
Về Nhà Nhặt Nắng Trong Vườn
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, đôi khi chúng ta cần một khoảng lặng để tìm lại những mảnh ký ức lấp lánh từng bị chôn vùi trong hố cát thời gian. Cuốn sách "Về nhà nhặt nắng trong vườn" của tác giả Tú. chính là một lời mời gọi dịu dàng như thế, đưa độc giả trở về với không gian tuổi thơ đầy hoài niệm qua những trang viết giàu cảm xúc.
Cuốn sách mở ra cánh cổng dẫn lối về ngôi nhà của nhân vật Di - nơi bức tường quét vôi ve còn vương mùi nắng và mái ngói đỏ đã lặng lẽ ôm bao ngày thơ ấu. Qua các trang viết mộc mạc kết hợp cùng những tranh minh họa đáng yêu được tự tay tác giả thể hiện, ta sẽ cảm nhận được hương vị của vườn cây trái, sự thanh bình của mảnh vườn rau và cả tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Ở đó, "Nhà" không đơn thuần là một danh từ chỉ nơi chốn, mà là một thực thể sống động, có linh hồn, biết lắng nghe, vỗ về và bao dung ôm trọn mọi buồn vui của mỗi thành viên vào lòng.
Điểm chạm cảm xúc nhất của tác phẩm nằm ở cách tác giả nhìn nhận về những giá trị xưa cũ. Dưới lớp bụi mờ của năm tháng, những mảng tường bong tróc hay các món đồ cũ kỹ không hề mất đi giá trị, mà trái lại, chúng tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng của sự gắn kết và lòng bao dung. Qua bóng dáng tần tảo của cha, qua sự tỉ mỉ của bàn tay mẹ chăm vườn, ta nhận ra rằng: Sự hoàn hảo không nằm ở việc không bao giờ sai hỏng, mà nằm ở cách chúng ta kiên nhẫn hàn gắn những vết rạn bằng tất cả sự chân thành. Mỗi kẽ hở trên mái ngói dột hay tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ đều trở thành một nốt nhạc trong bản giao hưởng trưởng thành của mỗi con người.
Cuốn tản văn cũng nhẹ nhàng chỉ cho chúng ta cách "nhặt nắng" - không phải kiếm tìm những hào quang xa vời, mà là nhặt nhạnh niềm vui từ những điều nhỏ bé, nhặt lấy sự bình an trong sự sum vầy và gom góp lòng can đảm để đối diện với mọi biến cố của cuộc đời.
Mong rằng khi khép lại những trang sách của "Về nhà nhặt nắng trong vườn", ta sẽ thêm một lần trân quý những khoảnh khắc được “về nhà”. Bởi dẫu thế gian có rộng lớn đến đâu, vẫn luôn có một mái nhà bao dung đợi ta dừng lại. Đó là bến đỗ bình yên để ta được trở về với đứa trẻ trong mình, là nơi luôn đong đầy nắng ấm - dịu dàng hong khô những vết xước trong tim...

Về Nhà Nhặt Nắng Trong Vườn
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, đôi khi chúng ta cần một khoảng lặng để tìm lại những mảnh ký ức lấp lánh từng bị chôn vùi trong hố cát thời gian. Cuốn sách "Về nhà nhặt nắng trong vườn" của tác giả Tú. chính là một lời mời gọi dịu dàng như thế, đưa độc giả trở về với không gian tuổi thơ đầy hoài niệm qua những trang viết giàu cảm xúc.
Cuốn sách mở ra cánh cổng dẫn lối về ngôi nhà của nhân vật Di - nơi bức tường quét vôi ve còn vương mùi nắng và mái ngói đỏ đã lặng lẽ ôm bao ngày thơ ấu. Qua các trang viết mộc mạc kết hợp cùng những tranh minh họa đáng yêu được tự tay tác giả thể hiện, ta sẽ cảm nhận được hương vị của vườn cây trái, sự thanh bình của mảnh vườn rau và cả tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Ở đó, "Nhà" không đơn thuần là một danh từ chỉ nơi chốn, mà là một thực thể sống động, có linh hồn, biết lắng nghe, vỗ về và bao dung ôm trọn mọi buồn vui của mỗi thành viên vào lòng.
Điểm chạm cảm xúc nhất của tác phẩm nằm ở cách tác giả nhìn nhận về những giá trị xưa cũ. Dưới lớp bụi mờ của năm tháng, những mảng tường bong tróc hay các món đồ cũ kỹ không hề mất đi giá trị, mà trái lại, chúng tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng của sự gắn kết và lòng bao dung. Qua bóng dáng tần tảo của cha, qua sự tỉ mỉ của bàn tay mẹ chăm vườn, ta nhận ra rằng: Sự hoàn hảo không nằm ở việc không bao giờ sai hỏng, mà nằm ở cách chúng ta kiên nhẫn hàn gắn những vết rạn bằng tất cả sự chân thành. Mỗi kẽ hở trên mái ngói dột hay tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ đều trở thành một nốt nhạc trong bản giao hưởng trưởng thành của mỗi con người.
Cuốn tản văn cũng nhẹ nhàng chỉ cho chúng ta cách "nhặt nắng" - không phải kiếm tìm những hào quang xa vời, mà là nhặt nhạnh niềm vui từ những điều nhỏ bé, nhặt lấy sự bình an trong sự sum vầy và gom góp lòng can đảm để đối diện với mọi biến cố của cuộc đời.
Mong rằng khi khép lại những trang sách của "Về nhà nhặt nắng trong vườn", ta sẽ thêm một lần trân quý những khoảnh khắc được “về nhà”. Bởi dẫu thế gian có rộng lớn đến đâu, vẫn luôn có một mái nhà bao dung đợi ta dừng lại. Đó là bến đỗ bình yên để ta được trở về với đứa trẻ trong mình, là nơi luôn đong đầy nắng ấm - dịu dàng hong khô những vết xước trong tim...
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi