
Con Nhà Văn - Lập Thân
Trong thời đại mà chữ nghĩa bị tiêu hao từng ngày bởi sự vội vã của thế giới, bộ sách “Con nhà văn” của tác giả Nguyễn Trí Dũng xuất hiện như một hành trình trở về, về với căn cốt của con người, về với đạo lý của chữ. Bởi văn chương, tự thuở khởi nguyên, là trí tuệ của tâm hồn, là con đường đi tìm minh triết giữa cõi nhân sinh.
Bộ sách “Con nhà văn” gồm bốn tập: Thiếu nhi, Nhập môn, Lập thân, Cầm bút - là bốn nấc thang nối liền học và sống, chữ và người. Mỗi cuốn không chỉ dạy ta cách đọc đúng - viết hay, mà mở ra một hành trình tu dưỡng qua chữ nghĩa: học để hiểu mình, hiểu đời; viết để sáng tâm, dựng mệnh.
“Thiếu nhi” là mảnh đất gieo hạt, nơi ngôn từ chạm đến tâm hồn non nớt của trẻ thơ. Tác phẩm không dạy chữ theo cách khô cứng, mà mở ra một khu vườn của cảm xúc, nơi trẻ biết lắng nghe, biết rung động, và biết yêu thương qua từng con chữ. Đây cũng là lời mời dành cho cha mẹ và thầy cô: hãy để văn chương trở lại với vai trò nuôi dưỡng tâm hồn, chứ không chỉ là môn học.
“Nhập môn” là cánh cửa mở ra thế giới của chữ và tâm. Ở đó, người đọc được dẫn dắt trở về với câu hỏi nguyên sơ: “Văn là gì, và vì sao ta phải học văn?”. Cuốn sách làm sống lại tinh thần học chữ để khai trí, để dưỡng tâm, để thấy văn chương không nằm ngoài đời sống, mà chính là hơi thở, là ánh sáng của con người tự soi mình.
“Lập thân” là hành trình vững bước trên con đường làm người. Sau khi đã hiểu chữ, con người cần dựng nên mình bằng đạo lý, lấy đức làm gốc, trí làm ngọn, và chữ nghĩa làm phương tiện giữ lòng trong sáng giữa dòng đời nhiều cám dỗ. Cuốn sách không chỉ nói về tu dưỡng, mà còn chỉ ra cách vượt qua những giông tố của kiếp người bằng sức mạnh của nhân cách.
“Cầm bút” là đích đến của người đã bước qua hành trình hiểu chữ và hiểu mình. Cuốn sách bàn về nghệ thuật viết, từ lập ý, dựng tứ đến kết cấu và biểu đạt, nhưng điều cốt lõi hơn cả là tinh thần của người viết: viết để trung thực, để khai sáng, để lưu dấu nhân tâm. Ở đây, viết không còn là kỹ năng, mà là đạo - đạo của người dùng bút để sống trọn với chân lý và nhân nghĩa.
Bộ “Con nhà văn” là một hệ thống trọn vẹn, nơi văn không chỉ là môn học, mà là con đường tu thân, lập mệnh, dưỡng đạo. Đọc trọn bốn cuốn, ta thấy hành trình làm người và hành trình học văn vốn chỉ là một: đều bắt đầu từ chữ, đi qua tâm, và trở về với chính mình.

Con Nhà Văn - Cầm Bút
Có những người cầm bút để ghi chép, nhưng cũng có người cầm bút để khởi sinh minh triết. “Con nhà văn: Cầm bút” cuốn sách dành cho những ai khát khao biến chữ nghĩa thành sự nghiệp, biến ngòi bút thành sứ mệnh - một hành trình lập thân bằng tư tưởng và phẩm cách.
Tác phẩm đi vào những cốt yếu của viết: từ Ý đến Tứ, từ lập luận đến biểu đạt, từ kết cấu Đề – Thực – Luận – Kết cho đến sự tinh tế trong từng câu chữ. Không chỉ là kỹ thuật, cuốn sách còn bàn về tâm thế của người viết: viết để nói lên sự thật, để gieo lại minh triết, và để khẳng định khí phách. “Cầm bút” là bản hòa ca của phương pháp và cảm hứng, giúp người cầm bút không lạc lối giữa biển chữ, mà tìm ra con đường viết vừa sáng rõ, vừa dồi dào sức sống. Đọc cuốn này, độc giả sẽ thấy viết văn không phải là đặc ân của số ít, mà là khả năng ai cũng có thể mài giũa, để ngòi bút trở thành nhịp tim của mình, và áng văn trở thành dấu ấn lưu lại cùng năm tháng.
Trong một thời đại mà “người học càng nhiều, văn càng dở”, tác giả Nguyễn Trí Dũng cất lên tiếng nói đầy tỉnh táo: văn chương chân chính không thể sinh ra từ tham vọng nổi tiếng, cũng chẳng phải kỹ thuật có thể mua bằng tiền, mà là kết quả của một tâm trong, trí sáng, và chí bền. Người cầm bút trước hết phải là người biết phân biệt đúng sai, thiện ác, phải trái – nếu không, ngòi bút của họ sẽ trở thành khí cụ gieo loạn, chứ không phải gieo sáng.
“Con nhà văn: Cầm bút” không phải cuốn sách đọc để giải trí, mà để tỉnh thức. Người đọc cần chậm lại, nghiền ngẫm từng chương, để thấy rằng viết một câu văn đúng, trong sáng và chân thành, cũng là một hành vi tu dưỡng tâm hồn.
Và khi hiểu được như thế, cầm bút không còn là việc nhỏ, mà là một con đường trở về với cái Đạo của con người.

Con Nhà Văn - Thiếu Nhi
Có những điều, dù học mười năm trên trường lớp, con trẻ vẫn chưa từng được nghe. Nhưng chỉ cần một lời dẫn đúng, một cuốn sách chân chính, tâm trí non nớt ấy có thể mở ra như cánh cửa đón ánh sáng. “Con nhà văn: Thiếu Nhi” ra đời từ tinh thần ấy - tinh thần đi tìm lại “điều hay lẽ phải”, cái gốc của văn chương và cũng là gốc của đạo làm người.
Ở đây, văn chương không còn là môn học với những bài tập gò bó, mà là mảnh vườn ươm mầm tâm hồn. Trẻ được học cách nghe nhịp của câu, cảm được âm của tiếng, và thấy được cái đẹp của từng chữ giản dị, trong trẻo như hơi thở của đời thường. Giữa những trang sách ấy, chữ nghĩa hóa thành hạt giống, gieo xuống tâm hồn còn non tơ để nảy mầm thành nhân cách.
Tác giả không dạy văn bằng lý thuyết khô khan, mà bằng tinh hoa của truyền thống, những “nết” của chữ, “đạo” của lời, “điệu” của ý. Nhịp văn phải đúng nết, âm phải luân phiên, vần phải ăn khớp; nhưng hơn cả, là tấm lòng phải ngay thật, là chữ nghĩa phải chất phác, giản dị như chính tâm hồn con trẻ.
Đặc biệt, sách còn chứa đựng hệ thống bài tập thực hành phong phú về nhịp, âm, vần, về chữ nghĩa giản dị, về đạo lý trong từng câu văn. Trẻ vừa học, vừa làm, vừa tự nhận ra điều hay lẽ phải qua chính trải nghiệm của mình. Mỗi bài tập là một viên gạch nhỏ, vun xây nên nền nếp chữ và nếp tâm, để các em hiểu rằng: văn chương chân chính bắt đầu từ sự rèn luyện, còn cái hay thật sự nảy nở từ lòng chân thành.
“Con nhà văn: Thiếu Nhi” vì thế không chỉ là cuốn sách đơn thuần về học văn, mà là hành trình nuôi dưỡng tâm hồn bằng ngôn từ. Nó dẫn dắt trẻ trở về với cái đẹp tự nhiên, học cách cảm nhận điều hay lẽ phải, biết yêu chữ như yêu người.
Và với những người lớn - cha mẹ, thầy cô - đây là lời nhắc nhẹ nhàng nhưng thấm thía: hãy để trẻ em được lớn lên cùng chữ nghĩa chân thật, để từ những con chữ đầu đời, nở ra một đời người có tâm, có trí, có tình.

Con Nhà Văn - Nhập Môn
Trong thời đại mà chữ nghĩa bị tiêu hao từng ngày bởi sự vội vã của thế giới, bộ sách “Con nhà văn” của tác giả Nguyễn Trí Dũng xuất hiện như một hành trình trở về, về với căn cốt của con người, về với đạo lý của chữ. Bởi văn chương, tự thuở khởi nguyên, là trí tuệ của tâm hồn, là con đường đi tìm minh triết giữa cõi nhân sinh.
Bộ sách “Con nhà văn” gồm bốn tập: Thiếu nhi, Nhập môn, Lập thân, Cầm bút - là bốn nấc thang nối liền học và sống, chữ và người. Mỗi cuốn không chỉ dạy ta cách đọc đúng - viết hay, mà mở ra một hành trình tu dưỡng qua chữ nghĩa: học để hiểu mình, hiểu đời; viết để sáng tâm, dựng mệnh.
“Thiếu nhi” là mảnh đất gieo hạt, nơi ngôn từ chạm đến tâm hồn non nớt của trẻ thơ. Tác phẩm không dạy chữ theo cách khô cứng, mà mở ra một khu vườn của cảm xúc, nơi trẻ biết lắng nghe, biết rung động, và biết yêu thương qua từng con chữ. Đây cũng là lời mời dành cho cha mẹ và thầy cô: hãy để văn chương trở lại với vai trò nuôi dưỡng tâm hồn, chứ không chỉ là môn học.
“Nhập môn” là cánh cửa mở ra thế giới của chữ và tâm. Ở đó, người đọc được dẫn dắt trở về với câu hỏi nguyên sơ: “Văn là gì, và vì sao ta phải học văn?”. Cuốn sách làm sống lại tinh thần học chữ để khai trí, để dưỡng tâm, để thấy văn chương không nằm ngoài đời sống, mà chính là hơi thở, là ánh sáng của con người tự soi mình.
“Lập thân” là hành trình vững bước trên con đường làm người. Sau khi đã hiểu chữ, con người cần dựng nên mình bằng đạo lý, lấy đức làm gốc, trí làm ngọn, và chữ nghĩa làm phương tiện giữ lòng trong sáng giữa dòng đời nhiều cám dỗ. Cuốn sách không chỉ nói về tu dưỡng, mà còn chỉ ra cách vượt qua những giông tố của kiếp người bằng sức mạnh của nhân cách.
“Cầm bút” là đích đến của người đã bước qua hành trình hiểu chữ và hiểu mình. Cuốn sách bàn về nghệ thuật viết, từ lập ý, dựng tứ đến kết cấu và biểu đạt, nhưng điều cốt lõi hơn cả là tinh thần của người viết: viết để trung thực, để khai sáng, để lưu dấu nhân tâm. Ở đây, viết không còn là kỹ năng, mà là đạo - đạo của người dùng bút để sống trọn với chân lý và nhân nghĩa.
Bộ “Con nhà văn” là một hệ thống trọn vẹn, nơi văn không chỉ là môn học, mà là con đường tu thân, lập mệnh, dưỡng đạo. Đọc trọn bốn cuốn, ta thấy hành trình làm người và hành trình học văn vốn chỉ là một: đều bắt đầu từ chữ, đi qua tâm, và trở về với chính mình.

Lập Thân Yếu Chỉ
Nếu như không phải vì đặc thù của thời cuộc ngày nay thì cuốn sách này đã hoàn toàn không cần thiết phải được viết ra. Theo lời giảng của các đấng giác ngộ và trong nhiều tôn giáo cũng đã nói đến, thì chúng ta hiện nay đang ở vào thời kỳ mạt pháp. Các vấn đề về đúng – sai, tốt – xấu, những điều thanh tao, nho nhã và những thứ tầm thường, ô trọc dường như đã trở nên lẫn lộn, rất khó phân biệt. Con người không dễ dàng mà gìn giữ được phúc lành cho mình: người lớn tuổi thì phàn nàn về sự ô tạp của hiện tại và nuối tiếc về một quá khứ thanh bình, thuần khiết; những người trẻ vốn không có một chút ý thức gì về quá khứ thì bị cuốn vào dòng đời náo nhiệt, tận tình vui hưởng cái tiện dụng của đồ đạc thừa thãi mà không thể ý thức được tương lai của mình rồi sẽ ra sao. Chỉ có một bộ phận các bạn trẻ do hoàn cảnh đặc thù nào đó sẽ biết khi bắt đầu phải nếm trải vị đắng của cuộc đời, ví như bế tắc khủng hoảng về tâm trí, cảm thấy cuộc đời cùng khốn, áp lực từ mọi việc xung quanh như chuyện học hành, chuyện quan hệ xã hội, chuyện sinh kế của gia đình, thậm chí cả chuyện tình cảm yêu đương, hẹn hò này khác sao mà rối bời, không thể chịu đựng nổi… Vì sao lại có câu: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”? Mình sinh ra trong gia đình giàu có, khá giả, vinh hoa, phú quý như vậy liệu kéo dài được trong bao lâu? Ngược lại, với những người hiện đang vật lộn mưu sinh trong cảnh cơ hàn, tiền đồ vô vọng, thế thì cuộc đời này có nghĩa lý gì, tương lai có gì để cho mình có thể trông chờ? Biết đâu rằng:
“Cơ trời họa phúc xưa nay
Trong gang tấc đã đổi thay mấy lần
Hễ ai biết mẹo hồng quân
Chữ Tài chữ Lụy xoay vần làm sao
Dấn thân trong cuộc ba đào
Khoe đời xem xét thế nào cho tinh
Lạ chi đen bạc thế tình
Lỡ khi oan nghiệt đến mình kêu ai?
Thế gian ngày nay quả thực đầy rẫy những sự mê hoặc khiến cho rất nhiều người lầm lạc, bị cuốn theo dòng đời mà trở nên biến chất; họa phúc khôn lường khiến bao nhiêu người sa cơ lỡ bước; thậm chí vô số người quyền cao chức trọng hoặc giàu có tột đỉnh cũng sa chân vào con đường lao lý. Tiếc rằng trên đời có mấy ai biết đến và nhận thức được hàm ý sâu xa của câu nói: “Khi đức hạnh không còn thì bất hạnh sẽ là điều không thể tránh khỏi”.

Học Văn Yếu Chỉ
Văn chương là một thứ thật là huyền ảo kỳ lạ, không thể trong một vài câu nói mà khiến chân tướng của nó triển hiện ra được. Nó theo ta suốt cuộc đời, nó ngấm vào hồn ta từ khi nào và như thế nào cũng không ai biết. Một bộ dã sử trường thiên là văn, mà một câu nói giản dị như: “lùi một bước, biển rộng trời cao” cũng là văn. Một câu hát ru à ơi khi người ta mới chào đời là văn; khi vinh hiển nở mày nở mặt, lời nói cho thiên hạ nghe là diễn văn; mà lúc lìa đời hồn về nơi chín suối, lời chia tay của người ở lại gọi là điếu văn. Trong từng cử chỉ ngôn hành, người có hàm lượng chữ văn nhiều được gọi là có văn hóa, người có hàm lượng chữ văn ít lại bị coi là thiếu văn hóa, cũng là do chữ văn mà định ra.
Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc ta, năng lực văn chương thi phú vẫn luôn là thước đo phẩm chất trí tuệ của con người, và là con đường quang minh chính đại nhất để tiến thân trên con đường quan lộ, vinh hoa phú quý. Thế nhưng mới chỉ vài chục năm trở lại đây, văn chương thi phú bị xem như một môn học phù phiếm, không có mấy ai đặt công phu để học hành một cách nghiêm túc và nó dường như không phải là điều cốt yếu quyết định sự thành danh của người ta. Ngày nay những người ở nơi chức trọng quyền môn không nhất định là giỏi môn văn và không nhất định có nhiều hàm lượng chữ văn trong từng lời ăn tiếng nói của họ. Quả là thực hư lẫn lộn.
Nếu vậy không có văn thì đã làm sao? Không có văn thì người thông minh được gọi là ranh mãnh, tệ hơn nữa thì gọi là lưu manh; người giàu thì chỉ được gọi là phú ông thôi; phú ông mà không có văn thì không thể trở thành quý nhân để người đời kính nể được; những món đồ dùng trang phục đắt tiền không làm nên sự tôn quý của con người. Những thứ được gọi là thô thiển tầm phào cũng là bởi vì không có văn. Con người mà không có văn thì hành vi cẩu thả bừa bãi; gia đình không có văn thì nền nếp tuềnh toàng, ngôn từ suồng sã; quốc gia mà không có văn thì cảnh trí xác xơ, tiền đồ vô vọng. Vậy rốt cuộc văn chương là gì và làm sao có thể học và viết văn hay cho được? Có ý kiến cho rằng: “Học văn sao mà khó quá. Bây giờ học môn văn mà viết ra suy nghĩ lý luận thật từ trong tâm mình thì không được điểm cao. Mà muốn được điểm cao chỉ có một cách: học thuộc lòng bài văn mẫu. Nếu vậy thì đó là môn học thuộc lòng rồi, đâu phải môn văn.”
Thực ra suy cho cùng cũng đều là tùy duyên mà thôi. Văn chương chân chính, tưởng khó mà không khó. Người nào nắm được điều cốt yếu của văn chương thì sẽ phát hiện ra rằng cái huyền ảo kỳ lạ của văn chương thực sự là kỳ thú khôn tả xiết, càng làm văn càng hay, càng làm càng say mê. Đôi khi chỉ đôi ba câu thơ mà trong một chốc lát làm được những điều mà một họa sỹ tài ba phải mất rất nhiều công phu cũng không làm được. Ví dụ như một bức tranh phong cảnh đẹp như thế này mà tả bằng thi ca thì chỉ trong bốn câu, năm chữ là xong:
“Kìa xem một đôi ngỗng
Ngửa mặt trông trời thanh
Lông trắng phơi nước biếc
Chân hồng rẽ sóng xanh”.
Một họa sỹ tài ba mà tái hiện được toàn vẹn ý cảnh như trên thì phải mất bao nhiêu lâu. Họa sỹ thì có thể tái hiện được cái trầm bổng của ca từ hay không. Hơn nữa bốn câu thơ trên có thể lập tức truyền tải được cho vô số người cùng lúc đều thưởng thức được. Tranh vẽ thì không thể làm được như vậy. Người không nắm được điều cốt yếu thì sẽ thấy văn chương như một chốn u minh, không khác nào đi đêm ở trong rừng.
Tôi thấy một số người không nhận ra chân tướng thật sự của môn văn nên lỡ mất cơ duyên phúc lành; cũng có những người thành tâm muốn học văn chương một cách nghiêm túc mà bị lạc lối, hao tổn rất nhiều công phu mà không gặt hái được thành quả gì. Vậy nên tôi mạnh dạn viết ra đây chút nhận thức sơ sài của mình, hy vọng rằng một vài bạn đọc hữu duyên sẽ tìm thấy trong đó đôi ba điều bổ ích. Ít nhất bạn có thể nhận ra chân tướng thật sự của văn chương mà sẽ cân nhắc lại, đặt việc học văn và viết văn ở một vị trí xứng đáng hơn. Thứ hai, nếu các bạn có điều gì đó không hài lòng với việc học văn của mình, vậy thì tôi mời bạn tham khảo phương pháp lý luận và lập dàn ý mà tôi đề xuất ở đây. Có thể việc học và viết văn của các bạn sẽ đột phá, tinh tấn; đạt đến được một cái đích chân chính và gặt hái được những thành quả có ý nghĩa.

Hoạt Động Trải Nghiệm Với Steam - Lớp 2
Quý thầy cô giáo, quý phụ huynh cùng các em học sinh thân mến!
STEAM đang là vấn đề thời sự” hiện nay của ngành Giáo dục và Đào tạo. Nhiều vấn đề về lí luận, thực tiễn cũng như kinh nghiệm của các nước về giáo dục STEAM đang được quý thầy, cô giáo cùng học sinh quan tâm.
Nhằm đáp ứng sự quan tâm đó, chúng tôi biên soạn cuốn Sách Hoạt động trải nghiệm với STEAM lớp 2. Sách gồm 12 chủ đề thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau, nhằm tạo điều kiện để học sinh làm quen với việc vận dụng điều đã học vào thực tiễn thông qua hoạt động nhóm và hoạt động trải nghiệm, qua đó góp phần phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất cho học sinh,
Cấu trúc của mỗi chủ đề gồm 5 hoạt động và được chia thành 8 bước nhỏ. Cấu trúc này sẽ giúp giáo viên thuận lợi hơn trong việc xây dựng bài dạy STEAM hoặc lồng ghép STEAM vào tiết học các môn học khác. Ngoài ra, để đạt hiệu quả cao hơn trong việc giảng dạy, giáo viên có thể thay một số hình ảnh trong sách bằng video clip, làm tăng tính sinh động, tạo hứng thú học tập cho học sinh.

Hoạt Động Trải Nghiệm Với Steam - Lớp 1
Quý thầy cô giáo, quý phụ huynh cùng các em học sinh thân mến!
STEAM đang là vấn đề thời sự” hiện nay của ngành Giáo dục và Đào tạo. Nhiều vấn đề về lí luận, thực tiễn cũng như kinh nghiệm của các nước về giáo dục STEAM đang được quý thầy, cô giáo cùng học sinh quan tâm.
Nhằm đáp ứng sự quan tâm đó, chúng tôi biên soạn cuốn Sách Hoạt động trải nghiệm với STEAM lớp 1. Sách gồm 12 chủ đề thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau, nhằm tạo điều kiện để học sinh làm quen với việc vận dụng điều đã học vào thực tiễn thông qua hoạt động nhóm và hoạt động trải nghiệm, qua đó góp phần phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất cho học sinh,
Cấu trúc của mỗi chủ đề gồm 5 hoạt động và được chia thành 8 bước nhỏ. Cấu trúc này sẽ giúp giáo viên thuận lợi hơn trong việc xây dựng bài dạy STEAM hoặc lồng ghép STEAM vào tiết học các môn học khác. Ngoài ra, để đạt hiệu quả cao hơn trong việc giảng dạy, giáo viên có thể thay một số hình ảnh trong sách bằng video clip, làm tăng tính sinh động, tạo hứng thú học tập cho học sinh.

Toán 9 Với Các Bài Toán Thực Tế (T1) Theo Định Hướng Pt Năng Lực Hs - Tập một gồm hai phần, Đại số và Hình học. Mỗi phần có cấu trúc bao gốm:
- Phần lí thuyết: Mạch kiến thức được trình bày theo chủ đễ. Các khái niệm, định nghĩa định lí, tính chất... được hình thành thòng qua các hoạt động khám phá.
- Phần bài tập và luyện tập: Ngoài một số bài tập cơ bản, quen thuộc, học sinh được làm quen với các dạng bài tập tích hợp liên môn và gắn với thực tiễn cuộc sống. Cuối mỗi chương là các bài tập ôn tập chương.
Với sách này, chúng tôi mong muốn hỗ trợ việc dạy và học chương trình môn Toán lớp 9 của các thầy, cô giáo và các em học sinh phù hợp với định hướng phát triển năng lực học sinh cùa Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Với nội dung phong phú, sách sẽ là món quà đặc biệt dành tặng cho các em trong việc khám phá và tìm hiểu tri thức. Bộ sách không nhằm mục đích đưa ra các khái niệm và định nghĩa, mà chỉ thông qua các nét đặc trưng cơ bản giúp các em dễ dàng học được cách nhận biết và miêu tả các hành động, sự vật, sự việc,.. Bộ sách còn được minh họa bằng hình ảnh 3D đẹp mắt, sinh động, chắc chắn sẽ vô cùng hấp dẫn đối với các em.
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi