
Có Hẹn Với Ngày Mai
Mỗi trang viết trong tập tản văn này là một nhịp thở thật khẽ của những tâm hồn từng rạn nứt. Sẽ là ai đó lặng lẽ đi qua một cuộc tình, là ai đó âm thầm buông bỏ điều chưa từng nắm
giữ, hoặc chỉ đơn giản là ai đó đang lớn lên giữa thế gian quá rộng lớn mà lòng còn quá bé nhỏ. Mình viết, không phải để gọi tên nỗi buồn, cũng chẳng để giữ lại những vết đau. Chỉ là muốn đặt xuống, như một chiếc máy bay giấy đã gấp xong, thả bên khung cửa cho gió mang đi, để lòng còn chỗ cho ánh sáng rón rén ghé vào.
“Có hẹn với ngày mai” là một nụ cười khẽ gửi tới ngày hôm qua, là một cái nắm tay mơ hồ dành cho chính mình của ngày mai. Là lời nhắc dịu dàng rằng chỉ cần ngày mai nắng lên một chút thôi, đủ để hong khô giấc mơ ẩm ướt tối nay là đủ để mình tin rằng, mình vẫn còn dịu dàng để sống tiếp.
Vì ai trong chúng ta, rồi cũng từng có một góc mộng cũ và đều đã từng có một lời hẹn rất khẽ với ngày mai...
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi