
Con Đường An Lạc - Buông Xả Muộn Phiền, Nương Bờ Hạnh Phúc
An lạc không phải là niềm vui sướng nhất thời, mà là dòng suối mát tưới tẩm từ bên trong, mang lại bình an thân tâm và lan tỏa đến nhiều người khác. Ở tuổi ngoài tám mươi, với những trải nghiệm tự thân về khổ - bệnh - phiền, BS. Đỗ Hồng Ngọc nhận ra “con đường độc nhất đưa đến thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí…” mà Đức Phật dạy từ ngàn xưa chính là một “con đường an lạc”, một “khoa học thực nghiệm” quý báu về nghệ thuật sống hạnh phúc.
Đây không chỉ là một cuốn sổ tay học Phật nhẹ nhàng, giúp mỗi người tìm thấy sự tĩnh tại, hạnh phúc ngay trong đời sống thường nhật mà còn là lời nhắc nhở rằng: Dù cuộc sống có đổi thay hay bị công nghệ chi phối, sự an lạc đích thực vẫn luôn nằm trong mỗi chúng ta.
Trích dẫn sách Con Đường An Lạc - Buông Xả Muộn Phiền, Nương Bờ Hạnh Phúc
“Thử hít vào một hơi thiệt sâu… Không được! Một lúc phải thở ra. Thở ra thiệt lâu… Không được! Một lúc phải hít vào. Hít thở nó tự động, nó không theo ý ta muốn. Hít vào thở ra là do áp suất trong phổi. Nó cóc cần ta. Nó chẳng phải là ta, chẳng phải của ta, chẳng phải là tự ngã của ta. Muốn biết mình vô ngã, ta chỉ cần nhìn vào hơi thở.”
[...]
“Nhưng ăn uống không chỉ để nuôi thân mà còn nuôi tâm. Phật nói có bốn nhóm thức ăn - gồm đoàn thực, xúc thực, tư niệm thực, thức thực. Mỗi ngày ta tiếp xúc với biết bao thông tin từ bên ngoài bao bọc lấy ta. Cái “xúc thực” đó đủ khiến ta vui ta khổ, quay cuồng… Thử một ngày ngắt điện, tắt điện thoại, tắt internet đi coi! Xúc sẽ dẫn tới thọ. Và “ái thủ hữu” tức khắc xuất hiện! Rồi từ thọ mà có tưởng. Hết thọ hết tưởng thì sẽ hết sinh sự.”
[...]
“Không hiểu thuật ngữ Phật học thì sẽ bối rối, hiểu lầm, dễ dẫn tới dị đoan mê tín. Khi phải giảng về Phật pháp, tốt nhất là “vô ngôn”, vì ngôn ngữ tự nó đầy rẫy những cạm bẫy. Nhớ rằng Phật không giảng dạy gì, chỉ tùy từng trường hợp cụ thể, Phật dạy riêng cho người nào đó là đủ.”
[...]
"Học Phật phải thực hành. Tu phải đi với hành. Nhưng không được nóng vội. Nóng vội sẽ dẫn tới tẩu hỏa nhập ma. Thực hành trong cách thở, cách ăn, cách nghĩ, cách làm. Học Bồ tát Thường Bất Khinh để luôn kính trọng mọi người, không phân biệt. Học Bồ tát Dược Vương để luôn chân thành, ai thấy cũng vui ai gặp cũng mừng (nhất thiết chúng sanh hỷ kiến). Học Bồ tát Quán Thế Âm để biết thấu cảm, nghìn mắt nghìn tay, hóa thân đủ hình dạng tùy cơ ứng biến."
[...]
“Các nghiên cứu cho thấy một tuổi “già có chất lượng” là phải: Biết chấp nhận “nó”. Thấy nó là chuyện tất yếu. Người nào có nhiều kinh nghiệm gần gũi với những người già… dễ thương thì sau này hy vọng cũng sẽ dễ thương, bởi họ biết chuẩn bị… tới phiên mình. Hiểu luật vô thường và từ bi với chính mình. Có một niềm tin tôn giáo. Chấp nhận điều kiện sống hiện tại dù có kém xưa và kém xa với mong ước của mình.”
Thông tin tác giả Đỗ Hồng Ngọc
Bs. Đỗ Hồng Ngọc sinh năm 1940 tại Bình Thuận. Ông tốt nghiệp tiến sĩ y khoa quốc gia, Y khoa Đại học đường Sài Gòn năm 1969. Ông là bác sĩ chuyên khoa Nhi bệnh viên Nhi đồng 1 Tp.HCM, giảng viên trường Đại học Y Phạm Ngọc Thạch Tp.HCM đồng thời cũng là nhà văn lớn với bút hiệu Đỗ Nghê.
Bs. Đỗ Hồng Ngọc người dành 32 năm tuổi trẻ cứu chữa, dạy học cho hàng trăm nghìn lớp trẻ, tuy đã đến tuổi “hưởng phúc” nhưng vẫn tận tụy truyền lửa cho lớp trẻ qua thơ văn của mình… Với hơn 32 năm chăm sóc, cứu chữa cộng đồng, hiện nay ông đã về hưu. Tuy nhiên, đó chỉ là gác lại công việc cứu chữa trực tiếp trên bàn mổ thôi! Bây giờ, ông vẫn là 1 vị bác sĩ, bác sĩ chữa trị các bệnh về tâm hồn. Ông đã xuất bản hơn 30 tác phẩm với nhiều chủ đề như viết cho tuổi mới lớn, viết cho các bà mẹ, tùy bút, tạp văn, thơ… Nhiều tác phẩm của ông được công chúng yêu thích như: Già ơi chào bạn, Gió heo may đã về, Thư gửi người bận rộn…

Chuyện Hồi Đó
"Chuyện hồi đó" là những chuyện cũ, xưa, kể lại bởi một người có tuổi, già khú. Tôi viết lúc đã 86 tuổi (Tết Ất Tỵ 2025).
Nó không phải là một sáng tác, một ghi chép (ký) theo thời gian. Với tôi, nó không phải nói về "cái tôi", chủ quan của mình. Tôi nhìn mình một chút, rồi nhờ người khác nhìn tôi với "chủ quan" của họ.
Tôi chia sẻ kinh nghiệm nghề nghiệp, suy tư, học hỏi. Tôi tri ân những con người, những vùng đất... Tôi muốn người đọc có lợi ích khi đọc, không chỉ vì tò mò.
Dĩ nhiên, cho tuổi già của chính tôi. Có thể cười mình."
_ĐỖ HỒNG NGỌC_
Tác Giả
ĐỖ HỒNG NGỌC (Đỗ Nghê) - sinh năm 1940 tại Phan Thiết
- Quê nhà: Hàm Tân, Lagi, Bình Thuận
- Đã cộng tác với các báo Bách Khoa, Văn, Ý Thức, Tình Thương, Tuổi Ngọc, Mây Hồng,....
Tác phẩm đã xuất bản:
*THƠ
- Tình người
- Thơ Đỗ Nghê
- Giữa hàng hôn xưa
- Vòng quanh
-...
*TẢN VĂN, TÙY BÚT
- Gió heo may đã về
- Áo xưa dù nhàu...
- Thư gửi người bận rộn
- Những người trẻ lạ lùng
-....

Buông - Để Thảnh Thơi, An Lạc Và Hạnh Phúc
Trong đời sống thường ngày, chúng ta cũng có thể có những phút “giác ngộ”: đời là vô thường, là bóng câu qua cửa sổ, là bọt bèo, là giấc mộng... Nhưng ta chỉ giật mình “ngộ” một chút rồi quên, rồi “trôi lăn” theo những tham sân si, những quấn quýt chằng chịt vô cùng hấp dẫn không sao thoát nổi kia!
Trong cuốn sách nhỏ này, ngoài những trải nghiệm về chuyện học Phật của bản thân, Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc còn chia sẻ về vai trò của thiền định như là phương tiện rốt ráo giúp ta biết “dừng lại”, “thôi đi”, giúp ta nhận ra những “điên đảo mộng tưởng”, để từ đó biết sống cân bằng hơn, có sức khỏe tốt hơn, thảnh thơi và hạnh phúc hơn.
…Hơi thở xẹp xì
Thân tâm an tịnh
Không còn ý tưởng
Chẳng có thời gian
Hạt bụi lang thang
Dính vào hơi thở
Duyên sinh vô ngã
Ngũ uẩn giai không
Từ đó thong dong
Thõng tay vào chợ.
------
BS. Đỗ Hồng Ngọc
Đã xuất bản:
• Tình Người; Giữa hoàng hôn xưa; Vòng quanh; Thư cho bé sơ sinh & những bài thơ khác; Thơ ngắn Đỗ Nghê.
• Gió heo may đã về; Già ơi… Chào bạn!; Những người trẻ lạ lùng; Thầy thuốc & bệnh nhân; Như ngàn thang thuốc bổ; Cành mai sân trước (tuyển tập); Thư gởi người bận rộn; Như thị; Chẳng cũng khoái ru?; Nhớ đến một người; Ăn vóc học hay; Ghi chép lang thang; Một hôm gặp lại; Già sao cho sướng; Về thu xếp lại; Biết ơn mình.
• Nghĩ từ trái tim (về Tâm Kinh Bát Nhã); Gươm báu trao tay (về Kim Cang); Thấp thoáng lời Kinh; Thiền và Sức khỏe; Ngàn cánh sen xanh biếc (về Pháp Hoa); Cõi Phật đâu xa (về Duy-ma-cật); Nếp sống an lạc; Thoảng hương sen.
• Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò; Nói chuyện sức khỏe với tuổi mới lớn; Bệnh ở tuổi học trò; Viết cho Tuổi mới lớn; Bác sĩ và những câu hỏi của tuổi mới lớn; Bỗng nhiên mà họ lớn; Khi người ta lớn…
• Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng; Săn sóc con em nơi xa thầy thuốc; Nuôi con; Sức khỏe trẻ em; Có một con mọt sách.

Một Ngày Kia … Đến Bờ
Với cách viết "vui vui" và độc đáo của riêng mình, tác giả mang lại một cái nhìn nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về cuộc sống, thúc đẩy người đọc tự nhìn lại bản thân và nhận ra rằng cuộc đời ngắn ngủi này không đáng để chúng ta giữ lại quá nhiều khổ đau do chính mình tạo ra. Cuốn sách không chỉ là một bức tranh về Thiền, mà còn là hành trình tìm kiếm sự giải thoát và ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Đặc biệt, tác giả đề cập đến khái niệm "well-dying" - sự thoải mái trong việc chấp nhận cái chết và chuẩn bị cho một cuộc hành trình mới. Cuốn sách không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là hướng dẫn cho những người muốn khám phá ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống và cái chết.
Hãy để "Một ngày kia ... đến bờ" làm thay đổi cách nhìn của bạn về cuộc sống và truyền cảm hứng cho một hành trình tâm linh mới.

Áo Xưa Dù Nhàu…
Áo xưa dù nhàu… là tuyển tập 18 bài viết của tác giả Đỗ Hồng Ngọc về 18 chân dung văn nghệ sĩ ở những lĩnh vực chủ yếu là văn chương, âm nhạc và hội họa. Đó có thể là những tên tuổi lớn như Nguyễn Hiến Lê, Trần Văn Khê, Du Tử Lê, Huy Cận… hay những người trong gia đình, người bạn thân quen của tác giả. Điểm chung giữa họ đó là đều có duyên hạnh ngộ với Đỗ Hồng Ngọc trên bước đường văn chương và cuộc đời.
Bằng giọng văn mộc mạc nhưng chan chứa tình cảm và sự trân trọng, Đỗ Hồng Ngọc đã truyền được cảm xúc của mình đến người đọc. Qua cái nhìn của tác giả, ta sẽ không chỉ khám phá được cái hay, cái đẹp của các nhân vật qua từng bài viết mà còn cảm nhận được cái nghĩa, cái tình trong mối quan hệ giữa người thầy thuốc viết văn ấy với bạn bè.

Nếu trẻ kêu lên được có lẽ chỉ kêu một tiếng: “Mẹ ơi con cần mẹ, cần vòng tay của cha, bờ vai của cha…” (BS. Đỗ Hồng Ngọc. Lời ngỏ: “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”)
Ai chẳng có lần đầu tiên? Lần đầu đi xem phim, lần đầu xa cha mẹ, lần đầu biết yêu thương? Những cái lần đầu tiên như thế thật để lại trong ta bao nhiêu cảm xúc khó tả: vừa vui, vừa bỡ ngỡ, vừa lo sợ sẽ gặp phải sai sót nào đó. Với các bậc làm cha mẹ cũng vậy, đặc biệt là với các bà mẹ sinh con đầu lòng. Cái cảm giác đột nhiên trong mình mang một sinh linh bé nhỏ thật vô cùng thú vị không thể diễn tả nên lời; vừa hạnh phúc vì lần đầu được làm cha, làm mẹ; vừa lo lắng bởi cái lần đầu tiên này hoàn toàn khác với những lần đầu tiên mà họ đã trải qua. Làm mẹ là bản năng của người phụ nữ nhưng như thế không có nghĩa là họ sẽ không có sai sót gì. "VIẾT CHO CÁC BÀ MẸ SINH CON ĐẦU LÒNG" là món quà mà bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc muốn gửi đến những người làm cha, làm mẹ lần đầu tiên.

Tôi đặt tên cho “Tệp tuyển” này là ĐỂ LÀM GÌ bởi vì trong lúc tập hợp một số các bài viết ngắn của mình dưới đây tôi luôn tự hỏi để làm gì, để làm gì… mà vẫn không sao trả lời được!
…………
Rồi một hôm, trong buổi “về thu xếp lại”, tôi gom góp một số bài tùy duyên, tùy hứng, tùy nghi, tùy hỷ … bấy lâu mình thích mà làm thành một “Tệp”, mà tôi gọi là Tạp bút như một món quà lưu niệm dành riêng đọc vui một mình, rồi biết đâu cũng có người đồng điệu, cũng nòi tình mà cùng sẻ chia trong chốn thân quen…
Không ngờ mà khi thu xếp, gom góp lai rai như vậy, tôi đã không cầm được nước mắt khi đọc lại “nỗi cô đơn uy nghi” của Võ Hồng, “người ta ở bển” của Trần Vấn Lệ, “gọi chiều nước lên” của Trần Hoài Thư, và “lắm nỗi không đành” của Võ Tấn Khanh…
Rồi cũng không thể không cười một mình với “làm mới thơ”, với “vơ vẩn cùng Mây” với “hỏi không đáp, bèn…”
Rồi lại cũng không thể không trầm ngâm ngẫm ngợi với “để làm gì”, với “sáng, trưa, chiều, tối”…
Mít ướt. Nó vậy đó. Biết sao.
Đỗ Hồng Ngọc
(Saigon, 2.2020)

Gươm Báu Trao Tay
... Tôi là một người thầy thuốc, một bác sĩ mà cũng là một bệnh nhân, lắm nỗi lao đao đi tìm thuốc chữa cho chính mình. Mới thấy tốt nhất là đừng nên có bệnh, đừng phải cần đến thuốc men. Nhưng không hẹn mà đến, không chờ mà đi, bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta...
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi