
Chứng Bệnh - Tập 2
Bạch Tầm Âm ra khỏi lớp đi xuống dưới, đến chỗ rẽ trên hành lang dài thì trông thấy một chàng trai đang đứng dựa vào lan can, miệng còn cắn điếu thuốc. Bỗng nhiên thời gian như những chiếc bóng xếp chồng lên nhau. Dụ Lạc Ngâm vẫn mang dáng vẻ như lần đầu cô nhìn thấy anh. Bạch Tầm Âm chợt nhận ra mình đúng là mê trai thật rồi. Bởi vì lần đầu gặp nhau, ánh mắt cô cũng bị thu hút bởi góc nghiêng tuấn tú ấy của Dụ Lạc Ngâm. Lúc này lại càng khó để rời mắt đi chỗ khác, cô luôn như vậy, dõi theo anh một cách vô thức. Giờ nghĩ lại, có lẽ bởi vì thích anh mất rồi. Thích ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cách đây bảy năm, cô là một cô gái câm lặng lẽ, đầy mặc cảm. Trước ánh mắt nửa châm chọc, nửa trêu ghẹo của anh, cô chỉ biết cúi đầu lặng lẽ bước qua.
Còn bây giờ…
Bạch Tầm Âm thong thả bước xuống những bậc thang ngập tràn ánh nắng, nở nụ cười tươi tắn. Từ khoảnh khắc ấy, mỗi bước cô tiến về phía anh đều là bước chân hướng về phía mặt trời.
“Dụ Lạc Ngâm, khi nào em đốt xong hộp pháo này... Năm nào chúng mình cũng đón Tết cùng nhau nhé!”
Sách kỹ năng sống, Sách nuôi dạy con, Sách tiểu sử hồi ký, Sách nữ công gia chánh, Sách học tiếng hàn, Sách thiếu nhi