
Cuốn sách thuộc loại tiểu thuyết chiến tranh, thông qua câu chuyện về chú chó Sara được một anh bộ đội Việt Nam nhặt được trên vỉa hè gần bến cá ở Kampong Ch’nang, Campuchia. Nhờ cặp móng huyền đề, sự thông minh, nhanh nhẹn và sự trung thành, Sara thoát khỏi món “rựa mận” và gia nhập vào “đời lính”. Một trang sử được lột tả một cách chân thật và gần gũi thông qua những mẩu chuyện xung quanh chú chó Sara và các anh bộ đội Việt Nam trong quá trình đấu tranh chống lại tội ác diệt chủng của Kh’mer Đỏ.
+TRÍCH ĐOẠN:
- Mấy tháng trời trong rừng toàn cơm vắt chấm muối, thiếu rau và thực phẩm nên lính tiểu đoàn cũng chẳng buồn kiêng nữa. Đám rau môn thục cằn trong các khe ẩm ướt, ngứa rã họng cũng tranh nhau hái. Kỳ đà cản mũi, rắn mối, rùa vàng hay con trút Sara lôi về bây giờ các ông chủ cũng nướng tất.
Mưa lúc nào mát mặt lúc ấy. Kệ đời, sống chết đã có số, nghĩ ngợi làm gì cho mệt. Những kẻ kiêng khem giờ lại chén đồ húy tợn nhất. Khi đã một lần vượt qua được điều kiêng kỵ dở hơi, khi đã thấu lẽ sống chết như tấc gang may rủi, thánh thần trong đầu bỗng rủ nhau biến đi sạch. Bom đạn chủ động tránh người, người sao tránh kịp.
Sara ươn ướt mắt, âu yếm ngắm ân nhân cũ trong chiếc áo vá rộng thùng thình của Phong. Bóng đêm giấu bớt đi vẻ khổ hạnh, phô ra những nét thanh tú của cô chập chờn trong ánh lửa. Hương ngọt đường cô chủ ngày xưa giờ có thêm mùi mồ hôi mặn vai áo lính. Đã lâu lắm những mùi đời thường thân quen này mới trở lại. Không biết bọn sáo nâu tai quái ngày ấy bây giờ còn quanh quẩn ven sông, hay đã bay mất tăm tích về phương trời nào.
- Chiều đã muộn. Sau khi gom nhặt thi thể, tài sản dân chúng tử nạn, đội dân binh chính quyền bạn làm công tác kiểm kê di sản, tống táng nhân đạo dưới sự yểm trợ bảo vệ của các đơn vị lính Việt. Cả hai đoàn tàu nối nhau đưa dân sống sót chạy về ga xép Kamreanh, cách điểm phục kích vài cây số.
Đức vặt chiếc lá dầu tươi cuốn lại làm phễu, dốc mật ong từ chiếc thùng đại liên sang hai chiếc bi đông rỗng. Sara quẩn quanh trung đội trinh sát, liếm hết người nọ người kia. Chia tay nhau chốn đô hội phồn hoa, hội ngộ nơi chiến trường khốc liệt, cuộc đời quả thật vô thường.
- Khúc quân hành bi tráng cất lên chậm rãi. Hơn ba trăm tay súng của Tiểu đoàn anh hùng, gương mặt sạm đen vì cháy nắng, hoặc xanh bủng vì sốt rét, hát Tiến quân ca như hát về cuộc chiến đời mình. Bóng cờ chung ấy dẫu chưa được phất lên trong cuộc chiến tranh bắt buộc, bởi vẫn còn chưa kịp duy danh định nghĩa, nhưng những gian khổ, những nỗi niềm riêng chia sẻ đã kịp liên kết, hoà chung dòng máu đồng đội, đồng bào.
Đức mấp máy môi hát khẽ. Những nẻo đường gập ghềnh xa nào đã đưa chúng tôi đến đây? Đến vùng rừng khát cháy của đất nước xa xôi này? Vai sát vai chung một đoạn chiến hào, chung một nắm cơm vắt thiu, một tấm áo trận chưa khô vết máu của thằng mặc trước. Đường vinh quang nào chỉ được xây bằng xác quân thù? Xây bằng cả xương, cả máu của anh em đồng đội chúng tôi nữa đấy.
- Phong thở dài, rút dao quắm khéo léo vạc gai các cạnh tàu lá. Sau hai nhát dao phạt chéo gọn gàng, tàu lá thốt nốt già rời cây. Tấm lá bản rộng cản gió, nhẹ nhàng bay xuống như một chiếc dù xanh. Phong nhìn theo từng tấm lá rơi, nhớ tiếng khóc rấm rứt trong đêm của mẹ Độ, người mẹ nông dân cho tiểu đội Phong ở nhờ ngày còn huấn luyện ngoài Bắc. Chiều hôm ấy, cũng vàng nắng như chiều nay, mẹ nhận được giấy báo tử của anh Sinh từ mặt trận Tây Nam này. Xã chưa làm lễ truy điệu, như nhà chưa phát tang, nên bà phải nén lại nỗi đau. Lá vàng còn ở trên cây. Lá xanh rụng xuống trời hay chăng trời. Cả tiểu đội tân binh không ngủ, thao thức nghe tiếng hờ con trong chái nhà nhỏ, lạnh buốt một đêm cuối thu.

Văn Học Thiếu Nhi - Chiến Binh Mướp Cộc
Mướp xíu ra đời trên trần áp mái một nhà kho đầy bụi cùng với bốn anh em khác. Vì sao, từ một Mướp xíu lại trở thành "Một con mèo cộc đuôi, cộc tính nhưng lại có trái tim dũng cảm và nhân hậu."
Hãy biến mình thành một hạt bồ công anh bay lên mái ngói kia, ẩn vào một chỗ ấm nắng trong khe tường hay bám vào giữa những chiếc tai vểnh đang nghe gió thầm thì kể chuyện… để bắt đầu chuyến phiêu lưu cùng "Chiến binh Mướp Cộc"
Nhà văn Trung Sỹ trở lại với văn học thiếu nhi sau thành công của "Thung lũng Đồng Vang" (NXB Trẻ, 2022). Văn phong của ông, cùng cách kể chuyện khác lạ, cùng những vốn sống quý giá, cùng sự tương tác giữa người nọ người kia, cùng những kiến thức khoa học chỉn chu về đời sống... những thứ mà trẻ em bây giờ thiếu nhiều, khiến cho "Chiến binh Mướp Cộc" trở nên hấp dẫn khó có thể bỏ qua.

Mưa Ngang
Đây là tập truyện ngắn đầu tiên của tác giả Trung Sỹ.
Tập sách gồm 14 truyện ngắn, lấy đề tài chiến tranh và người lính. Diễn biến mỗi truyện không phức tạp, không nhiều tình tiết giật gân nhưng khi đọc, độc giả vẫn sẽ thấy cuốn hút nhờ kỹ thuật viết của tác giả: cách kể luôn luôn được làm mới qua từng truyện, lối tả cảnh tả người sinh động và phân tích tâm lý nhân vật kỹ càng. Tập truyện này vừa có tính hoài niệm, ghi dấu ấn thời thanh niên chiến đấu bảo vệ tổ quốc của tác giả lại vừa chỉ ra được những thử thách mà người trẻ phải đối mặt, dù họ sống ở thời đại hay hoàn cảnh nào.

Hà Nội, Mũ Rơm Và Tem Phiếu
TÓM TẮT SÁCH
Những ký ức, kỷ niệm về một thời Hà Nội chưa xa nhưng đã bị coi là cũ. Giọng văn chân chất, thật thà gợi đến những rung cảm trong lòng người đọc về một quãng thời gian trong quá khứ. Những câu chuyện ký ức về sự vật về con người thế hệ những năm về trước gợi nhớ về những câu chuyện rất đỗi thân thuộc nhưng đã bị bào mòn bởi thời gian và sự phát triển của xã hội. Bằng giọng kể hóm hỉnh, pha chút trào phúng, người viết đã vẽ lại cả một bối cảnh Hà Nội xưa cũ thân quen.
CUỐN SÁCH CÓ GÌ ĐẶC BIỆT
- Nếu bây giờ phải tìm đọc một câu chuyện nào để thấy được phần lớn diện mạo của Hà Nội từ chiến tranh vắt sang thời hậu chiến, đó chính là Hà Nội, Mũ rơm và Tem phiếu – thiên bút ký đậm tính hồi ức của tác giả Trung Sỹ.
- Cuốn sách là tác phẩm thứ hai của Trung Sỹ (tên thật là Xuân Tùng, chàng trai Hà Nội từng tham chiến ở Campuchia), chọn góc nhìn từ câu chuyện dòng họ, gia đình mình để thuật lại những biến động thăng trầm của Hà Nội trong thời hiện đại.
- Không chỉ có anh dũng, và cũng không chỉ có đau thương theo cách người này viết về người khác để làm nên diện mạo "Hà Nội của ta". Đọc Trung Sỹ, thấy nhiều chiều kích, góc khuất và cả chuyện riêng tư của một "Hà Nội của tôi".
- “Cái thời bao cấp ngày xưa đói nhưng vui.” - Đó là câu nói mà những người đã trải qua thời kỳ đó thường nói. Với thế hệ không “sống” trong thời kỳ ấy chắc chắn sẽ không hiểu hết được cái “hồn” của nó. Họ chỉ có thể hiểu được một phần qua những lời kể, qua những chương trình ti vi,… Nhưng với những thế hệ đã đi qua, thời kỳ ấy là những kỉ niệm mà không tài nào quên được. Cuốn sách này sẽ tái hiện một cách chân thực, đầy đủ về thời kỳ này.
TRÍCH ĐOẠN HAY
- Ôi phố Phở! Hà Nội chẳng có phố nào tên là phố Phở, nhưng phố phở luôn là nỗi nhớ thủ đô trong lòng con trẻ. Có những buổi chiều dầu đèn nhập nhoạng dơi bay, tôi mở sách dừng lại ở bài này lâu nhất. Khuôn hình minh họa vẽ một góc phố nhỏ, phố có vỉa hè hẳn hoi, có ngôi nhà hai tầng chấp chới sau một tán bàng. Tiếng chùm chìa khóa đồng bà ngoại tôi vọng reo ling king đâu đó. Ngôi nhà hẳn bán phở nên mới gọi là Phố Phở. Tôi nhắm mắt, như nhìn thấy tảng thịt bò chín ngậy, mùi hành hoa điểm vị nồng của lát gừng cay đập dập trong trang sách. Nhớ phố, nhớ phở quá! Nếu bây giờ được về Hà Nội, tôi sẽ dứt khoát đòi bà ngoại bằng được một bát phở dù không ốm.
- Chiến tranh phá hoại ngày càng ác liệt. Khi cả nhà rời khỏi Hoài Đức vài hôm, máy bay Mỹ oanh tạc trúng hai làng Yên Bệ và Yên Vĩnh, nơi chúng tôi ở trước. U Nhu hớt hải chạy ngược về Hà Nội, kể ở Đức Thượng nhìn về Yên Vĩnh, thấy bom quật tung cả những bụi tre lớn lên trời. Không biết đơn vị bộ đội phòng không ở đó có thiệt hại gì không nhưng dân làng chết nhiều lắm. Ở đấy có tụi bạn học vỡ lòng của tôi: những thằng Báu mồm méo, thằng Bảo trọc, thằng Minh bồng, thằng Cường híp... bao lần cùng tôi chơi đánh trận giả dưới con hào giao thông nối những căn hầm. Thằng Năng hay nhổ cho tôi những bụi rong giềng, dưới gốc đeo nặng quầy củ dẻo thơm. Cây rong riềng lá tía, có những đọt hoa thắm đỏ chứa đầy mật ngọt. Không biết những đứa bạn làng quê của tôi có thoát được trận bom đó không?
- Những tiếng rao tiếng xẩm trên tàu hẳn là cái gạch nối liền mạch giữa hai chế độ, thực dân phong kiến và dân chủ cộng hòa. Mọi chính quyền đều có thể thay đổi, song những kẻ tàn tật dưới đáy xã hội vẫn chỉ có mỗi kế sinh nhai như cũ. Dường như không xuất hiện một đặc ân nào ngoài việc nhắn nhủ rằng nhân loại vẫn cần đến những tấm lòng trắc ẩn, dù chỉ lướt qua trên những chuyến tàu đời.
- Kỷ niệm ken dày cô đọng xếp chật ký ức, tăm tắp dàn trải đều trên bước thời gian, như những viên gạch lát vỉa hè hàng phố. Càng chật hơn nữa khi những lớp người cũ dường như không chốn nương thân trong không gian văn hóa đô thị mới. Họ co mình lại, chỉ thấy mặt nhau trên Facebook rồi bấm like hay than thở toét cả ngón tay.
- Chúng ta vẫn luôn thương nhớ những thứ xưa cũ, cũng giống như nhiều người vẫn còn lòng hoài niệm với Hà Nội thuở trước. Ví như việc sống giữa khu đô thị sang trọng hạng nhất thì người ta lại nghĩ đến căn nhà cấp 4 tường gạch vôi ve. Hoặc khi tận hưởng sự náo nhiệt, rực rỡ của Trung tâm thương mại thì người ta lại nhớ đến dáng vẻ mơ màng, yên ả của phố cũ. Hay cứ mỗi dịp Tết đầy đủ, sung sướng thì ta lại nhớ đến Tết xưa, nhiều khó khăn nhưng ấm áp tình thân
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi