
Bội Ước - Ta Promesse
Ngay từ những trang đầu tiên, Bội ước của Camille Laurens đặt người đọc trước một tội lỗi – vừa riêng tư, vừa phổ quát. Câu chuyện mở ra như một cuộc điều tra tâm lý về tình yêu, quyền lực và ngôn từ. Claire – một nữ nhà văn – bước vào mối quan hệ tưởng như định mệnh với Gilles, một nghệ sĩ múa rối quyến rũ. Họ cùng hứa: Claire sẽ không bao giờ viết về Gilles, còn Gilles sẽ không bao giờ phản bội cô. Nhưng hai lời hứa ấy dần trở thành gông xiềng. Khi tình yêu biến thành kiểm soát, khi niềm tin hóa nhà tù, Claire buộc phải chọn giữa giữ lời hứa và giữ lấy chính mình. Là một người viết tự truyện hư cấu, Claire cho ra đời một cuốn sách lấy cảm hứng từ cha mình – nhưng ai cũng tin rằng đó là Gilles. Gilles thì lợi dụng danh tiếng của cô và phản bội. Khi mối quan hệ sụp đổ, Bội ước biến thành một phiên tòa kép: một bên là tòa án pháp lý, nơi Claire bị buộc tội mưu sát; bên kia là tòa án lương tâm, nơi cô và người đọc phải đối diện với câu hỏi: Thế nào là sự thật? Ai có quyền kể lại một câu chuyện?
Từng nhân vật – Carole, Émilie, Georges, Rob,… – xuất hiện như nhân chứng bị gọi ra thẩm vấn. Mỗi lời khai là một mảnh của sự thật, nhưng không mảnh nào hoàn chỉnh. Laurens dẫn người đọc đi qua mê cung của ký ức và ngôn từ, nơi ranh giới giữa thật và giả, người kể và nhân vật, dần tan biến. Gilles biến Claire thành “con rối” trong tình yêu, còn Claire biến anh thành “nhân vật” trong văn chương – hai hình thức phản bội song song. Khi cuốn sách khép lại, không có sự thật cuối cùng, không ai hoàn toàn vô tội. Chỉ còn giọng nói của một người phụ nữ – bướng bỉnh, day dứt – vẫn tiếp tục cất lên. Bội ước không chỉ là câu chuyện về phản bội, mà là lời khẳng định: viết chính là bội ước – và nhờ bội ước, con người chạm đến sự thật của chính mình.

Con Gái
“Mẹ ơi, mẹ biết không, nó lại nói - nó nói rõ ràng, và trong giọng của nó, thật buồn cười, có chút gì như hồ nghi mô phạm – “mẹ biết không, con gái cũng rất tốt. Và thậm chí – nó cười như thể cười với một kỷ niệm – “thậm chí tuyệt vời, con gái ấy ạ”. Đôi khi chỉ cần một câu nói cũng đủ làm sụp đổ thành lũy. Ngục tối kinh hãi, tường lũy hổ thẹn, tòa tháp mà ta vừa là tù nhân vừa là cai ngục chợt vỡ vụn, và đột nhiên ánh sáng ngập tràn, chết chóc không còn nữ “Trí tuệ của một đời người được gói gọn trong hơn 200 trang giấy về câu chuyện đau lòng của tuổi mới lớn này. Laurens cho chúng ta thấy việc lớn lên của người con gái là một bị kịch sử thi, một cơn ác mộng kiêu , một vở kịch hấp dẫn.
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi