kia có lỗi với mình, người kia đã gây nên những nỗi khổ đau cho mình nên mình không chấp nhận được người kia và làm cho sự truyền thông trở nên bế tắc. Khổ đau từ đó mà leo thang. Mình không nhìn lại để thấy rằng có thể mình đã đóng góp một phần nào đó trong nỗi khổ và cơn giận của người kia, nên người kia đã hành xử và nói năng như vậy. Có thể mình không đủ cảm thông, có thể mình không đủ niềm vui và hạnh phúc để hiến tặng cho người kia, có thể mình không tưới tẩm những hạt giống tốt trong người kia, mà chỉ có than phiền và trách móc. Hoặc trong mình còn có những nóng nảy, dễ bực bội cáu gắt, không dễ dàng tha thứ bỏ qua những lỗi lầm của người khác. Mình đã không nói những lời nói nhẹ nhàng ái ngữ, không hành xử khéo léo v.v… Khổ đau hay hạnh phúc đều mang tính hữu cơ, nghĩa là có thể chuyển đổi được. Hạnh phúc nếu không khéo gìn giữ thì một ngày nào đó sẽ mất, sẽ trở thành khó khăn và khổ đau. Nếu khổ đau mà biết tu tập chuyển hóa thì sẽ thương yêu nhau hơn, từ đó sẽ hạnh phúc hơn. Cho nên khổ đau hay hạnh phúc là do mình, do mình quyết định. Mình có đổ lỗi cho người kia, cho hoàn cảnh, môi trường, con cái… thì đó cũng là tập khí của mình. Sự thực tập là luôn luôn trở về để nhìn lại chính mình. Có thể mình không trân quý đủ người thương của mình, mình không trân quý đủ những gì mình đang có. Những gì mình không có hoặc chưa có thì mình ruổi rong tìm kiếm, khi có rồi thì mình lại không biết trân quý, đợi đến khi tuột khỏi tầm tay mới thấy tiếc nuối và ân hận.
Nếu mình không thay đổi những tập khí của mình thì cho dù có cưới bao nhiêu người đi nữa mình cũng khổ đau. Vì vậy, cùng với sự thực tập, mình luôn luôn trở về với giây phút hiện tại, nhận diện và trân quý những gì mình đang có để nuôi lớn hạnh phúc, và đồng thời chuyển hóa những tập khí trong mình.

GAIA - Con Gái Của Mẹ Thiên Nhiên
Hành tinh của chúng ta từng là một bản thể hoàn hảo được tự nhiên bồi đắp qua hàng triệu năm. Tuy nhiên, giờ đây chúng ta lại phải đối mặt với nỗi trăn trở về một hiện thực đáng lo ngại – một ngày nào đó, Trái Đất sẽ chẳng còn xanh.
Cuốn sách “Gaia - Con gái Mẹ Thiên Nhiên” được viết nên từ chính những trăn trở của một thế hệ đang lớn lên giữa tiếng gọi bi ai của rừng già, những hồi chuông cảnh tỉnh về băng tan, khí thải, và sự biến mất vĩnh viễn của nhiều loài sinh vật. Đừng chỉ xem đây là một câu chuyện viễn tưởng, hãy lắng nghe những người trẻ khắc họa hình hài Trái Đất, nơi Mẹ Thiên Nhiên không phải là một biểu tượng siêu nhiên khốc liệt, mà là một người mẹ thân thương đang dần yếu mệt.
Hãy theo chân cô bé trong câu chuyện đi tìm ý nghĩa của việc được sinh ra và sống giữa một thế giới đã đổ vỡ, nơi sự yêu thương và thấu cảm như mầm xanh nhú lên từ khe nứt. Tác phẩm là tiếng nói của một thế hệ đang lớn lên bên ranh giới giữa mất mát và hy vọng, với niềm tin rằng vẫn còn thời gian để hành động. Hy vọng câu chuyện này sẽ chạm đến sâu thẳm trái tim bạn, để bạn có dịp đặt ra những câu hỏi về sứ mệnh của bản thân mình.
Trích dẫn hay:
1. “Đừng chỉ xem nó như một câu chuyện viễn tưởng, hãy thật sự lắng nghe những người trẻ này kể về thế giới mà họ đang chứng kiến, xem họ khắc họa hình hài Trái Đất qua đôi mắt vừa ngây thơ vừa tỉnh táo nơi Mẹ Thiên Nhiên không phải là biểu tượng khốc liệt siêu nhiên, mà là một người mẹ thân thương đang dần yếu mệt.”
2. “Đừng bi quan bạn nhé! Vẫn có những người trẻ đang khom lưng trồng lại cây trên vùng đất hoang, lội xuống những con kênh đầy rác, ngước nhìn bầu trời với niềm tin rằng thiên nhiên vẫn có thể được cứu vãn đấy thôi. Chúng ta vẫn còn thời gian!”

Tiếng Lòng - Những Điều Cảm Xúc Đang Cố Nói Với Bạn
Mọi cảm xúc - kể cả sự xấu hổ, tức giận và lo lắng - đều mang đến cho chúng ta thông tin quan trọng. Cảm xúc - đặc biệt là những cảm xúc không mong muốn và không được tôn trọng - chứa đựng một lượng năng lượng cực lớn.
Nhà nghiên cứu, nhà giáo dục Karla McLaren cho biết: “Thông thường, chúng ta hoặc là kìm nén cảm xúc hoặc để chúng bộc phát.” […] “Điều mà nhiều người trong chúng ta chưa bao giờ được dạy là các kỹ năng cơ bản để tôn trọng và hiểu được những cảm xúc sâu sắc, mạnh mẽ của mình”. Trong cuốn Tiếng lòng, McLaren giúp chúng ta khám phá nhiều hơn so với việc đặt tên hoặc quản lý cảm xúc, bà hướng dẫn cách lắng nghe những thông điệp trong mỗi cảm xúc, suy ngẫm về những câu hỏi và đưa sự khôn ngoan của chúng vào cuộc sống của chúng ta.
Cuốn sách cung cấp cho bạn:
- Cách cảm nhận và xác định cảm xúc một cách an toàn, đặc biệt là những cảm xúc mãnh liệt nhất
- Các phương pháp thực hành để xử lý cảm xúc, bao gồm thiết lập ranh giới, nối đất và sức mạnh chữa lành của việc than phiền có ý thức
- Năm kỹ năng chính để đánh thức thiên tài cảm xúc trong bạn
- Vai trò của cảm xúc trong việc giải quyết chấn thương
- Giải mã những thông điệp, món quà và hiểu biết độc đáo mà mỗi cảm xúc mang lại
- Hiểu biết và bài tập thực hành về sự lo lắng, khám phá sự cô đơn và nhiều cảm xúc khác…
Thông tin tác giả:
Karla McLaren, Thạc sĩ Giáo dục, là nhà nghiên cứu khoa học xã hội và là người tiên phong trong lĩnh vực cảm xúc, sự đồng cảm. Lý thuyết thống nhất của bà về cảm xúc đánh giá lại hầu hết những cảm xúc “tiêu cực” và mở ra những con đường mới đầy bất ngờ dẫn đến nhận thức bản thân, giao tiếp hiệu quả và sự đồng cảm lành mạnh. Bà là Giám đốc điều hành của Emotion Dynamics Inc., nhà phát triển Dynamic Emotional Integration® và là người sáng lập cộng đồng học tập empathyacademy.org.
Karla là tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy như Embracing Anxiety, The Art of Empathy, The Power of Emotions at Work, trong đó có Tiếng lòng.

Viết Cho Ngày Đã Mất
Trong không gian tĩnh lặng của thư viện này, có những cuốn sách không kể những câu chuyện phiêu lưu, mà thì thầm những lời của tuệ giác. Viết cho ngày đã mất là một tác phẩm như vậy.
Cuốn sách này mời bạn bắt đầu một hành trình chiêm nghiệm, khởi đầu từ chính những suy ngẫm về những ngày tháng đã qua, về sự mất mát, và cả về cái chết. Nó không né tránh những câu hỏi lớn của kiếp người: Vì sao ta tồn tại? Và ta phải đối diện với sự mất mát như thế nào?.
Tác giả không tìm cách đưa ra câu trả lời cuối cùng, mà muốn cùng bạn đi qua những suy tư để tìm thấy sự an nhiên và bình thản trong sự tạm bợ của cuộc sống. Đây không phải là lời từ biệt với quá khứ hay cái chết, mà là một lời khẳng định sự sống, một lời nhắc nhở rằng từng khoảnh khắc của hiện tại vẫn còn trọn vẹn giá trị.
Hành trình trong sách được chia làm ba phần rõ rệt:
- Phần I: Khởi hành từ một nỗi niềm: Nơi bạn được mời gọi can đảm đối diện với nuối tiếc, khổ đau và nhận diện “mê cung nội tâm” của chính mình.
- Phần II: Hành trang trên vạn nẻo đường tâm: Nơi bạn được trang bị những công cụ quý giá như nghệ thuật tìm về tĩnh lặng, học cách buông tay, trí tuệ của sự chấp nhận và xây dựng nội lực vững chãi.
- Phần III: Khúc vĩ thanh – Trở về cùng cát bụi: Nơi bạn được dẫn dắt đến một sự thấu hiểu sâu sắc, nhìn cái chết không phải bằng nỗi sợ, mà như một cuộc trở về an bình của dòng sông với đại dương.
Cuốn sách này sẽ là nơi bạn tìm thấy sự đồng cảm , một lời mời gọi bạn dành chút thời gian để viết cho những ngày đã mất, và để yêu thương hơn những ngày hiện tại.
Trích dẫn hay:
1. Về ý nghĩa của thời gian và sự sống:
“Chiêm nghiệm về ngày ta không còn tồn tại không phải để bi quan, mà là để biết cách sống cho một ngày ta vẫn còn đây.”
“Những ngày đã mất không thực sự biến mất – chúng tồn tại trong ký ức, nhắc nhở ta rằng điều quan trọng nhất là sống trọn vẹn trong hiện tại.”
“Di sản lớn nhất của một đời người không phải là một tượng đài bằng đá, mà là những dấu ấn của sự tử tế được khắc vào tim người.
2. Đối diện với khổ đau và nội tâm:
“Nuối tiếc không phải là một chiếc mỏ neo để giữ ta lại với quá khứ, mà là một chiếc la bàn để chỉ cho ta con đường đúng đắn hơn trong hiện tại.”
“Khổ đau không đến từ sự việc, mà đến từ sự chống cự của ta với sự việc. Bình yên bắt đầu vào khoảnh khắc ta ngừng chiến đấu với những gì đã là.”
“Chúng ta không lạc lối vì cuộc đời không có lối đi, mà vì lòng ta có quá nhiều sương mù. Lối ra không nằm ở phía trước, mà nằm ở bên trong.”

Tuổi Thơ Lắm Chuyện Buồn Cười
Có những điều trong tuổi thơ, dù đã đi qua rất lâu, vẫn khiến ta mỉm cười mỗi khi nhớ lại. Đó có thể là lần trốn học đi chơi, hái trộm quả ổi trong vườn hàng xóm, hay buổi trưa nắng rực bị bà bắt nằm ngủ nhưng lén chui ra ngoài chơi cùng đám bạn. Những ký ức vụn vặt ấy tưởng như đã chìm vào quên lãng, nhưng khi đọc Tuổi thơ lắm chuyện buồn cười, người lớn chợt nhận ra mình vẫn còn nguyên một đứa trẻ nghịch ngợm trong tim.
Cuốn sách là tuyển tập 24 câu chuyện tuổi thơ của Jang Kều, nhà sáng lập Quỹ Sống, người phụ nữ truyền cảm hứng hôm nay từng là cô bé Giang tinh nghịch “số 1” ở làng quê Hưng Yên. Qua từng trang viết, người đọc được gặp lại những trò nghịch ngợm hồn nhiên: buổi học “marketing” đầu đời ở chợ quê, cú đái dầm giữa lớp vì mải tò mò, hay những lần té ngã, chịu phạt rồi bật cười để đứng lên. Những câu chuyện ấy vừa buồn cười, vừa đáng yêu, vừa đọng lại nhiều suy ngẫm.
Không chỉ dành cho thiếu nhi, Tuổi thơ lắm chuyện buồn cười còn là món quà đặc biệt cho cha mẹ. Cuốn sách giúp người lớn tìm thấy ký ức của chính mình, và có thêm chất liệu để kể lại cho con về một tuổi thơ giản dị, đầy ắp yêu thương, gắn với thiên nhiên và những trải nghiệm thật sự. Với trẻ nhỏ, sách mở ra một thế giới khác lạ, nơi cha mẹ cũng từng là những đứa trẻ tinh nghịch, dám sai, dám tò mò và dám mơ ước.
Đọc Tuổi thơ lắm chuyện buồn cười, ta vừa được cười, vừa được thương, vừa được nhắc nhở rằng: sai lầm, nghịch ngợm và tò mò là những bước chân không thể thiếu trên hành trình trưởng thành. Và trong nhịp sống vội vã hôm nay, những ký ức ấy chính là cầu nối để thế hệ này kể cho thế hệ kia, để gia đình được gần nhau hơn, và để tuổi thơ không bao giờ mất đi.
Thông tin tác giả:
Tác giả Jang Kều - Sáng lập & Chủ tịch Quỹ Sống (các chương trình Nhà Chống Lũ, Hạnh Phúc Xanh, River Ơi…)
Chủ tịch GroupG Asia Pacific Holdings
Học giả Eisenhower
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi